Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng – Phần 44

12/09/2017 1:38:26 | Phương Vũ | 77 lượt xem

(iBlog.vn) – Dù cô từ chối hay nói những lời tuyệt tình khiến anh bị tổn thương cũng chẳng sao. Chỉ cần được nhìn thấy cô, được gặp trực tiếp chứ không phải qua màn hình ti vi, không phải nhìn thấy cô nằm trong lòng người đàn ông khác, anh đã cảm thấy mãn nguyện.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trong lòng Trịnh Vĩ nóng như có lửa đốt. Mãi tới mười một giờ đêm, điện thoại của Ngũ Kiến Phàm mới đổ chuông.

“Gì cơ? Cô ấy gặp tai nạn giao thông à? Thật hay giả? Đang ở trong bệnh viện? Được, tôi biết rồi…” Ngũ Kiến Phàm còn chưa gác máy, Trịnh Vĩ đã cầm chìa khóa xe, lao nhanh ra khỏi phòng KTV.

Diệp Chính Thần liền đuổi theo anh. “Anh không thể lái xe!”

Diệp Chính Thần phóng như bay đến bệnh viện. Vừa dừng xe ngoài cổng, Trịnh Vĩ lập tức nhảy xuống, chạy nhanh vào bên trong, nhưng chỉ vài phút sau đã thấy anh đi ra ngoài.

“Cô ấy bị thương có nặng không?” Diệp Chính Thần hỏi.

Trịnh Vĩ lắc đầu. “Bác sĩ nói chỉ xây xát ngoài da.”

“Xin lỗi… Em không ngờ lại xảy ra chuyện này.”

Trịnh Vĩ lại lắc đầu. “Không liên quan đến chú. Là lỗi của anh. Biết rõ tính cô ấy, biết rõ chuyện không muốn làm, cô ấy thà chết cũng không khuất phục, thế mà anh vẫn…”

Nói đến đây, anh đạp mạnh vào thân xe. Diệp Chính Thần vội ngăn lại. “Cô ấy đã không muốn ở bên anh thì anh hãy bỏ cuộc đi!”

Trịnh Vĩ im lặng hồi lâu. “Đi thôi! Chúng ta còn chưa uống rượu xong.”

Tối hôm đó, họ không nhớ uống hết bao nhiêu chai rượu. Trịnh Vĩ chỉ mong uống thật say để khi tỉnh lại, anh có thể dứt bỏ tất cả.
***

Một năm sau. Diệp Chính Thần từ Nhật Bản về nước, mời anh em ăn cơm tại một nhà hàng Tứ Xuyên. Lúc anh đến nơi, mọi người đã có mặt, chỉ có Trịnh Vĩ vẫn đang trên đường tới. Mọi người đặc biệt dặn anh, lát nữa đừng nhắc đến Giản Nhu trước mặt Trịnh Vĩ.

“Tại sao?” Diệp Chính Thần không hiểu.

Ngũ Kiến Phàm nhún vai. “Gần đây Giản Nhu cặp kè với một ngôi sao nam, còn bị phóng viên chộp được ảnh sống chung. Nghe nói hai người đang chuẩn bị kết hôn, khách sạn cũng đặt rồi.”

Nếu là một năm trước, Diệp Chính Thần nhất định sẽ coi đó là tin tốt lành. Một khi Giản Nhu kết hôn, Trịnh Vĩ có thể từ bỏ một cách triệt để, không còn tiếp tục nuôi hy vọng. Nhưng thời khắc này, khi đã lĩnh hội một cách sâu sắc sức sát thương của phụ nữ, anh cũng hiểu thế nào gọi là khó kiềm chế tình cảm.

Đạo lý là thứ nói ra rất dễ nhưng việc kìm nén nỗi khao khát trong nội tâm thật sự rất khó. Một khi lý trí trệch khỏi quỹ đạo, tình cảm sẽ không thể thu hồi.

“Gần đây anh Vĩ thế nào?” Diệp Chính Thần hỏi.

Ngũ Kiến Phàm đáp: “Tôi không rõ.”

“Cậu không rõ ư?”

“Bên cạnh Trịnh Vĩ thay hết ngôi sao nữ này đến ngôi sao nữ khác, cũng chẳng biết anh ấy muốn tìm người thế nào nữa.”
Tìm một người phụ nữ có thể khiến anh rung động hay là anh đã đánh mất bản thân? Diệp Chính Thần còn muốn hỏi thêm một số vấn đề thì Trịnh Vĩ đã đẩy cửa đi vào. Anh vẫn đẹp trai và kiêu ngạo như ngày nào, tươi tỉnh nói cười như thường lệ. Tuy nhiên Diệp Chính Thần vẫn nhận ra nét cô độc trong đáy mắt anh.

