Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng – Phần 8

12/08/2017 2:29:01 | Phương Vũ | 50 lượt xem

(iBlog.vn) – Từ “tiền” trong “tiền đồ” đồng âm với từ “tiền” trong “đồng tiền”. Giản Nhu sử dụng chữ “tiền” thứ hai, nghĩa là không có tiền.

“Ừm! Anh sẽ suy nghĩ về vấn đề này.” Chắc là bên cạnh có người khác nên anh vẫn giữ giọng nói bình thản.

Để giúp anh cân nhắc thiệt hơn, cô có lòng tốt nhắc nhở: “Anh không muốn cũng chẳng sao, Nhạc Khải Phi nói anh ta rất sẵn lòng. Em cần bao nhiêu, anh ta sẽ chi bấy nhiêu, tuyệt đối không ngã giá.”

Theo sự trầm mặc của anh, tiếng ồn ào cũng dần biến mất. Chắc anh tìm một nơi yên tĩnh để nói chuyện. Anh cất giọng trầm thấp, rõ ràng: “Anh không có hứng thú với quyền sử dụng. Anh cần quyền sở hữu cơ.”

“Hả? Có khác biệt sao?”

“Có chứ! Quyền sở hữu tức là trong bảy năm này, khi nào không đi đóng phim, em phải sống cùng anh. Trong thời gian đóng phim, mỗi tuần em phải bỏ ra một ngày để về với anh. Em không được tham gia bất cứ buổi tiệc xã giao hay bữa cơm mang mục đích “giao dịch” nào, trừ khi anh cũng có mặt. Em không được rơi vào scandal tai tiếng, không được có quan hệ mờ ám hoặc dây dưa tình cảm với bất cứ người đàn ông nào. Em không được đóng những cảnh cởi đồ, hôn phải lệch vị trí, cảnh giường chiếu qua loa. Còn nữa, em không thể chụp ảnh gợi cảm, ví dụ như bức ảnh treo trong căn hộ của em.”

Khác biệt không phải lớn ở mức bình thường, Giản Nhu suy nghĩ một cách nghiêm túc, về cơ bản cô có thể làm được, trừ một điều khoản: “Em không tiếp khách, không tạo quan hệ tốt với nhà đầu tư và đạo diễn thì làm sao có thể nhận phim? Hơn nữa, những hoạt động này đều do công ty sắp xếp, em đâu thể tự quyết định?”

“Anh sẽ nói trước với lãnh đạo công ty em, bảo bọn họ hủy hết những buổi gặp gỡ, xã giao của em. Về việc đóng phim, em thích đóng bộ phim nào hay vai diễn gì, chỉ cần nói với anh một câu là được, anh sẽ thu xếp cho em. Anh không thể đảm bảo thỏa mãn mọi yêu cầu của em nhưng chắc chắn sẽ mang lại cho em nhiều điều hơn những nhà đầu tư và đạo diễn có mục đích khác.”

Nghe qua thì thấy điều kiện cũng tương đối hợp lý, Giản Nhu cân nhắc vài giây rồi trả lời: “Được! Em đồng ý!”

“Ngày mai anh sẽ bảo người đưa em đi làm thủ tục, sang tên ngôi biệt thự cho em.”

“Ngày mai có buổi thử vai Leo cao nên em không đi được.” Cô nói. “Vậy đi, dù sao chuyện này cũng chẳng cần gấp, em sẽ soạn hợp đồng, chúng ta cùng ký tên để tránh sau này xảy ra tranh chấp.”

“Anh sẽ không ký hợp đồng với em.”

“Tại sao?”

“Anh không thích dính vào mấy thứ tương lai có thể trở thành chứng cứ. Chắc em hiểu điều đó.”

Ồ! Cô suýt quên mất, người ta không phải là nghệ sĩ. Những thứ như khế ước bán thân tất nhiên không thể ký bừa bãi, vớ vẩn thân bại danh liệt cũng không biết chừng.

