Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng – Phần 43

12/09/2017 8:38:15 | Phương Vũ | 24 lượt xem

(iBlog.vn) – “Em đừng sỉ nhục phẩm vị của anh như vậy chứ?”

“Không phải là chị ta? Lẽ nào là… Aoi Sora [2]?”

[2] Aoi Sora: ngôi sao khiêu dâm Nhật Bản.

Trịnh Vĩ lặng thinh.

“Hay là…”

“Em đừng đoán nữa, với IQ của em chắc chắn đoán không ra.”

“Không phải là em đấy chứ?”

Hừm! Thì ra cô cũng không đến nỗi ngốc nghếch.

PHẦN 4

Uy Gia và cô trợ lý Trương Hân đã đợi ở ngoài cửa, Trịnh Vĩ vẫn còn dặn dò: “Đừng quên lời hứa với anh. Cảnh hôn phải lệch vị trí, cảnh giường chiếu tìm người đóng thế. Không được cùng đàn ông uống rượu, không được mặc đồ ngủ trước ống kính…”

“Em nhớ rồi, anh cứ nhắc đi nhắc lại hoài.” Giản Nhu ôm con trai, thơm lấy thơm để. “Không đúng! Em hứa không mặc đồ ngủ trước ống kính bao giờ?”

“Bây giờ hứa cũng chưa muộn.”

Thấy Trưởng phòng Trịnh xắn tay áo, đi về phía mình, Giản Nhu liền gật đầu. “Được thôi!”

Người nào đó xách hành lý giúp cô. “Đi thôi! Còn lề mề nữa sẽ lỡ chuyến bay bây giờ.”

Giản Nhu bịn rịn đặt Cục thịt nhỏ đáng yêu xuống rồi lại bịn rịn ôm ông xã thân yêu. “Em không muốn đi một chút nào. Em muốn ở nhà làm mẹ hiền vợ đảm cơ.”

“Lẽ nào anh ép em sao?”

“Anh thử tính xem, lương của anh một tháng được bao nhiêu? Nếu em không chịu khó kiếm thêm, sau này con trai lấy gì cưới vợ?” Giản Nhu vạch kế hoạch tương lai: “Em nghĩ cả rồi. Bây giờ nhân lúc còn có chút danh tiếng, em sẽ tranh thủ đóng phim. Sau đó em sẽ hợp tác với Tiêu Thường mở công ty điện ảnh. Em muốn tạo cơ hội cho những diễn viên trẻ có tiềm năng, làm những bộ phim hay…”

Đây chính là giấc mơ của cô kể từ khi đặt chân vào làng giải trí. Cho dù con đường còn dài nhưng cô sẽ kiên trì tiến bước.

Cúi đầu xem đồng hồ, thấy vẫn còn kịp giờ, Trịnh Vĩ bình thản thông báo: “Bà xã, có một chuyện anh quên không nói với em. Trong tay anh có mười phần trăm cổ phiếu lưu thông của tập đoàn Dương Phàm.”

“Thế à?”Giản Nhu không quan tâm đến thị trường chứng khoán nên chẳng rõ mười phần trăm cổ phiếu lưu thông của tập đoàn Dương Phàm trị giá bao nhiêu. Tuy nhiên theo như cô được biết, quy mô của tập đoàn Dương Phàm gấp hai mươi lần công ty truyền thông Thế kỷ.

“Thật ra, lúc Dương Phàm mới thành lập, anh giúp Kiến Phàm gom tiền đầu tư. Tuy ban đầu anh chỉ giúp bạn bè chứ không có ý định hùn vốn nhưng khi Dương Phàm lên sàn chứng khoán, Kiến Phàm vẫn chia cho anh ba mươi phần trăm cổ phần. Sau đó anh chuyển nhượng hai mươi phần trăm cho cậu ấy để cậu ấy có thể nắm quyền kiểm soát công ty.”

“Hai mươi phần trăm cổ phần trị giá bao nhiêu tiền?”

“Ngày xưa, tài sản thuộc về anh đều do Kiến Phàm đứng tên. Thời gian trước, cậu ấy đã chuyển hết phần của anh và cả di sản của Lâm Cận thành tên em rồi.”
Nói như vậy, cô đang sở hữu một khối tàn sản lớn trong khi ngày ngày khổ cực đóng phim để kiếm tiền. “Sao anh không nói sớm cho em biết?”

“Em có hỏi anh đâu!”

Giản Nhu: “…”

Chiếc xe “bảo mẫu” nhanh chóng chở cô rời khỏi ngôi nhà ấm áp. Giản Nhu dõi theo Trịnh Vĩ qua gương chiếu hậu giống như mỗi lần đi xa. Chợt nhớ tới lời nói của anh trước khi lên xe, viền mắt cô bất giác ươn ướt.