Hôm đó, Diệp Chính Thần uống không nhiều, mọi người giải tán tương đối sớm. Trịnh Vĩ lái xe đưa anh về nhà. Trên đường, anh không kìm được, cất tiếng hỏi vấn đề không nên đả động nhất: “Em nghe nói Giản Nhu sắp kết hôn?”

“Ừ.” Trịnh Vĩ bình thản trả lời nhưng bàn tay vô thức siết chặt vô lăng.

“Anh vẫn không thể từ bỏ sao?”

“Anh đã điều tra tên đó. Hắn là một kẻ lăng nhăng, từng quan hệ với nhiều nữ nghệ sĩ.”

“Thế thì sao nào?”

“Hắn không thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy…” Trịnh Vĩ ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: “Anh muốn nói chuyện với cô ấy.”

“Khỉ thật!” Diệp Chính Thần không kìm nổi, buông tiếng chửi thề.
***

Vài ngày sau, thấy tâm trạng của Trịnh Vĩ rất tốt, Diệp Chính Thần hỏi: “Anh đã tìm cô ấy nói chuyện chưa?”

“Anh đứng bên ngoài nhà cô ấy cả buổi tối mà cô ấy không mở cửa.”

“Sao anh không gọi điện cho em?”

“Chú có cách à?” Trịnh Vĩ hỏi lại.

“Em sẽ phá cửa nhà cô ấy.”

Trịnh Vĩ cười. “Anh cũng có thể phá… nhưng anh sợ cô ấy nhảy lầu.”

Nghĩ đến vụ tai nạn ô tô, Diệp Chính Thần cảm thấy rất có khả năng đó.

Cửa phòng VIP mở ra, mấy ngôi sao nữ do Ngũ Kiến Phàm sắp xếp đi vào. Ai nấy đều xinh đẹp ngời ngời. Cô gái ngồi cạnh Trịnh Vĩ có mái tóc dài ngang vai, thân hình bốc lửa, gương mặt nhìn nghiêng rất giống Giản Nhu.

Tối hôm đó, họ uống đến tận nửa đêm, Trịnh Vĩ dẫn cô gái ra về. Trước khi đi, Diệp Chính Thần hỏi anh: “Anh không sợ bẩn giường à?”

Như nghe thấy câu chuyện hài hước, Trịnh Vĩ cười một lúc mà không trả lời.

Đêm khuya, trong phòng khách sạn, Trịnh Vĩ đứng bên cửa sổ châm điếu thuốc. Ngôi sao nữ mặc bộ váy áo vừa cởi ra, lại nhìn xấp tiền trên giường rồi cất giọng oán trách: “Ý anh là gì vậy?”

 

su-cam-do-cuoi-cung-p44

 

“Cô có thể đi được rồi.”

“Tại sao? Vừa rồi vẫn còn vui vẻ, sao tự dưng anh…”

Trịnh Vĩ chẳng nói chẳng rằng, mở cửa đi nhanh ra ngoài. Lúc khép cửa, anh nghe thấy tiếng thủy tinh bị đập vỡ ở bên trong.

Cô gái hỏi anh tại sao. Thật ra anh cũng muốn hỏi bản thân, tại sao lại như vậy? Tại sao dù là người phụ nữ xinh đẹp hơn cô, thân hình bốc lửa hơn cô cũng không thể khơi gợi hứng thú trong anh? Rõ ràng vừa rồi anh đã say, trong đầu toàn là hình bóng diễm lệ của cô khi ngồi trên người anh, khiến toàn thân anh hừng hực, chỉ muốn lột bỏ y phục của cô để giải phóng khao khát tích tụ bấy lâu, nhưng khi nhìn rõ người phụ nữ trước mặt, máu nóng trong người anh như đông lại ngay tức thì. Khi ý thức được người phụ nữ trong lòng mình không phải là cô, anh thật sự không muốn tiếp tục, cũng chẳng có cách nào tiếp tục. Lần nào cũng thế.

Trịnh Vĩ vô thức lái xe đến nhà Giản Nhu. Cô vẫn chưa ngủ, phòng vẫn sáng đèn. Những lúc như bây giờ là thời khắc cô ở gần anh nhất. Tâm trạng phiền muộn bỗng lắng xuống, anh tựa vào thành ghế, dõi mắt lên ô cửa sổ nhà cô, bất giác chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Anh nằm mơ thấy cô xuống dưới, gõ cửa xe, hỏi anh: “Tại sao anh lại ở đây?”

Anh đáp: “Anh biết em nhớ anh nên ở đây đợi em.”