“Được thôi! Vậy chúng ta hứa với nhau như những người quân tử đi!” Giản Nhu lên tiếng. Không còn đề tài nói chuyện, cô quyết định kết thúc cuộc điện thoại: “Cứ thế nhé! Em không làm phiền anh nữa. Anh lo việc của anh đi!”
“Ừ.”

Cô đợi Trịnh Vĩ cúp máy trước. Mấy giây sau cũng không thấy anh tắt máy mà lại nghe anh nói: “Về buổi thử vai ngày mai, em không cần lo lắng. Tất cả chỉ là hình thức mà thôi, nữ chính chắc chắn sẽ không rơi vào tay người khác.”

“Vậy sao? Anh thân quen với Lưu Tổng à? Nợ ân tình người ta, liệu có phiền hà gì không?”

“Anh chẳng nợ ân tình ai hết.” Trịnh Vĩ đáp. “Không người nào thích hợp với nhân vật nữ chính của bộ phim này bằng em. Đạo diễn và biên kịch chẳng phải đui mù.”

Lời giải thích của anh lòe người mới vào nghề còn được, cô lăn lộn trong làng giải trí bao năm, làm sao không hiểu, ngoài mấy vị đạo diễn tên tuổi có toàn quyền trong việc lựa chọn diễn viên, còn lại kiểu gì mà chẳng phải nể mặt nhà đầu tư.

Một khi anh không muốn tiết lộ nhiều, vậy thì cô cũng không truy vấn nữa. “Vâng! Bye bye!”

Đầu máy bên kia im lặng gần nửa phút. Đoán đối phương đợi mình cúp trước, Giản Nhu đành bấm nút chấm dứt cuộc gọi.

Tâm trạng của cô bây giờ bồng bềnh hơn trước khi trò chuyện với Trịnh Vĩ. Cô bắt đầu tưởng tượng cuộc sống trong bảy năm tới. Cô bất giác nhớ tới cảnh hai người ở trên giường mấy ngày trước. Anh nằm thẳng còn cô ngồi trên người anh. Cô bị khoái cảm long trời lở đất chôn vùi. Cô ra sức ôm anh, hôn anh, còn anh không ngừng tiến vào cơ thể cô, phá tan tấm mặt nạ lạnh nhạt mà cô ngụy trang bao năm qua. Hiện tại, cô chỉ còn lại chiếc mặt nạ ngụy trang đã nát vụn và một trái tim mềm mại vì anh.

Ngày hôm sau, Giản Nhu phải dùng lớp phấn trang điểm để che đi vẻ tiều tụy do thiếu ngủ rồi mới đi tới địa điểm thử vai. Đến nơi trước một tiếng đồng hồ, cô được phó đạo diễn nhiệt tình tiếp đón. Anh ta cho biết: “Nội dung thử vai là cảnh chin mươi tư, cảnh nội tâm của Lam Vũ sau khi Dương Sâm ra về hôm Lam Vũ đề xuất chuyện chia tay.”

Giản Nhu mở tập kịch bản ra xem. Dựa theo kịch bản, cảnh quay này là màn thử thách diễn xuất nhất trong cả bộ phim. Sau hơn một năm bày mưu tính kế, cuối cùng Lam Vũ cũng dùng phương thức tàn nhẫn để gây tổn thương cho người đàn ông yêu cô, đạt được mục đích trả thù nhà họ Dương. Cô nên vui vẻ và thỏa mãn mới đúng. Nhưng trong sự thỏa mãn, cô cũng cảm thấy vô cùng đau đớn. Có lẽ ban đầu tình yêu của cô là giả tạo, nhưng trước tình cảm chân thành của Dương Sâm và quá trình hẹn hò hết sức ngọt ngào, cô đã thật sự rung động. Một khi động lòng thì kiểu gì cũng sẽ đau lòng.

