Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết – Chương 38

14/12/2016 10:56:39 | Phương Vũ | 232 lượt xem

(iBlog.vn) – Làm thế nào để có được số điện thoại của Trần Hải Minh?

“Em ở yên trong nhà và đừng trốn đi đâu đấy”, Hàm Vũ Phong dặn dò vào lúc bốn giờ, đã sẵn sàng thay một bộ đồ đi-chơi rất thoải mái: áo len dài tay, jacket da, jogger biker, và đôi Chuck Taylor all black đồng bộ một màu đen từ trên xuống. Hắn định khoe mình là dân da trắng đây mà, cô thầm đánh giá, mới về nhà được chưa đầy một tiếng đã thay đồ đi chơi, vứt cô lại đây như một kiểu thú cưng vậy. “Tôi chỉ đi một lúc thôi. Và chúng ta sẽ đi ăn cùng nhau.”

“Hân hạnh chờ đợi”, Vũ Lục Hàn lẩm bẩm. Hàm Vũ Phong nhếch miệng cười khi nghe được câu nói ấy. Trước kia, Vũ Lục Hàn sẽ nghĩ thầm trong đầu và chỉ thể hiện qua gương mặt bất mãn. Bây giờ, hắn đã được công khai chiêm ngưỡng sự công kích của cô. Cô gái này là một thực thể không vừa, hắn tự nhắc nhở bản thân, rồi nhân lúc cô không chú ý mà hôn lên má cô một cái. Vũ Lục Hàn giật bắn mình, nhăn mặt tỏ vẻ không thích, nhưng thực chất đang reo vang trong lòng. Hàm Vũ Phong còn chẳng thèm bận tâm đến biểu cảm buồn cười của cô.

Lúc này, lại chỉ có một mình, Vũ Lục Hàn rúc vào cái chăn to sụ trong phòng ngủ, mân mê điện thoại trên tay, mắt nhìn mông lung. Hàm Vũ Phong đi rồi, nếu hỏi hắn, tên đó chắc chắn sẽ gây khó dễ cho cô, có khi khuyên bảo luôn Trần Hải Minh hãy đi đổi số điện thoại; mà lén lấy số cũng không được, cô không thích những trò lén lút. Hoàng Lâm chắc chắn có số của Tóc Đỏ, nhưng cô đã làm phiền cậu rồi và không thể lại vô duyên gọi cho cậu để hỏi về người khác một lần nữa. Từ Thiên cũng là bạn của Trần Hải Minh, anh không thể không biết, nhưng anh có lẽ đang bận rồi, và cô cũng đã một lần làm phiền chàng bác sĩ. Nghĩ đi nghĩ lại, Vũ Lục Hàn cảm thấy tiếc nuối khi ngay từ đầu không xin số của Trần Hải Minh. Bây giờ, thời điểm cần nhất, cô lại không có! Thật trớ trêu…

Tiếng chuông gọi cửa đột ngột vang lên. Vũ Lục Hàn giật mình, chạy ra khỏi phòng ngủ. Hàm Vũ Phong đi vắng, và hắn đương nhiên không cần gọi cửa. Đèn bên dưới chưa tắt, cô không thể làm ngơ tiếng chuông được, đành rón rén đi xuống và thận trọng đánh giá bóng đen đằng sau cánh cửa kính mờ. Có phải người ta đến dọn phòng không? Không, Vũ Lục Hàn là người làm việc đó mà, hắn còn phải cần ai nữa. Có phải một nhân viên nào đó dưới khách sạn lên tìm hắn có việc không? Không, không, thật vô lý, đây được coi như căn hộ riêng của hắn, chẳng ai bỗng dưng lên đây tìm hắn vì công việc cả, họ chắc chắn sẽ có cách liên lạc riêng của mình.

Vậy có phải… người thu tiền điện nước không? Nghe có vẻ vô lý nhưng Hàm Vũ Phong là ông chủ mà, nhân viên thu tiền đến gặp người chủ để thu tiền cả tòa nhà này cũng là hợp lý phải không? Không, Hàm Vũ Phong đâu có kém thông minh đến mức không tự có cho mình một nhân viên tài chính riêng… Mọi khả năng cô có thể nghĩ tới đều không khả thi, vậy người dám đứng trước nơi ở của Hàm Vũ Phong mà gõ cửa có thể là ai được chứ?