Cô muốn rời đi nhưng bị anh kéo lên xe, hôn ngấu nghiến. Trong cuộc ái ân cuồng nhiệt, cô vừa ôm vai anh vừa thì thầm: “Trịnh Vĩ! Em yêu anh! Em nhớ anh!”

Thật ra anh biết đây chỉ là giấc mộng nhưng không muốn tỉnh dậy. Thời khắc đó, anh mới hiểu mình không thể chấp nhận người phụ nữ khác là do từ đáy sâu nội tâm, anh vẫn không thật sự bỏ cuộc. Anh vẫn chờ đợi một ngày nào đó cô có thể gạt bỏ thù hận, trở về bên anh.

Có người nói, thời gian có thể xóa nhòa tất cả. Năm năm tương đương hơn một nghìn tám trăm ngày đêm, nghe ra thì đủ dài để lãng quên một người nào đó, nhưng mỗi khi xem lịch trên di động, quá khứ vẫn hiện rõ mồn một trong đầu, Trịnh Vĩ mới nhận ra câu này đúng là lừa đảo. Người muốn quên chỉ cần một giây là đủ. Người không muốn quên, thời gian sẽ như mũi dao sắc nhọn, càng khắc sâu vào ký ức.

Trong lúc Trịnh Vĩ cảm khái, thang máy đã xuống đến nơi. Vừa định đi ra ngoài, một người phụ nữ bất chợt xuất hiện trong tầm mắt của anh. Trong năm năm qua, không dưới một lần anh tưởng tượng cảnh gặp lại Giản Nhu, cũng nghĩ tới nhiều câu thoại, ví dụ: “Lâu rồi không gặp…”, “Em có khỏe không?”, hay là thản nhiên nói: “Em có rảnh không? Cùng tôi ăn bữa cơm nhé!”…

Tuy nhiên khi cô thật sự gần kề, gần đến mức có thể nghe thấy tiếng thở gấp gáp của cô, nhìn thấy từng sợi tóc trên đầu cô, anh chỉ muốn thốt ra một câu: “Giản Nhu, chúng ta bắt đầu lại đi!”

Đúng vậy, tại sao không thể bắt đầu lại, không thể ôm hôn, thật lòng nói câu “Em yêu anh” và “Anh yêu em” cơ chứ? Trong đầu tràn ngập ý nghĩ này nên anh vô thức nhìn Giản Nhu đăm đăm. Cuối cùng cô không chịu nổi, ho khẽ một tiếng, anh mới định thần, đưa mắt đi chỗ khác.

“Em sao thế? Tiếp khách xong rồi à?” Anh hỏi.

“Anh biết rồi, cần gì phải hỏi?” Ngữ khí của cô đầy mờ ám khiến anh liên tưởng đến những tin lá cải về “quy tắc ngầm” trên mạng.

Cố gắng kìm nén nỗi buồn bực, anh hỏi: “Nếu không ngại thì hãy tiết lộ một chút, giá của em là bao nhiêu?”

“Bình thường tôi không nhận tiền, chỉ xem đối phương cho tôi vai diễn thế nào.”

“Chỉ cần đưa em lên làm nữ chính, là ai cũng được, đúng không?” Trịnh Vĩ hỏi. Cô đã thật sự thay đổi, không còn là Giản Nhu trong sáng ngày nào.

“Tất nhiên bao gồm cả anh, Trưởng phòng Trịnh.”

Nghe câu nói có ý khiêu khích rõ ràng, dõi theo bóng lưng cô, Trịnh Vĩ đột nhiên mỉm cười. Cô vẫn đáng yêu như thế, đáng yêu đến mức dù tức giận, anh vẫn không nhịn được cười. Vì vậy dù cô thay đổi đến mức nào, anh vẫn yêu cô.

Trịnh Vĩ rút di động, gọi cho Ngũ Kiến Phàm: “Công ty cậu có hứng thú đầu tư vào lĩnh vực phim ảnh không?”

“Anh Vĩ, công ty chúng ta đã từng đầu tư nhiều bộ phim rồi.” Ngũ Kiến Phàm đáp.

“Vậy sao?”

“Ừm.”

“Gần đây có kế hoạch đầu tư không? Nhân vật nữ chính có thể do cậu quyết định không?”

“Ok! Ngôi sao nữ nào may mắn lọt vào mắt anh thế?”

“Giản Nhu.”

Ngũ Kiến Phàm hết nói nổi, từ chối thẳng thừng: “Anh tìm nhà đầu tư khác đi!”

“Tại sao?”

“Bởi vì anh là người anh em của tôi, tôi sẽ không đẩy anh vào hố lửa.”

Lần này cho dù là biển lửa, Trịnh Vĩ cũng quyết định nhảy.