 

su-cam-do-cuoi-cung-p8

 

Cảnh nội tâm này không có đối thoại và độc thoại, cũng chẳng có tình tiết nào. Diễn viên cần phải dựa vào ngôn ngữ cơ thể để thể hiện tâm trạng mâu thuẫn giữa yêu và hận, hài lòng và hối hận của Lam Vũ.

Đang nghiên cứu kịch bản, Giản Nhu chợt nhìn thấy “ngọc nữ” nổi tiếng Trần Dao Dao từ phòng thử vai đi ra. Hôm nay, cô ta mặc bộ váy dài màu trắng, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, trông có vẻ tiều tụy. Viền mắt cô ta đỏ hoe, nét chì kẻ mắt hơi nhòe, chứng tỏ cô ta vừa khóc dữ dội.

Một nữ diễn viên hạng nhất thuộc trường phái thực lực chuẩn bị đi vào. Trái ngược với Trần Dao Dao, cô ta mặc bộ váy đỏ rực, đeo sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, gương mặt trang điểm tươi sáng, toát lên vẻ tràn đầy sức sống. Giản Nhu đoán cô ta muốn thể hiện một Lam Vũ cố gắng che giấu nỗi đau khổ của mình khi xuất hiện trước mặt người đàn ông cô có tình cảm sâu đậm dù không nên yêu, trong quá trình gây tổn thương cho anh, cô cũng hy vọng vẻ đẹp của mình mãi mãi khắc sâu trong lòng anh.

Giản Nhu lắc đầu. Lúc chia tay Trịnh Vĩ, cô không phải như vậy. Cô không hề cảm thấy vui vẻ hay thỏa mãn mà trong lòng chỉ toàn là nỗi đau không gì diễn tả nỗi.

Bởi vì tình yêu đã định sẽ không có kết quả nên cô không muốn liên lụy đến anh, không muốn anh càng lún sâu. Vì vậy cô hy vọng có thể cắt đứt mối quan hệ nhân lúc cả hai chưa đến mức quá chìm đắm, đau dài chi bằng đau ngắn.

Cô lựa chọn bộ dạng bình thường nhất để kết thúc chuyện tình đẹp đẽ với anh. Như thế mỗi khi hồi tưởng cảnh chia tay, anh cũng không cảm thấy cô có gì đặc biệt.

Gần đến buổi trưa, phó đạo diễn mới gọi Giản Nhu vào diễn thử. Cô soi gương, tô một chút son bóng rồi đi vào phòng. Trong căn phòng rộng, đạo diễn Trần ngồi ngay ngắn trên sofa. Bên cạnh ông ta là cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn, khí chất xuất chúng. Nếu Giản Nhu đoán không nhầm, cô gái đó chính là Tiêu Thường, người đẹp biên kịch trong truyền thuyết.

Ai nói phụ nữ không thể tài mạo song toàn? Đó chỉ là sự đố kỵ thuần túy mà thôi. Nhìn thấy Giản Nhu, Tiêu Thường nở nụ cười nhàn nhạt, đuôi mắt cô cong cong, lộ vẻ tinh nghịch đáng yêu.

Giản Nhu mỉm cười với cô gái, ngồi xuống chiếc ghế đối diện bọn họ. Hai bên khách sáo trò chuyện vài câu, đạo diễn Trần hỏi: “Cô đã đọc kịch bản chưa?”

“Rồi ạ! Tôi rất thích kịch bản này.”

“Vậy cô có thể cho biết, trong suy nghĩ của cô, Lam Vũ là người có tính cách như thế nào?”