Đứng tần ngần một hồi lâu, Vũ Lục Hàn cũng quyết định lại gần cửa. Cô loay hoay với bảng điện tử bên cạnh cánh cửa, vì sao hắn lại có thể hứng thú sử dụng những thứ khó hiểu đến mức này! Vũ Lục Hàn ấn đại vào nút màu xanh, bởi cô đã ấn vào nút đó để mở cánh cửa từ bên ngoài. Cánh cửa kính mờ bất ngờ bật mở khiến cô giật nảy mình, và vô cùng ngạc nhiên bởi người đang chờ đợi phía sau cánh cửa, nhìn lại cô bằng đôi mắt mở to sững sờ, là Chu Bạch Thảo. Nàng như đang chuẩn bị cho một cuộc hẹn hò; mái tóc đen dài uốn xoăn nhẹ tết đuôi cá kiểu Pháp, chiếc váy len màu trắng kem trang nhã của Chanel, đôi giày búp bê màu đỏ mận trùng màu với túi xách Gucci xinh xắn đeo hờ trên vai. Chu Bạch Thảo gần như hóa đá trước ngưỡng cửa khi nhìn thấy kẻ chào đón mình là Vũ Lục Hàn. Không hơn gì nàng, Vũ Lục Hàn cũng chỉ biết tròn mắt nhìn và bất động. Người tạm thời xóa tan khoảnh khắc ngượng ngùng ấy là anh tài xế người Thụy Sỹ, Juliano.

“Cô Vũ”, anh ta đứng phía sau Chu Bạch Thảo, nhìn thẳng vào cô, “Ngài Adam nói rằng Ngài không thể liên lạc với cô. Ngài muốn chuyển lời đến cô: “Chu Bạch Thảo đang đến. Tôi đang về, hãy để cô ấy đợi”…”
“Vâng…”, Vũ Lục Hàn sực tỉnh, nhớ ra điện thoại cô còn vứt trên giường, rồi lại lúng túng trước cái nhìn dò xét của nàng tiểu thư xinh đẹp, “Tôi sẽ… gọi lại cho… ừm, Ngài Adam. Cảm ơn, J.”
“Tôi vẫn ở ngoài này, nếu cô cần”, Juliano cúi đầu và đứng nghiêng sang một bên. Chu Bạch Thảo chớp mắt như để khẳng định đây là hiện thực, bật ra một tiếng cười khẩy chua chát.
“Cô đã thành chủ nhân ở nơi này từ bao giờ vậy?”
Vũ Lục Hàn nuốt khan. Cô vẫn chưa thể vượt qua nỗi sợ hãi vô cớ khi nói chuyện với Chu Bạch Thảo. Khí chất của nàng tuyệt đối lấn át cô. Cô đứng lùi sang, chừa lại lối đi vào, lí nhí đáp một câu không khớp:
“Cô… hãy vào nhà… đợi Hàm Vũ Phong…”
Chu Bạch Thảo nhìn chằm chằm vào cô, rồi ngẩng cao đầu bước vào, tiến thẳng về chiếc ghế salon êm ái và ngồi xuống không khách khí. Vũ Lục Hàn lật đật chạy vào bếp, mở tủ lạnh nhìn quanh tìm đồ uống, nhưng lại quay sang hỏi:
“Cô có muốn uống gì không?”
“Nước lọc, cảm ơn.”
Trái với suy nghĩ của cô, nàng không tỏ vẻ hằn học và cũng không cố làm khó cô. Vũ Lục Hàn với tay lấy cái cốc thủy tinh đẹp nhất trong tủ, bắt chước Từ Thiên, lấy hai phần nước nóng và một phần nước lạnh. Cô sợ rằng nước sẽ quá nóng khiến nàng khó chịu, lại thêm một chút nước lạnh cho đến khi không còn khói bốc lên. Chu Bạch Thảo quan sát cẩn thận từng hành động của cô, nhìn chằm chằm vào cốc nước trước mặt, nhìn theo cô ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh. Vũ Lục Hàn ngồi vặn vẹo những ngón tay vì không có gì để nói, trong khi Chu Bạch Thảo bất thường im lặng.

 

toi-se-khien-co-song-khong-bang-chet

“Cô đã ở đây bao lâu rồi?”, Chu Bạch Thảo tự mình phá vỡ sự im lặng ấy, hỏi với giọng lạnh lùng nhất, “Trước hay sau bữa tiệc sinh nhật tôi?”
