Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Những ngã rẽ cuộc đời (Phần 7)

21/07/2015 2:00:04 | admin | 4030 lượt xem

(iBlog.vn) – Thảo tức tối ra khỏi căn phòng quái dị, nơi có con người quái dị. Không ngờ buổi phỏng vấn của cô lại hỏng be hỏng bét như vậy. Về nhà biết ăn nói sao với Hùng, phải đối diện sao với sự mỉa mai của mẹ con bà Thanh, cô như phát điên giữa đỉnh cai của sự tuyệt vọng

Lần lượt, từng người từng ngườ một đi ra trong đủ các cảm xúc hỉ nộ ái ố. Có người lèm bèm chửi thề, có cô bật khóc nức nở . Thảo ngồi ở ghế chờ mà lòng nóng như lửa đốt. Sự lo lắng đạt đến đỉnh điểm. Không biết có chuyện gì mà mọi người lại tỏ thái độ như vậy. Như – người con gái cũng đi xin việc ban nãy ngồi cạnh cô, tâm sự với cô đủ điều về công việc đáng mơ ước này vừa vào phỏng vấn. Lúc trở ra, cô ấy cũng thất thần không kém. Thảo lại gần ò mò hỏi thì Như cho biết người tuyển dụng là một người kì dị, không ai chịu nổi cái cách mà ông ta phỏng vấn người lao động. Như không nói thêm gì nữa, thất thểu ra về, bỏ lại mình Thảo ngổn ngang trăm mối tơ vò. Tự dưng Thảo thấy nhụt chí, tự thấy mình quá nhỏ bé! Nhưng đã lỡ khẳng định với mẹ chồng va chồng rồi, không thể cứ thế mà về..

Hồ sơ của cô có lẽ bị xếp cuối cùng. Ngoảnh đi ngỏanh lại mọi người đã vê hết mà chẳng có ai ỏ ê đến tên cô. Rõ ràng có nộp rồi mà, không thể sót lại mình cô được. Lại hoang mang.

– Nguyễn Phương Thảo

Có người xướng tên cô rồi. Cô vui mừng sung sướng chạy vào trong phòng.
Người đàn ông ngồi ngay đối diện cô xoay ghế lại..

Ông ta không già, nhưng cũng không thuộc dạng trẻ, tuổi gần 40 hay gì đó. Bên cạnh ông là một người Nam và một người nữ. Có lẽ họ có chức năng cố vấn cho ông trong tuyển dụng. Không khí ngột ngạt đến khó chịu, bao nhiêu dũng khí khí nãy biến đâu mất, cô líu quíu chân tay và cảm thấy chúng cực kì thừa thãi trong thời điểm này

– người thứ 52

Cô gái bên cạnh vừa nói vừa lắc đầu ngoày ngoạy, rõ ràng là muốn châm biếm, cái cách mà cô ta cười quả là không có chút thiện chí nào với người đối diện.

Người đàn ông, lập tức đứng dậy, xua tay

– Bỏ qua luôn đi! Tôi muốn nghỉ ngơi!

Thảo đứng đực ra, ngơ ngác nhìn mọi người thu dọn giấy tờ, tập hồ sơ của cô nhanh chóng được người ta trao trả trên tay. Cô còn chưa kịp nói gì cơ mà, sao lại bỏ qua cô vô lý như vậy?

– Tôi còn chưa phỏng vấn cơ mà..

Cô gái kia lên tiếng

– chị là người thứ 52, từ sáng đến giờ chị ngồi ngoài không quan sát vẻ mặt của những người đi ra à? Chị cũng cùng chung số phận với họ mà thôi. Muốn làm trợ lý cho giám đốc của tôi đây thì phải cực kì hoàn hảo..
– Haizxzz . Chờ ngày mai xem có khá không sếp ạ..

Cô gái quay về phía đàn ông thở dài thườn thượt rồi cúi đầu xin phép ra ngoài trước.
Trong phòng chỉ còn mình Thảo và tay giám đốc khó tính khiến biết bao nhiêu ứng viên ra về trong hậm hực. Ngay lúc này đây, Thảo cũng không thể không bực bội bởi cái thái độ làm việc hời hợt của buổi phỏng vấn này. Ở nhà Hùng đã dạy cho cô những câu vấn đáp từ đơn giản đến phức tạp. Nhưng mọi thứ trở lên thừa thãi khi cô không kịp nói một lời nào đã bị hắt hủi ngay từ đầu.