“Tôi không biết. Tôi cảm thấy mình chẳng thể hiểu nổi cô ấy…” Giản Nhu nói thật lòng, bởi vì người khó hiểu nhất chính là bản thân mình. “Tôi cho rằng cô ấy là một người rất mâu thuẫn. Đặc biệt ở tuổi hai mươi, cô ấy luôn nghĩ, mình rất chững chạc nhưng thực tế lại tương đối ấu trĩ. Cô ấy cho rằng mình rất kiên cường nhưng thật ra khá yếu đuối. Cô ấy tưởng mình nhìn thấu sự đời nhưng kỳ thực chưa từng nếm trải sự tàn khốc của hiện thực. Cô ấy phải bị ngã đến mức mình đầy thương tích trong làng giải trí mới học được cách trân trọng.”

Tiêu Thường chống tay lên cằm, chăm chú lắng nghe. Giây tiếp theo, cô đột nhiên hỏi: “Theo chị, Lam Vũ có yêu Dương Sâm không?”

Giản Nhu trả lời ngay: “Yêu chứ! Thậm chí yêu sâu sắc hơn cô ấy tưởng. Bởi vì anh ta, cô ấy không có cách nào yêu người đàn ông khác.”

“Thế à? Chị nhìn đâu ra điều này vậy?” Tiêu Thường hỏi tiếp.

Giản Nhu chớp chớp mắt. “Kịch bản xây dựng Dương Sâm là người đàn ông vô cùng hoàn hảo. Nếu là Lam Vũ, chắc chắn tôi cũng sẽ yêu anh ta.”

Khóe môi Tiêu Thường cong lên, để lộ hai núm đồng tiền duyên dáng. “Vậy chị cho rằng bộ phim sẽ có kết thúc như thế nào?”

Câu hỏi này quả thực chạm đến đáy lòng Giản Nhu. Cô nhìn Tiêu Thường bằng ánh mắt tha thiết: “Tôi hy vọng Lam Vũ và Dương Sâm có thể cùng khắc phục trở ngại từ phía gia đình, hạnh phúc mãi mãi… Trong hiện thực cuộc sống đã có quá nhiều bi kịch nên tôi muốn thấy những điều tốt đẹp từ câu chuyện này, cho dù là giả đi nữa”
Tiêu Thường trầm tư suy nghĩ. Đạo diễn Trần gật đầu, bảo cô bắt đầu diễn thử.

Giản Nhu đứng lên… Những năm qua, cô chưa từng một lần nhớ lại quá khứ. Cô tưởng mình đã không còn nhớ rõ. Thời khắc này, khi thả lỏng bản thân bước vào quãng hồi ức đó, cô mới phát hiện, cảnh tượng trong ký ức vẫn rõ mồn một. Rèm cửa sổ màu trắng, chậu xương rồng đặt trên bệ cửa sổ, ngay cả tiếng bước chân nặng nề của anh khi rời đi cũng rõ ràng như ở ngay trước mắt, giẫm thẳng lên trái tim cô.

Giản Nhu như lại nhìn thấy Trịnh Vĩ quay người rời đi. Gương mặt cô không có bất cứ biểu cảm nào, không một giọt nước mắt hay một nụ cười. Cô chỉ tiến lên một bước rồi lập tức dừng lại, tựa như choàng tỉnh khỏi giấc mộng.

Thật ra, một khi quá bi thương, bạn sẽ trở nên đờ đẫn, vì bạn không kịp có phản ứng, không kịp đau khổ. Điều này giống như khi bị con dao sắc nhọn rạch vào da, cảm giác đầu tiên của bạn là hơi lạnh, sau đó mới là sự đau buốt vô cùng.

Đứng thẫn thờ hồi lâu, Giản Nhu đột nhiên chạy đến bên cửa sổ, giơ tay về phía rèm cửa. Cô muốn xem có phải anh bị tổn thương nặng nề và đau đớn. Nhưng cô lại sợ nếu nhìn thấy anh, cô sẽ không có cách nào ép bản thân buông tay.