Vũ Lục Hàn nuốt khan. “Sau.”
“Vậy là… cô coi thường lời tôi nói ư?”, nàng đổi giọng de dọa một cách khác thường. Vũ Lục Hàn không cúi gằm mặt sợ sệt nữa, nhưng cũng không nhìn nàng.
“Tôi chưa bao giờ coi thường”, cô đáp, “Nhưng… cô không hiểu sự thật đâu…”
“Sự thật là cái quái gì? Tôi đã chịu quá đủ cách đối xử tệ hại của anh ấy với mình, chỉ vì cô! Cô cũng là cái quái gì ở đây chứ?”, Chu Bạch Thảo rít lên đầy hằn học. Vũ Lục Hàn bất giác cúi đầu.
“Tôi… tôi là người giúp việc của Hàm Vũ Phong!”
Chỉ khi nói xong, cô mới nhận ra điều mình vừa làm. Hàm Vũ Phong sẽ điên lên mất, Vũ Lục Hàn tim đập rối loạn.
“Cô nói cái gì? Lý do buồn cười nhất tôi từng được nghe”, nàng khoanh tay lại, cười khẩy nhìn cô. Vũ Lục Hàn chỉ lắc đầu.
“Tôi chẳng có lý do gì để ở đây, cùng Hàm Vũ Phong”, Vũ Lục Hàn đáp.
“Có đấy. Cô cũng chỉ muốn quyến rũ anh ấy, và tài sản của anh ấy”, nàng cười lớn, “Người đến quần áo cũng không thể tự mua như cô, ngoài tiền ra còn cần gì nữa!”
“Cô đang hiểu nhầm rồi”, Vũ Lục Hàn nhăn nhó, nhưng không ngẩng đầu lên dù chỉ một chút, “Hàm Vũ Phong… có thể… đã… chú ý tới người khác. Tôi hoàn toàn không ở đây vì tiền hay tình cảm…”
“Chú ý đến người khác?”, Chu Bạch Thảo đột nhiên rướn người về phía Vũ Lục Hàn, “Cô đang nói bậy về thứ điên rồ gì vậy?”
Vũ Lục Hàn cắn môi. Có điều gì đó thúc đẩy cô phải nói về cô gái này. Khi ở trên tàu, Chu Bạch Thảo cũng đã từng đề cập đến cô gái ấy. Nhưng nói ra khi chưa có chút cơ sở nào, liệu có đúng đắn không? Chu Bạch Thảo có sẵn sàng để biết về sự xuất hiện của cô gái ấy? Nàng đã theo đuổi hắn gần mười năm trời, một người trung thành đến kinh ngạc. Nói ra bây giờ cũng giống như hất vào nàng một gáo nước lạnh. Nhưng nếu không nói, nàng vẫn sẽ tiếp tục mù quáng chạy theo hắn một cách vô ích. Hàm Vũ Phong vốn không hề muốn đáp lại nàng. Vũ Lục Hàn nhớ đến những biểu hiện bỏ rơi của hắn với nàng, ngay trên con tàu của nàng, ngay tại biệt thự của gia đình nàng. Hắn bây giờ không còn sự chú ý nào dành cho nàng nữa. Ngay cả Vũ Lục Hàn, cô cũng không biết liệu hắn có chút nào nghĩ đến cô?
“Chị Bạch Thảo”, Vũ Lục Hàn đột nhiên đổi giọng nói, nhìn thẳng vào nàng khiến nàng có chút bất ngờ, “Chị là người hết lòng yêu thương Hàm Vũ Phong một cách chân thành nhất, những người kiên nhẫn và chung tình như chị rất hiếm có bây giờ. Vì vậy em mong chị dành tình cảm của mình cho người… xứng đáng hơn, đừng mất công theo đuổi Hàm Vũ Phong nữa…”
“Cô đang nói cái quái gì thế?”, Chu Bạch Thảo nhìn cô hằn học, “Bây giờ cô đang đe dọa lại tôi à?”
