Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng – Phần 9

12/08/2017 6:35:14 | Phương Vũ | 31 lượt xem

(iBlog.vn) – “Ừ… cũng hơi ngọt một chút.”

“Như vậy tin tức trên mạng nói chị và Nhạc Khải Phi yêu nhau là sự thật?” Tư duy logic của cô biên kịch này đúng là… người bình thường không thể theo nổi.

Giản Nhu chỉ cảm thấy nhiệt độ trong phòng đột ngột hạ thấp khiến cô có ảo giác rét run người. Đúng lúc này nhân viên phục vụ mang thức ăn vào phòng. Trịnh Vĩ gọi cô ta: “Cho một tách Kopi Luwak, cám ơn!”

Giản Nhu thật sự muốn nói, cô thích vị chua chua của trà đen hơn vị “phân mèo” đó. Tuy nhiên nhớ đến câu chuyện “sắp kết hôn”, cô vẫy tay với nhân viên phục vụ. “Cho tôi một chai vang Mouton 96 đi!”

Trịnh Vĩ lái xe nên không thể uống rượu. Giản Nhu và Tiêu Thường vừa ăn uống vừa thảo luận về kịch bản Leo cao. Nhắc đến đoạn hai nhân vật chính yêu đương say đắm, Giản Nhu uống càng hăng. Trịnh Vĩ không nói một lời, chỉ thỉnh thoảng chau mày nhìn chiếc ly không của Giản Nhu.

Tiêu Thường đột nhiên phát hiện cảnh tượng trước mắt rất đẹp, giống như hình ảnh nên có trong kịch bản mà cô tưởng tượng vô số lần. Hai nhân vật chính gặp lại nhau sau nhiều năm, một người thản nhiên đối diện, một người vô tâm vô tư. Trong đầu lóe lên ý tưởng, Tiêu Thường nhanh chóng cấu tứ hướng phát triển tiếp theo của bộ phim. Một lúc sau, di động của cô chợt đổ chuông. Nhìn thấy hàng chữ “Trung đoàn trưởng Trác” hiện lên trên màn hình, cô liền nở nụ cười rạng rỡ.

Tiêu Thường lịch sự lên tiếng: “Xin lỗi, em ra ngoài nghe điện thoại.” Nói xong, cô cầm di động đi ra ngoài hành lang.

“A lô!” Tiêu Thường cất giọng vô cùng ngọt ngào với ông xã lâu ngày không gặp.

“Em vẫn còn ở buổi thử vai đấy à?”

“Xong rồi. Em đang đi ăn với một anh chàng đẹp trai.”

“Thế à? Là diễn viên của đoàn làm phim sao?” Trác Siêu Nhiên không hề bận tâm. “Bao giờ mới xong, để anh tới đón em?”

Không đạt được hiệu quả mong muốn, Tiêu Thường đành khai thật: “Không phải! Em đang đi ăn với Trịnh Vĩ. Còn có ngôi sao nữ tên Giản Nhu. Em từng kể với anh…”

Không đợi cô nói hết câu, Trác Siêu Nhiên đã ngắt lời: “Anh sẽ đi đón em ngây bây giờ, em đang ở đâu?”

“Nhưng em vẫn chưa ăn xong.”

“Anh dẫn em đi nơi khác ăn tiếp.”

“Anh nhớ em đến thế sao? Không thể chờ thêm một lúc được à?” Tiêu Thường cất giọng tinh nghịch.

“Anh sợ em làm “bóng đèn [2]” sáng quá.”

[2] Bóng đèn tức là kỳ đà cản mũi.

“Bóng đèn? Ý anh là… người phụ nữ Trịnh Vĩ nhớ mãi không quên chính là Giản Nhu sao?”

Người ở ngoài hành lang trò chuyện tình cảm, còn trong phòng ăn là bầu không khí trầm lặng như trước cơn dông bão. Một lúc sau, Trịnh Vĩ chủ động tới ngồi bên cạnh Giản Nhu, nắm tay cô nhưng bị cô giật ra.

