Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Như cõi thiên đường, phần 21

25/06/2016 2:17:37 | admin | 260 lượt xem

(iBlog.vn) – Con cá khổng lồ bơi quanh móc câu của anh ta như thể nó biết đây là trò lừa bịp và nhưng rồi nó cũng bị dính câu, John giật mạnh cần câu. Con cá bay vọt khỏi mặt nước, giẫy dụa và ngay lúc đó Elizabeth nẩy ra một ý định, nàng hét đinh tai nhức óc: “Rắn!”

Giật mình, John ngẩng mạnh đầu về hướng nàng và nhận ra nàng trông như gặp quỷ vậy, “Rắn, rắn!” và trong giây lát sự tập trung của anh ta bị phá vỡ, anh ta chểnh mảng hạ giây câu và con cá tuột khỏi móc câu, đó chính xác là điều mà Elizabeth hy vọng.

“Tôi nhìn thấy một con rắn,” nàng nói dối, nhìn anh ta quan sát, John có vẻ đang kiềm chế một cơn giận, Elizabeth nghĩ, dấu một nụ cười hài lòng.

Nàng liếc trộm về phía mặt nước, hy vọng nhìn lướt qua con cá hồi tuyệt đẹp mà anh ta suýt bắt được, tay nàng rất muốn cầm lấy chiếc cần câu và thử vận may của mình.

Câu hỏi bực tức của Ngài Marchman làm cho nàng phải quay lại chú ý đến anh ta. “Cô có muốn câu cá không hay là cô có thể ngồi xuống và xem một lát, cho đến khi cô lại thấy một con rắn khác tấn công?”

Elizabeth nhìn quanh với vẻ giả vờ bị sốc. “Lạy chúa, thưa ngài, tôi không câu cá.”

“Cô có ngồi không?” anh ta hỏi với vẻ mỉa mai.

nhucoithienduong21

Elizabeth hạ lông mi nhìn xuống để cố dấu nụ cười của nàng vì giọng nói có vẻ khó chịu của anh ta. “Tất nhiên tôi sẽ ngồi,” nàng nói với anh ta với vẻ kiêu ngạo “Ngồi là một công việc cực kỳ quý phái và quan trọng của các qúy bà, nhưng câu cá, theo quan điểm của tôi, là không nên. Tuy nhiên, tôi sẽ rất thích được xem anh câu.”

Hai giờ sau đó nàng ngồi trên tảng đá bên cạnh anh ta, kêu ca phàn nàn tảng đá cứng quá, ánh mặt trời quá nóng và nó làm hỏng làn da của nàng và khi nàng đã hết các vấn đề để phàn nàn nàng tiếp tục phá hỏng hoàn toàn buổi sáng của anh ta bằng các phàn nàn vào tai anh ta bất cứ chủ đề ngu ngốc nào mà nàng có thể nghĩ ra trong khi thỉnh thoảng ném lung tung những hòn đá xuống nước làm cho những con cá của anh ta sợ và bỏ đi.

Khi cuối cùng anh ta cũng bắt được một con, bất chấp những nỗ lực cản phá của Elizabeth, nàng hét lên và lùi lại. “Anh làm nó đau đấy.” Nàng khóc lên khi anh ta bắt con cá ra khỏi móc.

“Làm đau cái gì? con cá ấy à?” anh ta hỏi vẻ hoài nghi.

“Đúng”

“Thật là vớ vẩn” anh ta nói nhìn nàng như thể nàng là một người ngớ ngẩn, và rồi anh ta ném con cá lên bờ.

“Nó không thể thở, tôi nói với anh rồi” nàng thét lên.

“Nó không cần thở.” Anh ta bẻ lại. “Chúng ta sẽ ăn chúng vào bữa trưa.”

“Tôi không sẵn sàng” nàng nói, cố nhìn anh ta như thể anh ta là kẻ giết người máu lạnh vậy.

“Quý cô Cameron,” anh ta nói vẻ lạnh lùng, “tôi có thể tin rằng cô chưa bao giờ ăn cá không?”

“Tất nhiên là tôi có ăn.”

“Vậy cô nghĩ những con cá chúng ta ăn đến từ đâu? anh ta tiếp tục lập luận vẻ tức giận

“Nó đến từ những gói hàng đóng gói thật đẹp và sạch sẽ,” Elizabeth thông báo với một cái nhìn vẻ ngớ ngẩn. “Chúng đến từ những gói hàng bằng giấy.”

“Chúng không sinh ra từ những gói hàng bằng giấy,” anh ta nói và Elizabeth có một quãng thời gian khó khăn để dấu đi cảm giác khâm phục sự kiên nhẫn tuyệt vời của anh ta trong khi nói chuyện với nàng. Anh ta không như nàng nghĩ lúc đầu, một người khờ dại và nhạt nhẽo. “Trước đó,” anh ta kiên trì tiếp tục “Cá đến từ đâu? Làm cách nào mà nó đến được chợ?”

Elizabeth hất đầu lên về kiêu căng, ném một cái nhìn đồng cảm về phía con cá đang dãy dụa, rồi liếc nhìn anh ta với vẻ kết tội kiêu kỳ trong mắt. “Tôi cho rằng chúng bị mắc bẫy hoặc đại loại như vậy nhưng tôi hoàn toàn không sẵn sàng nhìn chúng bị như cách này.”

“Như cách nào?” anh ta hỏi.

“Cách mà anh lén lút lừa phỉnh những con cá tội nghiệp này và mang nó ra khỏi gia đình và vứt nó lên bờ cho đến chết. Thật là vô nhân đạo.” nàng nói và giật mạnh áo vẻ giận dữ.

Ngài Marchman liếc nhìn nàng với vẻ hoài nghi lo lắng, rồi anh ta lắc mạnh đầu như thể để cho đầu óc minh mẫn lại. Vài phút sau anh ta hộ tống nàng về nhà. Elizabeth làm anh ta mang chiếc giỏ đựng con cá sang bên phía đối diện nơi nàng đi. Và rồi khi có vẻ như không làm cho người đàn ông tội nghiệp ấy bối rối được nàng lại khăng khăng bắt anh ta giữ cánh tay anh ta thật xa khỏi người nàng.

Nàng không ngạc nhiên khi ngài Marchman xin lỗi vắng mặt cho đến bữa tối, cũng không ngạc nhiên khi anh ta vẫn còn buồn rầu, ũ rũ và có vẻ suy nghĩ trông bữa tối có vẻ không thoải mái giữa họ. Nàng phá vỡ im lặng, bằng cách bàn luận một cách sốt sắng về sự khác nhau giữa thời trang của anh và pháp và sự quan trọng của việc sử dụng găng tay đúng cách và rồi nàng làm cho anh ta chán ngấy bằng cách miêu tả một cách thật chi tiết về tất cả những bộ váy mà nàng có thể nhớ được. Cuối cùng khi kết thúc bữa ăn ngài Marchman nhìn nàng với vẻ sửng sốt và giận giữ. Elizabeth nói khàn cả tiếng nhưng nàng cảm thấy rất hài lòng, tuy có một chút thương cảm.

Tác giả: Judith McNaught

Tags:
X