“Không”, Vũ Lục Hàn ngắt lời, mỗi khi nói một câu, tim lại đập rất mạnh, “Chị thật sự đang tốn thời gian của mình đấy…”
“Ý cô là Hàm Vũ Phong sẽ không bao giờ yêu tôi? Và sẽ yêu cô?”, Chu Bạch Thảo cười giễu cợt, với lấy cốc nước và uống một ngụm. Nàng thấy chột dạ khi Vũ Lục Hàn bất ngờ thay đổi như vậy. Lần cuối nàng nói chuyện với Vũ Lục Hàn, cô vẫn còn cúi gằm mặt và im thin thít. Có gì đó đã thay đổi cô gái này, và nàng khá không thích điều đó. Có nghĩa đối thủ của nàng đã khôn ngoan lên một bậc, và đã tỏ ra mình cũng là một kẻ không vừa. Dĩ nhiên rồi, nàng bĩu môi, Vũ Lục Hàn chắc chắn không hề đơn giản khi có thể quyến rũ Hàm Vũ Phong. Cô ta chắc hẳn phải vô cùng mưu mô và đầy toan tính thì mới qua mặt được nàng. Hàm Vũ Phong, anh không ở đây để chứng kiến cái đuôi của con cáo…
“Chị đang hiểu nhầm rồi…”
“Cô… đúng là không tầm thường”, Chu Bạch Thảo lập tức ngắt lời. Điều này làm Vũ Lục Hàn mất bình tĩnh, lo sợ nàng sẽ không lắng nghe mình, “Cô nghĩ cô có thể đấu lại với tôi ư? Cô Vũ, tôi có tất cả, còn cô chẳng có gì! Cô…”
“Hàm Vũ Phong gặp lại người yêu cũ rồi!”
Vũ Lục Hàn nhanh chóng cắt ngang, nói thật nhanh rồi bối rối nhìn ánh mắt sững sờ của Chu Bạch Thảo. Nàng gần như không nói nên lời.
“Thật… thật ra thì cũng chưa rõ… nhưng cô gái ấy… khả năng cao chính là người yêu cũ…”
“Cô gái nào?”, Chu Bạch Thảo vô thức hỏi, giọng lạc đi. Một mình Vũ Lục Hàn đã là vô cùng tệ. Người yêu cũ xuất hiện lại là tệ gấp đôi. Nàng đã từng nghe Trần Hải Minh kể về người con gái Hàm Vũ Phong một thời yêu tha thiết, nàng không phủ nhận đã thầm ghen tị với người ấy. Nàng nhẹ nhõm khi cô ta tự mình phản bội Hàm Vũ Phong; điều đó có nghĩa hắn sẽ không đời nào quay lại với mối tình ấy nữa. Vậy mà sao lúc này, trong lòng nàng như có lửa đốt. Bỗng chốc, Hàm Vũ Phong cứ như đã tuột xa khỏi tầm tay.
“Em… nghĩ rằng… đó là… hàng xóm của anh Từ Thiên. Em chưa… chắc chắn, em muốn hỏi anh Trần Hải Minh…”, Vũ Lục Hàn vừa nói vừa nuốt khan, khó xử trước phản ứng của nàng. Chu Bạch Thảo đột ngột đứng phắt dậy, kéo tay cô đi thẳng ra cửa.
“Đi đến nhà Trần Hải Minh!”, nàng không màng đến quyết định của cô, kéo cô phăm phăm đi ra khỏi căn hộ của hắn. Juliano quả nhiên vẫn nghiêm túc đứng ở bên ngoài, nhìn thấy Vũ Lục Hàn bị khách của Hàm Vũ Phong kéo đi như thế, không do dự ngăn lại.
“Ngài Adam sẽ về bây giờ. Mong các cô sẽ ở yên chờ đợi.”
“Chúng tôi không phải tù nhân của các người!”, Chu Bạch Thảo hét lên bằng thứ tiếng Anh hoàn hảo, “Tránh ra trước khi tôi đề nghị Hàm Vũ Phong sa thải anh!”
“J, tôi sẽ gọi cho James”, Vũ Lục Hàn lúng túng nói, hơi xấu hổ bởi ngoại ngữ kém cỏi so với nàng, “Anh không phiền đưa chúng tôi đến một nơi chứ?”
Người Thụy Sỹ nhìn lần lượt hai cô gái, rồi đi thẳng về căn hộ của Hàm Vũ Phong.
“Rất hân hạnh”, Juliano tự tay gõ mã hóa để khóa cánh cửa, và chậm rãi đi phía sau hai cô gái rời khỏi khách sạn của Hàm Vũ Phong.
Trong phòng ngủ, trên giường, điện thoại của Vũ Lục Hàn vang lên lần thứ ba.