Anh bảo: “Anh không nói với em là bởi vì anh biết từ trước đến nay, em chưa bao giờ có ý tưởng để đàn ông bao nuôi. Anh tôn trọng sự lựa chọn của em.”

Cô không tiết lộ với anh, đúng là cô không cam tâm được đàn ông nuôi. Nhưng sau khi kết hôn và sinh con, cô mới hiểu rõ một điều, bất kể sáng chói dến mức nào, gia đình mới là bến đỗ duy nhất của người phụ nữ.

 

su-cam-do-cuoi-cung-p43

 

Cao nguyên Thanh Tạng mênh mông trắng tuyết. Giản Nhu cảm thấy bây giờ mà được tựa vào vòm ngực ấm áp của người nào đó mới là niềm hạnh phúc nhất trên đời. Đáng tiếc, ở nơi giá rét này, ngay cả ước mơ cũng trở nên lạnh lẽo.

Hai ngày nay, trận bão tuyết đến bất thình lình khiến đoàn làm phim Linh hồn quân nhân bị mắt kẹt trong một thị trấn nhỏ không biết tên. Giản Nhu không thể làm gì khác ngoài nghiên cứu kịch bản để giết thời gian và nhẫn nại chờ đường quốc lộ được sửa xong.

Buổi sáng thức giấc, cô đi mở cửa với tâm trạng mong chờ. Nào ngờ, tuyết còn lớn hơn tối qua, tràn ngập đất trời, không có dấu hiệu ngừng rơi. Cô đã hứa với Trịnh Vĩ sẽ về sớm. Bây giờ không liên lạc được với cô, chắc anh sẽ vô cùng lo lắng và sốt ruột.

Giản Nhu khoác áo đi ra ngoài. Cô muốn gọi điện cho Trịnh Vĩ nhưng chẳng chỗ nào có sóng. Cô đành soạn một tin nhắn: “Anh có khỏe không? Con trai sao rồi? Công việc của em rất thuận lợi. Chỉ cần hoàn thành vài cảnh quay nữa là em có thể trở về.”

Gửi mấy lần cũng không thành công, Giản Nhu thất vọng quay về chỗ ở, tiếp tục nghiên cứu kịch bản.

Linh hồn quân nhân chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Tiêu Thường, kể câu chuyện về ba quân nhân. Một nhân vật từ nhỏ mơ ước trở thành người lính nhưng cuối cùng vì vi phạm kỷ luật nên buộc phải rời khỏi quân ngũ, trong lòng ít nhiều cũng nuối tiếc. Một nhân vật bị bố ép nên không thích bộ quân phục màu xanh nhưng cuối cùng cũng yêu công việc này. Còn nam chính của bộ phim là người đàn ông giữ vững niềm tin từ đầu đến cuối.

Giản Nhu đang chăm chú đọc kịch bản thì từ cánh cửa gỗ cũ kĩ phát ra tiếng gõ “cộc… cộc”. Cô ra mở cửa, không ngờ người ở bên ngoài là Nhạc Khải Phi, nhà sản xuất của Linh hồn quân nhân.

Kể từ khi Giản Nhu kết hôn, trừ những lúc gặp và khách sáo chào hỏi ở công ty, Nhạc Khải Phi không hề trò chuyện với cô một câu. Lần này đoàn làm phim đi Thanh Hải quay ngoại cảnh, anh ta đến thăm nên mới bị kẹt ở đây. Tất nhiên anh ta đến đây cũng không phải vì cô mà là đến thăm vợ hai tương lai của mình.

Để tránh chuốc lấy phiền phức, Giản Nhu đứng chắn ở cửa ra vào. “Nhạc Tổng tìm tôi có việc à?”

Nhạc Khải Phi đưa cái túi sưởi nóng rực cho cô. “Chẳng phải em sợ lạnh sao? Dùng cái này đi!”

“Cám ơn anh!” Cô hỏi lần thứ n: “Đường đã sửa xong chưa?”

“Chắc phải hai ngày nữa.”

“Chúng ta còn phải đợi sao?”

“Hết cách, tuyết rơi nhiều quá!” Ngừng vài giây, anh ta nói tiếp: “Tôi mời em ăn trưa. Tôi vừa tìm thấy một chỗ có món dê nướng khá lắm.”

Giản Nhu khẽ chau mày.

“Tôi không có ý gì khác. Hôm nay là sinh nhật em, tôi chỉ muốn mời em ăn bữa cơm với tư cách một người bạn.”

“Sinh nhật tôi ư?” Gần đây công việc bận rộn nên cô nhất thời quên mất.