Sau đó Giản Nhu từ từ thu tay về. Đầu ngón tay đau nhói, cô cúi xuống nhìn bệ cửa sổ. Nơi đó đặt chậu cây xương rồng, vừa rồi gai nhọn đã đâm vào đầu ngón tay cô. Cô bóp ngón tay đã tê dại, một giọt máu chảy xuống thân cây xương rồng xanh biếc.

Anh từng nói, ngôn ngữ của loài xương rồng là tình yêu cất giấu tận đáy lòng… Khi cây xương rồng giấu tình yêu trong tim, nó sẽ nở hoa. Kể từ đó, cứ đến mùa hè, cây xương rồng lại nở đóa hoa mềm mại, đỏ tươi như màu máu.

Viền mắt ngấn nước, Giản Nhu ngẩng đầu, không cho nước mắt chảy xuống. Ánh mắt cô vô tình chạm phải một bóng hình không biết đứng bên cửa ra vào từ bao giờ. Hồi ức bi thương đột nhiên đụng phải hiện thực, Giản Nhu kinh ngạc nhìn Trịnh Vĩ.

Trịnh Vĩ khách sáo nói lời xin lỗi, nhưng không phải với cô mà với đạo diễn Trần và Tiêu Thường: “Thật ngại quá! Tôi đến không đúng lúc, quấy rầy công việc của mọi người!”

Đạo diễn Trần xua tay, tỏ ý không phiền. Tiêu Thường nở nụ cười ngọt ngào. “Quả thực chẳng đúng lúc tí nào. Anh đã làm ảnh hưởng đến sự phát huy của thần tượng của em.”

“Thế à?” Trịnh Vĩ xem đồng hồ. “Tôi mời mọi người đi ăn, coi như lời xin lỗi. Không biết các vị có nể mặt không?”

“Trưởng phòng Trịnh mời cơm, em đương nhiên không có ý kiến.” Tiêu Thường hết nhìn Giản Nhu lại đưa mắt qua đạo diễn Trần. “Đạo diễn có nể mặt không?”

Đạo diễn Trần từ chối khéo: “Thật ngại quá! Trưa nay tôi đã có hẹn, để lần sau đi.”

Tiêu Thường lập tức quay sang Giản Nhu, vẻ mặt vô cùng nhiệt tình và chân thành. “Chị Giản Nhu! Buổi trưa chị có hẹn không?”

Chỉ dựa vào cách xưng hô thân thiết và từ “thần tượng” vừa rồi, Giản Nhu không thể từ chối. Hơn nữa, người mời lại là Trịnh Vĩ.

“Không.” Giản Nhu cười. “Trưa nay tôi rảnh.”

Ba người cùng đi xuống dưới. Vừa ngồi lên xe của Trịnh Vĩ, Tiêu Thường liền chủ động trò chuyện với cô. Không giống các biên kịch khác, cô gái này trẻ trung, xinh đẹp, lại nhiệt tình, hơn nữa còn rất chân thành, khiến người đối diện rất có cảm tình.

“Chị Giản Nhu!” Tiêu Thường ngồi ở ghế lái phụ, ngoảnh đầu về phía sau. “Chị không để ý khi em gọi như vậy chứ? Em đã xem lý lịch của chị. Chị lớn hơn em một tuổi.”

“Bạn bè đều gọi chị là Tiểu Nhu. Em cũng có thể gọi như thế.”

“Vâng! Chị Tiểu Nhu, em rất thích xem chị diễn xuất. Thật đấy! Đặc biệt là cảnh tình cảm, chị khóc rất chân thực, rất đi vào lòng người. Em đoán chắc chắn chị từng trải qua cuộc tình khắc cốt ghi tâm, nếu không sẽ chẳng thể diễn hay như vậy.”

“Tiểu thuyết của em thường ngược tâm, chị đoán em cũng có mối tình khó quên.”