Trần Hải Minh sở hữu môt căn hộ to vừa phải tại một chung cư đắt tiền thuộc khu đô thị hiện đại của Hoàng Lâm. Cậu luôn thích sự đơn giản, nên mọi thứ trong căn hộ đều được bài trí theo cách đơn giản nhất. Chỉ riêng bếp, Trần Hải Minh không hề thiếu bất cứ loại dụng cụ gì. Lúc này, cậu đang bận bịu làm một chiếc bánh moose dâu tây, bởi Chu Bạch Thảo gọi điện nói sẽ đến cùng Vũ Lục Hàn. Hai người họ dường như không thích nhau, cậu nhận định từ trước, giờ lại rủ nhau đi chơi rồi ghé qua chỗ cậu? Con gái, không bao giờ có thể hiểu nổi họ…
Chuông cửa vang lên, Chu Bạch Thảo và Vũ Lục Hàn hẳn đã đến. Tóc Đỏ vặn lò nướng, rồi nhanh chóng mở cửa. Trái với sự niềm nở của cậu, Chu Bạch Thảo trông như người mất hồn, và Vũ Lục Hàn cứ như một cô bảo mẫu đi theo trông nom nàng tiểu thư. Sau vài giây kinh ngạc, Trần Hải Minh mời họ vào và nói một vài câu chuyện phiếm. Chỉ có Vũ Lục Hàn đáp lời một cách xã giao, còn nàng tuyệt nhiên im lặng. Tò mò rồi đây, cậu nghĩ, hai người họ đang chơi trò gì vậy? Tóc Đỏ theo thói quen rót hai ly vang trắng, và quay sang nhìn Vũ Lục Hàn.
“Em có uống được không?”, cậu giơ chai rượu lên. Cô vội vã lắc đầu.
“Em chỉ uống nước thôi, cảm ơn anh!”
“Đó là Sauvignon Blanc đấy”, Chu Bạch Thảo nhìn cô, có chút khinh miệt. Vũ Lục Hàn rõ ràng không biết thưởng thức.
“Anh đang làm chút đồ ăn nhẹ, chính xác là bánh. Vì thế uống thứ này có lẽ phù hợp hơn uống nước…”, Trần Hải Minh nhìn cô giải thích, liếc qua đồng hồ. Còn năm phút nữa bánh sẽ hoàn thành. Mùi thơm ngậy đã bắt đầu vương khắp nơi.
“Em cảm ơn, nhưng em chỉ uống nước thôi…”, cô một mực từ chối. Vũ Lục Hàn đã vô cùng sợ uống rượu sau buổi tối ngày hôm ấy. Nếu không bắt buộc, cô sẽ không bao giờ nhấp môi thêm lần thứ hai.
“Vậy… hai cô nhóc cần tôi vào việc gì?”, Tóc Đỏ đặt chai rượu lên bàn, lấy cho Vũ Lục Hàn một cốc nước lọc, “Tôi có thể giúp gì cho hai quý cô?”
“Anh phải kể rõ cho em nghe về người yêu cũ của Hàm Vũ Phong!”, Chu Bạch Thảo không cần kiêng nể, lập tức vào đề, “Lần này là một sự cầu xin. Xin anh đừng giấu điều gì nữa!”
Một vài giây ngỡ ngàng ập đến. Trần Hải Minh ngồi bất động trên ghế, mở to mắt nhìn nàng, rồi nhìn cô gái ngồi bên cạnh. Cậu rõ ràng còn ái ngại Vũ Lục Hàn. Cô bắt được suy nghĩ của cậu, đành lòng lên tiếng.
“Em hình như có một linh cảm rằng Hàm Vũ Phong đã gặp được người yêu trước…”
“Vậy là em biết cả rồi ư?”, giọng của cậu trầm hẳn. Trần Hải Minh vẫn còn bất ngờ trước diễn biến mới mẻ này. Cậu chưa từng nghĩ sẽ có ngày Vũ Lục Hàn phát hiện ra – mà không phải thông qua Hàm Vũ Phong.
“Biết… cái gì?”, Vũ Lục Hàn nghiêng đầu hỏi lại. Trần Hải Minh càng thêm ngạc nhiên.
“Em vẫn chưa biết? Vì sao em nghĩ cậu ta đã gặp được người yêu cũ của mình?”, Tóc Đỏ thốt lên. Cô rụt cổ lại, thở dài.