Có lẽ do chiếc túi sưởi đặc biệt ấm áp nên nhìn gương mặt chân thành của Nhạc Khải Phi, Giản Nhu không biết có nên từ chối hay không. Đúng lúc này một giọng nói lành lạnh vang lên: “Bên ngoài tuyết lớn như vậy, sao không vào nhà tâm sự?”

Giản Nhu giật mình, quay đầu về phía phát ra tiếng nói, bắt gặp Trịnh Vĩ đang đứng đó, áo khoác của anh phủ đầy tuyết.

Người đàn ông như trong giấc mộng từng bước tiến về phía cô, để lại dấu chân in sâu trên nền tuyết trắng. Giản Nhu vội véo cánh tay mình để xác nhận không phải cô nằm mơ.

Đi đến trước cửa văn phòng, Trịnh Vĩ nhìn Giản Nhu lúc này vẫn còn chưa định thần và Nhạc công tử, vừa phủi tuyết trên vai áo vừa cất giọng lạnh nhạt: “Có phải anh đến không đúng lúc?”

Giản Nhu bừng tỉnh, xúc động ôm chầm lấy anh. “Đường bị phong tỏa rồi mà, sao anh có thể đến đây?”

“Chuyện anh muốn làm, chẳng ai có thể ngăn cản.” Nói xong, anh cúi xuống, gạt những bông hoa tuyết rơi trên mặt cô. Giản Nhu liền nắm lấy ngón tay giá lạnh của người đàn ông, ủ ấm cho anh.

Chứng kiến cảnh tượng tình cảm này, Nhạc Khải Phi chỉ có thể âm thầm thở dài. “Tôi không làm phiền hai người nữa.”

“Anh không vào nhà ngồi chơi à? Tôi có mang vịt quay Toàn Tụ Đức tới, chúng ta cùng ăn đi!”

Đang ở nơi xa trong thời tiết giá lạnh, nghe nói đến mỹ vị của quê nhà, Nhạc Khải Phi bất giác nuốt nước miếng. Đáng tiếc, mỹ vị và mỹ nhân đều thuộc về người khác, anh ta không có phúc hưởng thụ. “Thôi khỏi. Tôi còn có việc, để lần sau đi.”

Dõi theo Nhạc Khải Phi cho đến khi anh ta khuất dạng, Trịnh Vĩ mới quay đầu, hỏi Giản Nhu: “Lần sau? Anh ta còn lần sau à?”

Giản Nhu: “…”

Cô thật sự không ngờ người thông minh như Trịnh Vĩ lại không nghe ra lời nói của Nhạc Khải Phi chỉ là khách sáo mà thôi. Lẽ nào đàn ông sau khi có con IQ sẽ giảm thấp?

Vừa khép cửa, Trịnh Vĩ liền đổi sắc mặt, cất giọng nghiêm nghị: “Sao anh ta lại có mặt ở nơi này?”

Giản Nhu chớp chớp mắt. “Anh ta tình cờ đi ngang qua ấy mà.”

“Tình cờ đi ngang qua Thanh Hải?”

“À, em nói là tình cờ đi ngang qua phòng em. Chuyện anh ta đến Thanh Hải chẳng liên quan gì đến em. Anh ta đến thăm vợ chưa cưới.”

“Vợ chưa cưới?”

“Đúng thế. Là diễn viên mới vừa tốt nghiệp Học viện Điện ảnh, cũng tham gia bộ phim này. Họ đang yêu đương thắm thiết, dính với nhau như hình với bóng.”

Nghe câu này, sắc mặt Trưởng phòng Trịnh mới dịu đi một chút. Nhân cơ hội, Giản Nhu áp sát người anh, hai tay quấn lấy thắt lưng anh, đầy ý vị chòng ghẹo.

Trịnh Vĩ liền nắm cổ tay cô. “Em định quyến rũ anh đấy à?”

“Anh không thích sao?”

Anh đột nhiên xoay người, đè cô vào bờ tường, hôn cô cuồng nhiệt. “Anh thích chủ động hơn.”
***

Sau một hồi “vận động” kịch liệt, Giản Nhu xuống giường, mở túi thịt quay còn nóng hổi để bồi bổ thể lực. Trịnh Vĩ đưa cho cô một tập tài liệu. “Đây là quà sinh nhật dành tặng em.”

Cô lau ngón tay bóng nhẫy, mở ra xem. Ngoài bìa có dòng chữ lớn: “Studio Giản Nhu.”

“Đây là…”

“Chẳng phải em nói muốn thành lập studio sao? Anh đã giúp em chuẩn bị mọi thủ tục.” Anh lại lấy một bản hợp đồng khác cho cô xem. “Anh đã chia hai mươi phần trăm cổ phần của studio cho Tiêu Thường. Cô ấy nhận lời làm biên kịch độc quyền của em. Đây là hợp đồng.”