Kể từ khi nổi tiếng nhờ tham gia cuộc thi nhạc, Nghiêm Vũ khó tránh khỏi tình trạng được mời đến những buổi tiệc tùng, nhậu nhẹt. Dù không muốn nhưng vì tiền đồ của mình, cô vẫn phải tham gia. Ví dụ tối hôm nay, công ty quản lý bảo cô đi hát karaoke cùng mấy công tử có tiếng ở Bắc Kinh. Ưu điểm duy nhất của đám công tử này là trẻ trung, không đến nỗi buồn nôn như mấy ông già. Thế là cô miễn cưỡng nhận lời.

Trong phòng VIP của một câu lạc bộ tư nhân, Nghiêm Vũ hát một bài tình ca ngọt ngào, ánh mắt cô không dõi lên màn hình mà hướng về phía người đàn ông ngồi ở một góc. Trong phòng có nhiều mỹ nhân nhưng anh chỉ cúi đầu, chăm chú nhìn điện thoại.

Hoạt động trong làng giải trí một thời gian, Nghiêm Vũ từng gặp vô số anh chàng đẹp trai nên chẳng lấy làm lạ. Vậy mà người đàn ông kia khiến cô không thể rời mắt. Dưới ánh đèn lúc tỏ lúc mờ, gương mặt anh không hiện rõ nhưng có sức hút đặc biệt. Nếu phải miêu tả cụ thể sự đặc biệt đó, Nghiêm Vũ chỉ có thể nói, anh giống một bản tình ca, khiến người nghe muốn nghe, muốn hiểu, muốn thưởng thức, nghe đi nghe lại rồi yêu lúc nào không hay.

Anh chàng họ Lý đến bắt chuyện, Nghiêm Vũ chỉ tay, hỏi anh ta: “Người kia là ai thế?”

Anh ta giới thiệu, người đàn ông đó tên Trịnh Vĩ, con trai của Trịnh Diệu Khang. Thảo nào anh chỉ ngồi bất động một chỗ cũng có người nhiệt tình đi tới bắt chuyện với anh. Hóa ra người ta có ông bố tốt.

Sau một hồi ăn uống, một người đề nghị chơi trò chơi. Quy tắc trò chơi rất đơn giản, cả đám chia thành các đôi nam nữ ngồi đối diện nhau. Họ sẽ xoay tròn một chai rượu vang không đặt ở giữa bàn. Lúc cái chai dừng lại, miệng và đít chai chỉ vào đôi nào, đôi ấy phải hôn nhau. Ai không đồng ý thì sẽ bị phạt ba ly rượu trắng năm mươi hai độ, sau đó thành thật trả lời một câu hỏi của mọi người.

Nghiêm Vũ lập tức ngồi xuống vị trí đối diện Trịnh Vĩ. Khi mọi người yên vị, cửa phòng VIP mở ra, một anh chàng đẹp trai đi vào. Nhìn thấy anh ta, đám đàn ông đều cười ngoác miệng.

Trịnh Vĩ nhếch miệng: “Chú đến đúng lúc lắm. Trò chơi này rất thích hợp với chú.”

“Trò gì cơ?” Anh chàng đẹp trai ngồi xuống cạnh Trịnh Vĩ.

Nghe mọi người giải thích, sắc mặt anh ta lập tức tối sầm. Trịnh Vĩ cầm chai rượu trắng đặt xuống trước mặt anh ta. “Chai này là của chú. Chú cứ uống từ từ, chắc không ai giành với chú đâu.”

Anh ta trừng mắt nhìn Trịnh Vĩ. “Có giỏi thì anh đừng uống!”

Sau này Nghiêm Vũ mới biết anh chàng đẹp trai tên Diệp Chính Thần, con trai của Diệp Sĩ Trung. Con người anh ta khá hoàn hảo, mỗi tội mắc bệnh sạch sẽ. Anh ta không bao giờ đụng chạm thân mật với bất cứ ai, ngoại trừ người thân cận.

Trò chơi bắt đầu, các người đẹp đương nhiên không dám uống rượu trắng năm mươi hai độ, đám đàn ông càng không bỏ lỡ cơ hội tốt. Thế là hết đôi này đến đôi khác hôn nhau. Cuối cùng miệng chai rượu cũng chỉ về phía Trịnh Vĩ. Trong tiếng hoan hô cổ vũ, Nghiêm Vũ nhìn Trịnh Vĩ bằng ánh mắt ngượng ngùng. Nào ngờ anh cầm chai rượu trắng, uống liền ba ly. Đám đàn ông đang chờ xem trò vui đương nhiên không bỏ qua cho anh. Anh chàng họ Lý giơ tay, hỏi trước: “Nụ hôn đầu của anh là với ai? Vào lúc nào?”

Tags:
X