“Em thực chất đã đi hỏi Từ Thiên. Em nghĩ rằng cô Vũ Lam, người đi cùng anh Từ Thiên hôm chủ nhật, là người yêu cũ của Hàm Vũ Phong…”
“Là cô ả đó?”, Chu Bạch Thảo trợn mắt, rít lên. Chẳng trách cô chưa bao giờ gặp cô ta, nhưng lại thấy vô cùng khó chịu. Trần Hải Minh chỉ nhìn một mình Vũ Lục Hàn, ánh mắt đan xen nhiều cảm xúc hỗn tạp.
“Em đã biết được bao nhiêu rồi?”
“Em biết rằng Vũ Lam vừa trở về từ Anh tháng trước, ở cùng mẹ là hàng xóm cạnh gia đình Từ Thiên, đã có vài mối tình khi còn ở Anh, và…”
Sự ngập ngừng của cô khiến Chu Bạch Thảo sốt ruột.
“Thế cuối cùng cô ả đó có phải người yêu của anh Vũ Phong hay không?”
“Và sao?”, Tóc Đỏ gặng hỏi. Vũ Lục Hàn đảo mắt, nhìn đi nơi khác.
“Em cũng không biết, nhưng anh Từ Thiên nói, em… ừm, em và cô gái ấy… khá giống nhau…”
Trần Hải Minh nghe như một tiếng sấm ngang tai. Hàm Vũ Phong, lần này thì cậu xong thật rồi!
“Vũ Lục Hàn, hai người không giống nhau một tí nào!”, Tóc Đỏ quyết định lấp liếm hộ bạn. Cách ấy có vẻ có tác dụng, khi Vũ Lục Hàn đột nhiên tươi tỉnh hẳn.
“Vậy anh Từ Thiên chỉ nhìn nhầm phải không?”
“Đúng thế. Người với người, hak hao giống nhau chẳng có gì lạ. Tôi gặp nhiều rồi…”, Trần Hải Minh đầy vẻ trầm tư. Vũ Lục Hàn đương nhiên không nên biết về sự thật. Chính cậu còn không rõ, Hàm Vũ Phong yêu Vũ Lục Hàn hay vẫn còn yêu Vương Vũ Lam. Sẽ thật tốt nếu cậu ta vượt qua được mối tình đầu đáng thương này; nhưng sẽ là cực kì tệ nếu để Vũ Lục Hàn nhận ra. Hàm Vũ Phong tốt nhất đừng nên lấy Vũ Lục Hàn làm tấm bia thay thế cho hình bóng cũ. Nếu không, dù Trần Hải Minh có là vị thánh ba đầu sáu tay, cũng không thể nào cứu giúp hắn khỏi thảm cảnh xảy ra cuộc chiến tranh thế giới. Hàm Vũ Phong ngay từ đầu nên vô cùng dứt khoát mới phải!
_____________
Xin lỗi các cậu vì đã để quá lâu. Mình đang khá thiếu thời gian vì phải làm bài thi cuối kì, nhưng bây giờ rảnh được một chút rồi. Bù lại, mình sẽ viết phần tiếp dài hơn và đăng ngay buổi tối mai (bây giờ đã sang ngày mới nên nó sẽ là tối nay). Chúc các bạn có một ngày vui vẻ! Cảm ơn rất nhiều
Hàm Vũ Phong đứng giữa căn phòng trống không, tay cầm điện thoại của Vũ Lục Hàn. Đi đâu mà không mang theo điện thoại? Chưa kể Chu Bạch Thảo còn gọi điện nói sẽ đến nhà, vậy mà giờ cũng không thấy đâu. Ngay cả Juliano cũng mất tích. Hàm Vũ Phong giận dữ, bọn họ nổi loạn cả rồi sao?
“Juliano”, Hàm Vũ Phong gằn tiếng qua điện thoại, “Vũ Lục Hàn đâu rồi?”
“Cô Vũ muốn ra ngoài. Tôi đang hộ tống cô ấy, thưa ngài”, người Thụy Sỹ vẫn điềm tĩnh. Hàm Vũ Phong càng thêm tức giận.
“Tôi dễ tính với anh quá rồi phải không? Vì sao anh không thông báo lại cho tôi?”
“Thưa ngài, cô Vũ chỉ cần ra ngoài một lát”, Juliano nói theo lời dặn của Vũ Lục Hàn – “Nếu Hàm Vũ Phong hỏi, hãy nói là tôi uy hiếp anh.”