Niềm vui đến quá đột ngột, Giản Nhu không biết diễn đạt sự cảm động như thế nào. Cô lao vào lòng anh. “Ông xã! Anh tốt với em quá! Em yêu anh chết đi được!”

“Mỡ trên miệng em dính vào mặt anh rồi này.”

“Môi anh có vẻ hơi khô, để em…”

“Đừng!”

“Anh khỏi cần khách sáo…”

“Anh đâu có…”

Thời khắc này, dù tuyết vẫn rơi đầy trời nhưng họ cảm thấy vô cùng ấm áp.

Đêm mùa đông ở Bắc Kinh, bầu trời mù mịt như chuẩn bị xuất hiện một trận tuyết lạnh thấu xương. Đường phố quen thuộc vùn vụt lướt qua, Diệp Chính Thần không có tâm trạng thưởng thức cảnh đêm ở quê nhà, chỉ chau mày gọi điện thoại. Sau nhiều hồi chuông, đầu bên kia lại truyền đến giọng nói máy móc: “Thuê bao quý khách vừa gọi không có người bắt máy.”

Anh vừa định gọi tiếp thì trên màn hình nhấp nháy cái tên Ngũ Kiến Phàm.

“Cậu đi đến đâu rồi?” Ngũ Kiến Phàm hỏi.

“Tôi sắp đến Triều Dương Môn rồi.”

“Được. Bọn tôi sẽ chờ cậu ở chỗ cũ.”

“Tôi không gọi được cho anh Vĩ gì cả. Anh ấy đang ở chỗ bọn cậu à?” Diệp Chính Thần hỏi.

“Không! Tôi tưởng anh ấy ra sân bay đón cậu?”

“Tôi có liên lạc được với anh ấy đâu.” Vì ở Nhật Bản không thể tùy tiện gọi điện nên Diệp Chính Thần không thông báo trước với Trịnh Vĩ rằng mình sắp về nước. Xuống máy bay, anh mới gọi điện nhưng đối phương chẳng nghe máy.

Ngẫm nghĩ một lúc, Ngũ Kiến Phàm chợt nhớ ra một chuyện: “Tôi biết rồi. Chắc là anh ấy đang ở trên sân thượng nhà tôi. Tiếng quạt thông gió ở đó hơi ồn nên không nghe thấy chuông điện thoại.”

“Sân thượng ư? Nhà nào cơ?”

“Căn hộ ở Lam Trù Danh Tọa, chính là nhà cũ của Phác Nghị Minh ấy.”

“Tôi đi tìm anh ấy đây. Lát nữa chúng tôi tới sau.”

Tuyết không biết rơi từ lúc nào. Trên đường đi, Diệp Chính Thần nghĩ mãi cũng không hiểu, Trịnh Vĩ lên sân thượng làm gì trong thời tiết giá lạnh thế này. Cho tới khi leo đến nơi, nhìn thấy Trịnh Vĩ vừa ngồi uống bia vừa dõi mắt về phía màn hình quảng cáo ở tòa nhà đối diện, anh mới hiểu rõ mọi chuyện.

Bắc Kinh đang ở trong mùa đông rét mướt, hình ảnh trong quảng cáo là Tam Á [1] ấm áp. Dưới bầu trời xanh biếc, cô dâu mặc bộ váy cưới trắng muốt chạy trên bãi cát. Một người đàn ông cao lớn ôm cô từ phía sau, hôn lên gương mặt xinh đẹp của cô. Sau đó anh ta đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô dâu. Cô ôm cổ người đàn ông, thì thầm: “Em yêu anh!”

[1] Tam Á: địa danh du lịch nổi tiếng thuộc đảo Hải Nam.

Dưới màn hình xuất hiện dòng chữ: “Ánh hào quang chói lọi nhất trên thế giới này chỉ thuộc về mình em.” Còn người đẹp mặc váy cưới, nở nụ cười ngọt ngào trong quảng cáo chính là Giản Nhu.

Trịnh Vĩ mở lon bia cuối cùng, ngửa đầu uống một ngụm lớn. Tuyết rơi đầy áo khoác mỏng của anh, khiến bóng lưng anh có phần thê lương.

Diệp Chính Thần thở dài, đi đến bên Trịnh Vĩ. Nghe thấy tiếng động, Trịnh Vĩ liền quay đầu. Nhìn rõ mặt đối phương, anh ngây ra vài giây rồi ném lon bia vẫn còn một nửa vào người Diệp Chính Thần.

Diệp Chính Thần định né tránh nhưng cuối cùng không nhúc nhích, để bia bắn tung tóe lên ngực mình.

“Mẹ kiếp! Anh còn tưởng chú toi rồi!” Trịnh Vĩ chửi thề.

Tags:
X