– Xin lỗi ông nhưng tôi còn chưa có cơ hội trình bày với ông những nguyện vọng của tôi khi bước vào đây?

Tay giám đốc xoè tay, nhún vai,chép miệng

– Tôi hơi khắt khe, và cô không phải là người tôi cần tìm, chúng ta không nên phí thời gian, xin lỗi…

Thảo bực bội trong lòng, ông ta biết gì về cô mà lại dám khẳng định là ông ta không cần mình cơ chứ?

– Thưa ông, cách đây nửa tiếng, tôi đã khát khao như thế nào về chức vụ trợ lý cho ông, nhưng bây giờ mọi thứ đối với tôi không còn ý nghĩa nữa. Làm việc với một vị lãnh đạo không biết cho người khác cơ hội, tự mình tước đi quyền tiến bước của người khác chỉ làm tôi thêm bế tắc. Chào ông!

Thảo tức tối ra khỏi căn phòng quái dị, nơi có con người quái dị. Không ngờ buổi phỏng vấn của cô lại hỏng be hỏng bét như vậy. Về nhà biết ăn nói sao với Hùng, phải đối diện sao với sự mỉa mai của mẹ con bà Thanh, cô như phát điên giữa đỉnh cai của sự tuyệt vọng

Cô đi lang thang trong thành phố, bất cứ công ty nào đăng tin tuyển nhân sự cô đều ghé vào nhưng lại phải tuyệt vọng đi ra. Có vẻ như cô chọn ngành khá lạ nên không phù hợp với tiêu chí tuyển dụng của những công ty này..

 

nhung nga re cuoc doi

Những ngã rẽ của cuộc đời. (Ảnh minh họa)

Mùa hè về thật rồi, cái nóng làm cô thêm mệt mỏi sau gần chục tiếng rong ruổi trên chiếc xe đạp điện. Đi nửa đường thì xe hết điện, cô dắt vào một quán nước cắm sạc nhờ rồi tranh thủ uống vài cốc nước mát, xốc lại tinh thần chuẩn bị đi tìm việc trước.

Có tin nhắn từ chồng cô

– ” Có tìm được việc không?”

Thảo mừng như bắt được vàng, hấp tấp nhắn lại, trong lòng vui sướng ngập tràn khi được chồng quan tâm

– Em chưa anh à, ngành của em khó kiếm việc quá

– Không có việc thì về, anh không ép ai phải đi làm kiếm tiền cả

Cô không biết nên vui hay nên buồn sau câu nói này của chồng, chỉ thấy có gì đó man mác, bâng khuâng, cô không muốn về nhà sống tiếp những ngày tháng khổ ải. Gần 3 năm qua là quá đủ cho những nỗi đau xé lòng cô rồi..phải tự đứng lên mà thôi…

Nhưng đời không như là mơ, cả ngày cô chẳng tìm được công việc nào phù hợp cả. Việc cô thích thì không đủ yêu cầu của nhà tuyển dụng, việc đủ yêu cầu thì mức lương quá bèo bọt. Trong lòng cô bây giờ chỉ có duy nhất một suy nghĩ và đó cũng là mục tiêu dài hạn trước mắt

– Cố gắng trả tiền lại cho mẹ chồng càng sớm càng tốt

Gần hết giờ hành chính, các cơ quan bắt đầu đóng cửa, Thảo thất thểu ra về, vậy là… Cô đã thất bại ngay từ ngày đầu tiên. Cuối cùng cũng phải đối diện với những cái bĩu môi dè bĩu của mẹ chồng và em chồng, nghĩ đến vậy thôi là cô lại rùng mình.

6 giờ 30 cô về đến nhà, tần ngần mãi mới dám vào nhà..

Cả nhà tụ tập ở phòng khách xem tivi, thấy nét mặt ủ dột của cô, đoán là cô không tìm được việc nên bà Thanh cười nhếc mép, giọng nói khinh khỉnh

– Thế nào, giờ có còn tinh tướng được với tôi nữa không? Làm cái gì cũng phải biết tự lượng sức mình, tự tin thái quá thì kết quả là vậy đấy..

Nguyệt vừa ăn nho vừa cười lớn với mẹ, Thảo không nói gì, cho đến khi Hùng hỏi

– Em có làm đúng những gì anh nói tối qua không?

Cô gật đầu, không nói thêm câu gì rồi cúi người lò dò xuống bếp nấu ăn. Ngày hôm nay đối với cô thật tệ. Cô cứ nghĩ mãi vê tay giám đốc kì lạ kia đã cướp mất đi của cô cái quyền của một ứng viên. Thật vô lý và quá đáng!