“Cô ta đâu rồi?”, hắn kìm nén cơn giận, hạ giọng cực thấp. Dám uy hiếp nhân viên của tôi và bỏ đi, Vũ Lục Hàn, để xem em sẽ giải thích thế nào.
“Cô Vũ muốn tôi đưa đến khu thương mại, cô ấy vào gian hàng bán đồ lót, đến bây giờ vẫn chưa ra, thưa Ngài.”
“Stupido”, hắn lẩm bẩm, ngay lập tức hiểu ra vấn đề, “Khu thương mại nào? Hãy nhìn xem Vũ Lục Hàn ở đâu. Nếu không chịu ra ngoài thì đứng yên ở đó chờ tôi đến!”
“Rõ, thưa Ngài.”
Hàm Vũ Phong nhanh chóng chở lại bãi đỗ xe, phóng nhanh đến khu thương mại ở trung tâm thành phố, trong lòng chỉ thấy tức giận xen lẫn một vài tia hoảng hốt khi nghĩ đến việc Vũ Lục Hàn đang chạy trốn khỏi mình. Nếu không yêu tôi, em cũng đâu cần phải làm thế này! Hắn siết chặt vô lăng, lái với tốc độ không tưởng. Hắn đã hoàn toàn quên mất Chu Bạch Thảo, ngay lúc này chỉ có thể giận dữ với Vũ Lục Hàn.
Hàm Vũ Phong dễ dàng tìm thấy Juliano ở tầng hai. Một người ngoại quốc to lớn như anh chàng Thụy Sỹ, đứng yên trước cửa hàng… đồ lót nữ đã gây không ít sự chú ý, hắn chỉ cần hỏi vài người là đã biết. Juliano nghiêng người chào hắn, Hàm Vũ Phong không lịch sự đáp lại như mọi ngày, chỉ hướng ánh mắt vào bên trong cửa hàng nội y sau lưng anh chàng tài xế.
“Vũ Lục Hàn vẫn ở trong đó?”, hắn sử dụng tiếng Anh thay vì tiếng Ý quen thuộc. Hàm Vũ Phong đang ở dáng vẻ bối rối nhất mà người Thụy Sỹ từng thấy, và anh ta có một chút ngạc nhiên tuy giấu kĩ sau khuôn mặt không biểu cảm.
“Vâng, thưa Ngài. Cô ấy đang ở trong phòng thử đồ.”
Phòng thử đồ à? Hàm Vũ Phong tuy chưa bao giờ trải qua chuyện này, nhưng hắn đã biết chuyện gì sẽ xảy ra. Cô ấy tìm cách trốn khỏi tầm quan sát của Juliano bằng cách giả vờ vào hàng đồ lót, giả vờ thử đồ rồi nhân lúc anh ta không để ý mà trốn đi. Cô không mang theo điện thoại, hắn không rõ cô có mang theo ví tiền hay không; nhưng nếu bỏ đi, khả năng lớn nhất của cô chỉ có nhà của chính mình. Hắn tuy chưa một lần gặp bố mẹ cô, nhưng nếu không tìm được Vũ Lục Hàn, hắn sẽ không ngại đến tận nhà gõ cửa. Hàm Vũ Phong không một chút do dự hay ngại ngùng, đi thẳng một mạch đến khu thử đồ phía bên trong cửa hàng trong sự bối rối của vài nhân viên nữ. Chỉ có một căn phòng duy nhất đang đóng cửa, Hàm Vũ Phong hít một hơi thật sâu để kìm nén cơn giận trong lòng, rít lên một tiếng:
“Vũ Lục Hàn, nếu em có ở đây thì em tốt nhất nên ra mặt. Đừng để tôi phải xông vào!”
Vài giây sau câu nói ấy, cánh cửa phòng thay đồ mở ra. Quả nhiên, Vũ Lục Hàn đang giơ gương mặt sửng sốt nhìn hắn. Thế nhưng, chỉ một giây sau, sự ngạc nhiên chuyển sang Hàm Vũ Phong khi Chu Bạch Thảo xuất hiện sau lưng cô, cùng trong phòng thay đồ ấy. Nàng giương mắt lên nhìn hắn, lạnh lùng.
“Anh làm gì ở đây vậy? Đây là phòng thay đồ lót của nữ mà?”, nàng không cảm xúc nói với hắn đầy thách thức. Hàm Vũ Phong cứng họng, và cũng chưa bao giờ sửng sốt đến mức không nói được lời nào như vậy, lần lượt nhìn nàng, rồi lại nhìn cô.