“Sao thế? Em ghen đấy à?”

Giản Nhu ngoảnh đầu sang một bên, né tránh ánh mắt của anh, cười tự giễu. “Nếu chỉ vì mục đích trả thù nên anh mới đối xử với em như vậy thì em nói cho anh biết, anh đã thành công rồi đấy.”
Cô thật sự cảm nhận một cách sâu sắc nỗi đau khi đang ở trên đỉnh cao bị rơi xuống vực sâu, chỉ e phải mất thêm năm năm nữa mới có thể chữa lành nỗi đau này.

“Nếu muốn trả thù thì anh đã tiến hành từ lâu, cần gì phải đợi đến ngày hôm nay!” Trịnh Vĩ cất giọng trầm trầm.

“Nếu đã sắp kết hôn, anh còn động đến em làm gì? Định chơi lần cuối trước khi giã từ cuộc sống độc thân hay sao?” Giản Nhu không thể tiếp tục nhẫn nhịn. “Trưởng phòng Trịnh, anh chơi vui lắm à?”

 

su-cam-do-cuoi-cung-p9

 

Trịnh Vĩ vẫn thản nhiên như không: “Việc anh kết hôn và việc anh bao nuôi em mâu thuẫn nhau sao? Em muốn biệt thự của em, cô ấy cần danh phận của cô ấy. Cô ấy không bận tâm, em để ý làm gì chứ?”

Nghe ra thì đúng là không mâu thuẫn. Hơn nữa, Kiều Hân Vận có vẻ chẳng hề để bụng nên mới nói câu: “Lần nào gặp anh, anh cũng cùng ngôi sao ăn cơm.”

“Trừ khi em cũng muốn danh phận?” Trịnh Vĩ tiếp lời.

Giản Nhu lặng thinh. Danh phận là thứ bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn. Tuy nhiên kể từ lúc biết bố mẹ anh là ai, cô cũng hiểu cả cuộc đời này, hai người không có duyên phận là vợ chồng.

Dù anh có thể tha thứ cho mọi hành động của cô, dù cô nguyện từ bỏ mối thù người chết nhà tan nhưng vẫn còn người thân của cô và anh nữa. Bọn họ làm sao có thể tha thứ, làm sao có thể quên đi tất cả?

Vì vậy năm xưa cô mới cương quyết cắt đứt quan hệ với anh. Cô tưởng đối với một người đàn ông kiêu ngạo như Trịnh Vĩ, chỉ cần cô làm tổn thương anh một lần, chắc chắn anh sẽ không quay đầu. Vậy mà mỗi năm anh vẫn tặng cô một chiếc nhẫn vào ngày sinh nhật. Cô nghĩ năm xưa mình đã có hành động sai lầm nên quyết định ở bên cạnh anh cho đến khi anh chán thì thôi mà không cần danh phận, không cần tương lai. Đây là việc duy nhất cô có thể làm vì tình yêu không được chúc phúc của hai người. Cô yêu anh, bất kể từng trải qua chuyện gì, cô cũng chưa bao giờ hối hận. Nhưng cô không ngờ, sự hy sinh của cô đổi lại chỉ là câu nói thản nhiên của anh: “Em muốn biệt thự của em, cô ấy cần danh phận của cô ấy. Cô ấy không bận tâm, em để ý làm gì chứ?”

Giản Nhu chống tay vào thành ghế, đứng dậy. “Em xin lỗi. Anh cứ coi như chưa từng nghe thây những lời em nói trong điện thoại ngày hôm qua.”

Vừa định quay người, Trịnh Vĩ đã kéo tay cô. Giây tiếp theo, Giản Nhu bị anh ôm chặt vào lòng. Anh thở dài. “Muốn em thừa nhận rằng em để bụng khó đến vậy sao?”