Đang lơ mơ vừa nấu ăn vừa suy nghĩ thì điện thoại của cô rung lên. Vừa lục túi cô vừa thắc mắc không biết ai gọi vào giờ này. Một số điện thoại lạ hoắc nổi lên màn hình:
– Đây là số cô Nguyễn Phương Thảo . Địa chỉ ở số… Phường….quận … Thành phố Hà nội phải không ạ?

– Vâng! Tôi đây, xin hỏi anh là ai?

– Tôi là phụ trách mảng nhân sự của công ty Trường Phát mà sáng nay đã phỏng vấn cô..

– Xin lỗi, nhưng tôi vẫn chưa được phỏng vấn mà

– Thưa cô, giám đốc dặn tôi thônb báo cho cô rằng sáng mai đúng 8 giờ cô có mặt tại công ti tôi để trao đổi một số vấn đề về hợp đồng lao động cho công ty tôi. Rất hân hạnh được làm việc với cô. Chào cô

Cúp máy, lại một lần nữa Thảo phải ngỡ ngàng trước những gì đang xảy ra. Nói như vậy thì cô đã trúng tuyển rồi sao?thật không thể tin nổi! Quả là một công ty kì lạ, kì dị đến kì bí…
Cô không thông báo cho chồng và mẹ chồng biết việc mình được nhận vào làm cho công ty Trường Phát. Có lẽ cứ để bà Thanh hả hê đi đã, cô dần dần sẽ phát huy khả năng của mình!

Cô không sao hiểu nổi những gì mà gã giám đốc kia đang làm. Rõ ràng lời nói lúc sáng cương quyết không nhận cô, vậy mà bây giờ lại quay ngoắt 180 độ, thật chẳng biết đâu mà lần. Thôi thì phóng lao thì phải theo lao, biết đâu đời cô từ nay sẽ thay đổi.

Cả đêm, cô mơ về văn phòng, máy tính và đồng nghiệp. Mọi thứ đang ở rất gần. Ước mơ của cô đây rồi, chỉ cần đưa tay lên chạm nhẹ mà thôi

Sáng sớm, cô dậy chuẩn bị bữa sáng rồi hấp tấp đi ngay, bà Thanh có vẻ đang rất thắc mắc, thái độ coi khinh trên khuôn mặt bà đối với cô dù có trải qua hàng trăm năm vẫn chẳng thể xoá mờ.

– Đi đâu thì liệu mà về cơm nước cho tôi, chị thì làm nên chuyện gì cơ chứ?

Công ty Trường Phát:

– Mời cô vào trong này, giám đốc sẽ trở lại trong vài phút nữa.

Một cô nhân viên tươi cười đón tiếp Thảo như một người tài của công ty. Cùng là một người mà sao thái độ của hôm qua và hôm nay lại khác thế? Thảo hồi hộp uống một ngụm nước rồi nhìn ngó khắp lượt. Trông căn phòng này không hề giống một văn phòng của giám đốc bình thường. Chính xác thì như một cái chợ quê. Nào là mặt nạ tre, chuồn chuồn tre, sáo trúc các kiểu… Cô bật cười vì cái công ty kì lạ này..

– Ồ! Chào cô

Thảo giật mình, ông giám đốc tên Phong, cô kịp nhìn thấy tên ông trên cái bảng nhỏ đặt trên bàn. Cô lịch sự đứng dậy, bắt tay ông ta.

– Dạ, chào ông!

Lần này, Thảo mới có dịp nhìn kĩ khuôn mặt của gã giám đốc quái đản này. Gã không già như hình ảnh cô mường tượng trong trí nhớ. Một người đàn ông thành đạt từ lúc trẻ, phong thái toát lên sự uy nghị của một vị lãnh đạo kèm theo một khuôn mặt nam tính nhưng lạnh lùng.
Ông ta nheo mắt nhìn Thảo rồi cười, cô vẫn lơ ngơ chưa hiểu chuyện gì cả.

– Ngồi đi cô gái! Xin giới thiệu…

– Ông là giám đốc công ty Trường Phát, Trương Nam Phong?

– Có lẽ cô đã tìm hiểu kĩ về tôi rồi? ( cười lớn)

– Thưa ông, chí ít thì một trợ lý phải biết tên của vị giám đốc, người kề cạnh với mình trong quá trình làm việc chứ ạ?

– Ồ! Chính xác, nhưng tôi đã già tới mức cô phải gọi là ” ông” sao?