Gương mặt Tiêu Thường lộ vẻ rạng ngời hạnh phúc. “Chuyện của em cũng chẳng phải khắc cốt ghi tâm gì! Đúng rồi, cảnh chị diễn vừa rồi khiến em rất cảm động. Em có thể tưởng tượng một Lam Vũ chân thực xuất hiện ngay trước mặt. Còn nữa, đoạn chị bóp ngón tay ở bên cửa sổ ấy, có phải chị định diễn cảnh bị gai xương rồng đâm vào tay không? Em sẽ thêm tình tiết này vào kịch bản vì nó thể hiện tình cảm sâu đậm được chôn giấu tận đáy sâu trong nội tâm của Lam Vũ…”

Ô tô đột nhiên dừng gấp. Giản Nhu nhìn đèn đỏ ở phía trước bằng cặp mắt ai oán. Cô muốn nói với biên kịch Tiêu: Đừng bao giờ nhắc đến đề tài tình cảm trong lúc Trưởng phòng Trịnh lái xe, một khi anh ấy bị thu hút sự chú ý, tính mạng của chúng ta sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng nghĩ đến khả năng lý giải của đối phương, cô đành lặng thinh.

May mà quãng đường không xa. Chỉ trong chốc lát, ô tô đã dừng ở nhà để xe của một câu lạc bộ cao cấp phải có thẻ hội viên mới được vào.

Sau khi xuống xe, Giản Nhu mới dám hỏi một vấn đề bản thân thắc mắc từ lâu: “Tiểu Thường! Sao em có thể sáng tác kịch bản Leo cao hay như vậy? Em lấy cảm hứng ở đâu ra thế?”

Tiêu Thường liếc nhìn Trịnh Vĩ. Thấy anh không có ý ngăn cản, cô mới giải thích: “Thật ra đây là câu chuyện có thực, bạn em kể cho em nghe. Em hỏi anh ấy có thể viết thành tiểu thuyết hay không, anh ấy đề xuất sáng tác dưới dạng kịch bản, anh ấy sẽ tìm nhà đầu tư quay thành phim điện ảnh. Do đó mới có dự án Leo cao này.”

“Vậy à?” Tất cả không nằm ngoài dự liệu của Giản Nhu.

Tiêu Thường hạ giọng thầm thì: “Nhưng em không đoán ra nguyên mẫu của nhân vật Lam Vũ là ai. Chị là người trong ngành, chắc cũng biết một chút tin nội bộ chứ? Có phải là thiên hậu tình ca Nghiêm Vũ không chị?”

Nghiêm Vũ? Nghe đến cái tên này, lòng Giản Nhu lại nhói đau. Mùi ẩm ướt ở nhà để xe khiến cô nghẹt thở nên bước nhanh hơn.

Thang máy mãi vẫn không xuống đến nơi. Một người đẹp cao ráo không thua kém người mẫu tiến lại gần bọn họ. Bị mùi nước hoa quyến rũ và bộ váy hàng hiệu số lượng có hạn thu hút, Giản Nhu liếc nhìn người đẹp, bất ngờ phát hiện cô ta và Trịnh Vĩ trao đổi ánh mắt vài giây. Trịnh Vĩ mỉm cười, gật đầu với cô ta. Người đẹp liếc Giản Nhu một cái, cất giọng bông đùa: “Sao tình cờ thế? Lần nào gặp anh, anh cũng cùng ngôi sao ăn cơm.”
“Em nói vậy, cứ như ngày nào tôi cũng ăn cơm với ngôi sao ấy. Thực tế, tính cả lần này cũng chỉ có hai lần thôi.”

Người đẹp không tiếp lời mà quay sang Tiêu Thường. “Trác phu nhân, lâu rồi không gặp. Gần đây cô bận rộn việc gì vậy?”

“Tôi đang viết kịch bản.”

Thang máy xuống đến nơi. Bọn họ đi vào trong, người đẹp chợt nhớ ra một chuyện, liền nói với Trịnh Vĩ: “Em có chút việc đột xuất nên không thể tham dự đám cưới của Diệp Chính Thần. Anh hãy giúp em gửi tiền mừng cho anh ta.”