Cô lắng nghe nhịp tin nặng nề của anh. Trái tim vốn đau đến mức mất cảm giác lại trở nên mềm mại. Cô nhắm mắt, vùi mặt vào ngực anh. “Tại sao anh nhất định bắt em phải thừa nhận? Em thừa nhận hay không quan trọng như vậy sao?”

“Không quan trọng!”

Đôi môi ấm nóng dừng lại ở trán rồi di chuyển xuống khóe miệng cô. Giản Nhu lờ mờ nghe thấy tiếng mở cửa phòng rồi lại đóng lại. Tiêu Thường một đi không trở lại nhưng cô cũng chẳng có tâm tư quan tâm đến điều đó.

Nụ hôn của anh vô cùng dịu dàng, ngón tay vuốt ve mái tóc dài của cô. Mùi hương tỏa ra từ người anh, mùi vị của anh tựa như chất gây nghiện khiến cô chìm đắm, đê mê, mất phương hướng, cuối cùng được anh đưa tới một thế giới không có đau khổ, chỉ có khoái lạc nguyên thủy và bản năng nhất.

Thái độ ngoan ngoãn của cô khiến anh hôn càng lúc càng sâu, càng mất kiểm soát. Đôi môi anh lướt qua cổ cô, di chuyển xuống dưới. Giản Nhu bất giác nhớ nhung cơ thể nóng bỏng của anh. Trong khi đó bàn tay anh cũng thò vào trong váy áo cô, mang theo ngọn lửa có thể thiêu cháy tất cả.

“Theo quy tắc, có phải đến lượt anh thử diễn cảnh giường chiếu rồi không?” Trịnh Vĩ cất giọng khàn khàn.

“Trịnh Vĩ! Chúng ta không thể…”

Lời từ chối không mấy cương quyết của cô bị anh cắt ngang: “Bây giờ em hối hận cũng đã muộn rồi.”

Mười mấy phút sau, trong phòng tắm tại câu lạc bộ, Trịnh Vĩ ngắm thân hình đẹp đẽ của người con gái dưới mặt nước dập dềnh. Hơi thở trở nên gấp gáp nhưng anh cố kiềm chế bản thân. Anh dùng nụ hôn dịu dàng và động tác vuốt ve để khơi gợi sự nhiệt tình của cô, cho đến khi toàn thân cô mềm nhũn, nằm sấp trên người anh. Sự đụng chạm cuối cùng cũng khiến anh không thể kiềm chế, mạnh mẽ tiến vào cơ thể cô. Giản Nhu muốn né tránh nhưng bồn tắm chật hẹp, đành để anh tùy ý chiếm hữu.

Buổi chiều mùa hạ, ngay cả ngọn gió thổi vào phòng cũng mang theo không khí nóng bức. Trán Giản Nhu rịn mồ hôi, hai tay bám vào thành bồn tắm, đón nhận hết đợt sóng này đến đợt sóng khác. Đầu óc cô trống rỗng, mọi cảm quan đều mất phương hướng. Cô cầu xin anh dừng lại nhưng anh không cho cô cơ hội thở dốc, động tác càng lúc càng kịch liệt. Khoái cảm dội đến khiến cô gần như suy sụp. Tuy nhiên cô cũng biết rõ, tất cả chỉ mới bắt đầu.

Nỗi nhớ nhung dồn nén suốt năm năm bây giờ mới tìm ra phương thức phát tiết, anh nhất định phải thưởng thức mọi sự ngọt ngào và ấm áp của cô thì trong lòng mới mãn nguyện.

***

Khi tia nắng cuối cùng vụt tắt, căn phòng trở nên vô cùng tĩnh mịch. Trịnh Vĩ nằm trên giường, người rất mệt mỏi nhưng anh không hề thấy buồn ngủ. Người phụ nữ ở trong lòng anh đã ngủ say, áp mặt vào vai anh, cánh tay quấn lấy tay anh. Hình như cô mơ về thời niên thiếu, khóe miệng cong cong, gương mặt lộ vẻ hạnh phúc.