Thảo không trả lời càng làm Phong tin vào sự thật phũ phàng ” rằng ông đã già”

– Từ nay nếu ở công ty thì gọi tôi là sếp. Ra ngoài thì gọi là ” anh”. Nghe từ ” ông ” thật đau lòng..

– Vâng, thưa ông

– Hứ? Phong trấc mắt nhìn Thảo như đang nhắc nhở

– vâng, sếp!

Buổi gặp gỡ quái dị giữa cô và ông giám đốc công ty đã diễn ra như thế! Suốt cả buổi cô không thể rời mắt trước ” đồ hàng” mà Phong bày biện ở văn phòng, nó đưa cô trở về hơn chục năm trước, ở quê cô người ta vẫn bày bán cho những đứa trẻ tinh nghịch. Một miền kí ức tươi đẹp ùa về. Phong thấy Thảo ngẩn người trước ” gia tài ” quý giá của mình, bất giác ông cũng nhoẻn miệng cười, mắt nheo lại

– Có vẻ như cô Thảo đây rất hứng thú với những thứ này?

– Vâng, hồi bé tôi vẫn thường chơi những đồ chơi như vậy. Nhưng chỉ là hồi bé thôi!

– Vậy thì ý cô đang chê tôi già, nhưng tâm hồn trẻ thơ à?

Thảo ngượng ngập trong giây lát rồi thúc giục Phong đưa ra những điều khoản trong hợp đồng mà cô cần trao đổi trước khi kí kết.

Cả buổi, Ông Phong lại mỉm cười không hiểu lý do gì? Nhiều lần Thảo định hỏi ông ta xem trên mặt cô có dính gì không mà lại khiến ông ta thích thú cười khoái chí như vậy nhưng lại ngại nên thôi.

– Từ mai cô có thể đi làm rồi, rất hân hạnh khi cô về làm việc cho tôi

Phong đứng dậy, đưa tay ra phía trước, Thảo đưa tay ra, cúi đầu nhưng lại không nở một nụ cười nào cả. Thực ra cô vẫn chưa thoát ra khỏi hình ảnh của bố cô. Những thứ trưng bày trong văn phòng, bố cô cũng rất thích, ông vẫn tự tay vót che, khéo léo làm những sản phẩm như thế cho con chơi.

Vậy là, từ mai cô có công việc ổn định, từ mai cô có thể thoát ra khỏi một hình ảnh của một cô ” vợ ôsin ” như cái cách chua cay mà người đời dành cho cô vợ khù khờ, lếch nhếch ở xó nhà.

Cầm tờ hợp đồng trên tay, cô tưởng tượng ra gương mặt của Hùng và mẹ anh khi nhìn thấy nó. Hẳn là họ ngạc nhiên lắm, không biết Chồng cô sẽ phản ứng như thế nào? Có lẽ sẽ mừng cho cô cũng nên…

– con chào mẹ ạ

Cô cất giọng chào khi gặp bà Thanh ở cổng ngõ. Thấy con dâu chào, mà không phản ứng, mặt lạnh như tiền nhìn cô thiếu thiện cảm.

– Gần trưa rồi, vào nấu cơm cho tôi.

Chưa kịp nghỉ ngơi, bà Thanh ra lệnh cho cô phải vào bếp. Cô bỏ cái túi xách lên bàn, lao vào cặm cụi nấu nướng cho kịp giờ ăn trưa. Nấu xong phải gọi hai mẹ con Nguyệt xuống.

Trong bữa ăn, Thảo ngập ngừng chưa biết mở lời sao với bà Thanh về việc cô đã trúng tuyển. Bà Thanh vừa gắp thức ăn, mắt không nhìn vào mặt cô, hỏi dò

– Chị muốn nói gì?

– dạ, con muốn nói với mẹ là con đã được nhận làm trợ lý cho công ty Trường Phát nơi hôm qua con đã nộp đơn xin việc ạ.

– Thì sao?

– Công ty hơi xa nhà nên buổi trưa có thể con không về nấu cơm cho gia đình mình được. Nên…

– Thì ra là cậy có việc làm rồi nên bỏ bê luôn việc nhà đúng không? Biết thế tôi không cho chị đi phỏng vấn phỏng veo gì cả! Rõ vô trách nhiệm

– Không! Ý con không phải là như vậy, con chỉ sợ con về muộn không kịp nấu nướng thôi. Vả lại, con chỉ có hai tiếng nghỉ trưa, về nhà cũng hết nửa tiếng, như vậy sẽ rất bất tiện ạ

Tags:
X