“Được!”

Người đẹp rút một tấm thẻ ngân hàng từ túi xách đưa cho Trịnh Vĩ. Anh cất tấm thẻ vào túi quần. Đúng lúc này thang máy lên đến tầng năm, người đẹp uyển chuyển đi ra ngoài. Tiêu Thường dõi theo bóng lưng cô ta bằng ánh mắt mang hàm ý xâu xa. Sau khi vào phòng ăn riêng, Tiêu Thường hỏi Trịnh Vĩ: “Người đẹp vừa rồi là ai vậy? Em trông rất quen mà không nhớ ra từng gặp ở đâu.”

“Cô ấy tên là Kiều Hân Vận, từng tham dự đám cưới của em và Trác Siêu Nhiên.”

Trác Siêu Nhiên ư? Giản Nhu giật mình kinh ngạc. Không ngờ Tiêu Thường lại là vợ của Trác Siêu Nhiên.

Tiêu Thường hỏi lại: “Cô ta chính là Kiều Hân Vận ư?” Cô đột nhiên đập bàn. “Vị hôn thê của anh đúng không?”

Giản Nhu đang lặng lẽ uống trà. Nghe câu này, cô suýt sặc, ho khù khụ. Trịnh Vĩ ngồi ở đối diện liền rút tờ giấy ăn đưa cho cô, bình thản đáp: “Không sai, chính là cô ấy!”

“Nghe nói bọn anh sắp kết hôn? Bao giờ thế?” Tiêu Thường lại hỏi.

“Tạm thời vẫn chưa có kế hoạch.”

Câu trả lời của Trịnh Vĩ lại khiến Giản Nhu ho sặc sụa. Nếu mấy ngày trước nghe được tin này, ít nhất cô cũng có thể giả vờ bình thản mỉm cười, nói câu chúc mừng rồi tiếp tục uống trà. Nhưng bây giờ, sau khi cô và anh đã trải qua một đêm nồng thắm, anh thổ lộ một câu rung động lòng người: “Người phụ nữ anh muốn, từ đầu đến cuối chỉ có một mình em”, sau khi cô quyết định quay về bên anh, bắt đầu mong chờ tương lai của hai người trong bảy năm tới, sao cô có thể tỏ ra bình thản khi nghe thông tin này?

Tuy nhiên không bình thản thì cô có thể làm gì? Cô thậm chí chẳng có lập trường chất vấn anh trước mặt người khác: “Anh đã có vị hôn thê, thế tôi là gì của anh?”

Cô chỉ là người phụ nữ được bao nuôi, hơn nữa còn do cô chủ động đề xuất, cái giá là một ngôi biệt thự mà thôi.

Khó khăn lắm mới dứt cơn ho, Giản Nhu phát hiện Tiêu Thường đang cầm cốc trà nhìn cô chằm chằm. Cô cố nặn ra một nụ cười. “Thật ngại quá! Trà này có mùi vị hơi lạ.”

“Vậy sao?”

Trịnh Vĩ thong thả uống một ngụm rồi gật đầu tán thành: “Vị trà hình như hơi chua.”

Rõ ràng anh cố ý trêu cô đây mà. Giản Nhu chỉ muốn đạp cho anh một cái nhưng cố nhẫn nhịn, quay sang Tiêu Thường. “Tại chị không quen uống trà, chị chỉ uống cà phê thôi.”

Giản Nhu vốn tiện miệng nói vậy, ai ngờ biên kịch Tiêu có khả năng liên tưởng khác thường, lập tức lĩnh hội tinh túy trong đó: “Chắc chị đã uống quen cà phê của Nhạc Tổng, tất nhiên không nuốt nổi trà đen của Trưởng phòng Trịnh rồi… Cà phê ở Thượng Hải có phải rất ngọt không?”

Tags:
X