Lúc thức, Giản Nhu không bao giờ cười như thế này. Tuy bình thường cô cũng hay cười, có lúc cười nhạt, có lúc đáng yêu, có lúc nở nụ cười quyến rũ nhưng không phải là niềm vui thuần túy như vậy.

Nhiều khi Trịnh Vĩ thật sự muốn chui vào giấc mộng của cô, để xem cô mơ thấy gì, trong hồi ức hạnh phúc nhất liệu có sự tồn tại của anh hay không.

Trịnh Vĩ đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán Giản Nhu, sau đó ôm cô chặt hơn. Anh đã đợi ngày này những năm năm trời. Trong năm năm qua, anh đã nghĩ tới vô số lời thoại khi hai người gặp lại, lạnh nhạt có, thâm tình có, cả quan tâm, lo lắng cũng có. Rất nhiều lần anh tình cờ hoặc cố ý chạm mặt cô, nhưng lần nào cô cũng nhanh chóng biến mất, giống như né tránh loài rắn độc hay mãnh thú, để lại anh một mình đứng lặng. Ngoài việc tự nhủ nên từ bỏ mối tình đau đớn này, anh còn có thể làm gì khác?

Hơn một tháng trước, hai người gặp nhau trong thang máy, anh biết cô không thể né tránh nên mới chịu nói chuyện với anh. Tuy nhiên câu “tất nhiên bao gồm cả anh” của cô lại khiến anh bắt đầu nhen nhóm tia hy vọng. Tuy quãng thời gian năm năm không phải ngắn ngủi nhưng cuối cùng anh cũng đợi được. Anh bắt đầu lên kế hoạch tỉ mỉ rồi từng bước tiến lại gần, từng bước thăm dò Giản Nhu. Anh đã nhìn thấy nước mắt cô, cảm nhận được sự nhiệt tình của cô. Anh cho rằng mình sắp tìm được thứ đã mất.

Trong thời gian cô đi Thượng Hải, anh cố tình không liên lạc, chờ cô chủ động gọi cho mình. Không ngờ cô lại nói với anh: “Nếu em dùng quyền sử dụng thân thể em trong bảy năm để đổi lấy ngôi biệt thự thuộc sở hữu của anh, anh có bằng lòng không?”

Lúc đó, anh thật sự muốn hỏi cô: “Trong mắt em, trái tim chân thành của anh không bằng một ngôi biệt thự hay sao?”

Cô còn nói: “Tại sao anh nhất định bắt em phải thừa nhận? Em thừa nhận hay không quan trọng như vậy sao?”

Làm sao không quan trọng cơ chứ? Nếu cô không thừa nhận, làm sao anh có thể biết được cô để bụng đến mức nào, liệu có giống như anh để bụng đến sự tồn tại của Nhạc Khải Phi, chỉ hận không thể khiến người đàn ông đó lập tức biến mất khỏi thế giới này?

Cô không chịu cho anh câu trả lời, vậy thì anh chỉ có thể tự mình tìm kiếm và chứng minh, bất kể phải dùng thủ đoạn nào.

Đối với Giản Nhu, mùi hương và cơ thể quen thuộc của Trịnh Vĩ là liều thuốc có tác dụng chữa căn bệnh mất ngủ. Lần nào nằm trong vòng tay anh, cô cũng nhanh chóng chìm vào giấc nồng, lần nào cũng mơ thấy quá khứ tươi đẹp.

Lần này cũng không ngoại lệ. Cô mơ thấy nụ hôn đầu ngọt ngào của hai người trong khuôn viên trường quân đội. Cô còn mơ thấy cảnh anh lần đầu tiên tỏ tình với cô. Cho dù là giấc mơ hỗn loạn nhưng dòng chữ hiển thị trên màn hình di động vẫn rõ ràng đến từng dấu chấm phẩy.

“Anh bị nhốt rồi! Chính trị viên nói, anh có hành vi không đứng đắn ở nơi trang nghiêm như trường quân đội giữa ban ngày ban mặt, vi phạm kỷ luật một cách nghiêm trọng. Anh ta bắt anh úp mặt vào tường, tự kiểm điểm trong ba ngày. Anh thật sự không hiểu, anh có trêu chọc con gái nhà lành đâu? Anh hôn vợ mình thì có gì sai chứ? Anh không tin anh ta không hôn bà xã mình! Rõ ràng anh ta ghen tị với anh, bởi vì vợ anh rất xinh.”

“Ai là vợ của anh? Em trở thành vợ của anh lúc nào thế?”

“Anh đã hôn thì coi như phải rồi.”

Cô nhoẻn miệng cười trong giấc mơ hồi lâu. Đúng lúc này tiếng nhạc đột nhiên vang lên, phá vỡ giấc mộng đẹp. Giản Nhu mở mắt, phát hiện xung quanh tối mờ mờ. Cô đảo mắt một vòng, thấy mình đang ở trong căn phòng sang trọng nhưng xa lạ, chỉ có người đàn ông nằm bên cạnh là quen thuộc. Ngẩn ngơ một lúc, cô mới chợt nhớ ra mình vừa cùng người đàn ông này diễn thử “cảnh giường chiếu”. Diễn xong, cô thiếp đi trong vòng tay anh. Không ngờ cô ngủ một giấc cho đến lúc trời tối mịt.

Giản Nhu thử cử động, cánh tay người đàn ông đặt ở thắt lưng cô càng siết chặt. Chuông điện thoại ngừng reo, cô không xem ai gọi mà tiếp tục nằm trong lòng Trịnh Vĩ, ngắm gương mặt anh trong giấc ngủ say. So với hình ảnh chàng trai ngông nghênh, bá đạo trong giấc mơ của cô, Trịnh Vĩ bây giờ thâm trầm và chững chạc hơn nhiều. Dù đang ngủ, lông mày của anh vẫn hơi nhíu lại, tựa như ngay cả trong mơ cũng trầm tư suy nghĩ điều gì đó.

Một, hai phút sau, di động lại đổ chuông. Sợ đánh thức người đàn ông bên cạnh, Giản Nhu liền khoác tạm cái áo lên người, cầm điện thoại đi ra khỏi phòng ngủ. Người ở đầu máy bên kia là Uy Gia, anh ta cất giọng vui vẻ: “Tôi vừa nhận được tin, nữ chính của Leo cao về cơ bản đã thuộc về cô. Cô có yêu cầu gì về vấn đề thù lao không?”

Giản Nhu hạ giọng: “Anh cứ quyết định đi, mức hợp lý là được.”

“Ok! Tôi sẽ tự lo liệu. Còn nữa, tối mai có bữa cơm mừng sinh nhật đạo diễn Lâm Thanh. Nghe nói không ít nhân vật vai vế trong giới sẽ tham dự, cô đừng quên đến góp vui, không biết chừng kiếm được cơ hội ấy chứ!”

“Này Gia! Tôi có chút việc riêng cần đi tỉnh khác vài ngày nên không thể tham dự. Anh hãy giúp tôi chuẩn bị quà mừng.”

“Việc riêng ư? Quan trọng hơn sinh nhật của đạo diễn Lâm sao?” Giọng Uy Gia lộ rõ vẻ không hài lòng.

“Vâng!” Giản Nhu đưa mắt về phía phòng ngủ. Cô vốn không định nhiều lời nhưng ngẫm lại, chính Uy Gia nhắc nhở cô tạo quan hệ tốt với “phụ mẫu” nên cô cũng không cần giấu anh ta: “Trịnh Vĩ bảo tôi cùng anh ấy đi Tứ Xuyên một chuyến. Thứ Sáu xuất phát, thứ Hai tuần sau về.”

Tags:
X