“Hôm nay như vậy đủ rồi. Tôi về trước, hẹn gặp lại sau nhé, Vũ Lục Hàn.”
Chu Bạch Thảo nhìn hắn lần cuối, cái nhìn đầy hận thù và khó chịu, lách người đi thẳng ra ngoài. Nàng không chào Juliano mà quay lưng đi khuất. Vũ Lục Hàn cũng mang một biểu hiện như nàng, quay lại nhìn hắn, dè dặt hỏi:
“Vì sao anh lại ở đây?”
Hàm Vũ Phong phải mất vài giây để xử lí câu hỏi đơn giản của Vũ Lục Hàn. Hắn tựa vào bức tường phía sau, đưa tay lên vuốt mặt và nhìn đi nơi khác.
“Em đi ra ngoài sao không báo với tôi? Điện thoại cũng không mang theo, trong khi tôi nói em hãy đợi tôi ở nhà. Em muốn tôi tức chết hả?”, nỗ lực kìm nén sự bực bội của hắn trở nên vô dụng khi đôi mắt hắn bừng lên như lửa đốt. Vũ Lục Hàn chẳng tỏ vẻ sợ hãi, chậm rãi nhún vai.
“Em và chị Chu Bạch Thảo ra ngoài đi chơi, cần gì phải nói với anh? Anh đã tặng Juliano cho em rồi mà?”
“Tặng cho em? Em đang cố tình bóp méo thành ý của tôi phải không?”
“Không, em chẳng bóp méo cái gì cả. Em không xứng đáng được đi chơi với bạn của anh sao?”
“Em? Và Chu Bạch Thảo? Hai người chưa từng nói với nhau một câu tử tế cơ mà?”
“Bây giờ em và chị ấy đã có cùng mục tiêu”, Vũ Lục Hàn điềm nhiên đáp. Có gì đó trong cái nhìn của cô khiến Hàm Vũ Phong thấy bất an. Hắn khoanh tay lại, nhìn cô dò xét.
“Em có giấu tôi điều gì không?”
“Em nên hỏi anh câu ấy mới phải…”
Hắn trợn mắt nhìn cô, lần đầu tiên trong đời cảm thấy mình bất lực. Giận dữ là phản ứng đầu tiên của hắn, và hắn chộp lấy cổ tay của Vũ Lục Hàn, đùng đùng kéo ra khỏi cửa hàng. Hắn dừng lại trước người tài xế Thụy Sỹ, hạ giọng, nói bằng tiếng Ý quen thuộc:
“Tôi cần anh đến gặp Ronnie và thuyết phục cô ấy duy trì buổi họp mà không có tôi. Đi ngay trước khi tôi nổi cáu với anh.”
“Vâng, thưa Ngài.”
Rồi hắn không còn bận tâm đến Juliano, kéo cô đi thẳng.
“Em không muốn về với anh!”
Vũ Lục Hàn nói khi nhận thấy hắn đang có ý định đi xuống hầm gửi xe. Cô ấn ngay nút thang máy lên một tầng khác, mà bản thân còn chẳng biết nó dẫn đi đâu. Hàm Vũ Phong vô cùng bức bối trước phản ứng khác thường của cô, giữ lấy vai cô để đôi mắt cô phải đối diện hắn.
“Tôi đã làm gì sai à?”
“Anh không làm gì sai cả.”
“Vậy những phản ứng này là gì? Đây không phải là em!”
“Anh từ trước đến nay, đâu có biết em!”, cô đẩy hắn lùi lại, “Làm sao anh biết bây giờ em có phải là chính mình hay không? Anh thích Vũ Lục Hàn rụt rè kia để tiện bắt nạt chứ gì?”
“Tôi không có ý đó…”
“Anh nói đúng đấy. Đây không phải là em”, cô quay lưng lại với hắn, nhìn vào khuôn mặt mình phản chiếu trên mặt thang máy, “Em chẳng bao giờ thật sự là em… từ khi em có tình cảm với anh…”
“Em vừa nói gì?”, Hàm Vũ Phong đặt tay lên vai cô để kéo lại, nhưng cô đã nghiêng người tránh né, để tay hắn buông thõng trên không.
“Em nói rằng… Em, chưa bao giờ là chính mình, khi mà em yêu anh!”, Vũ Lục Hàn quay lại. Giây phút này tưởng chừng đã ngừng lại. Cô nhìn thấy sự bối rối xen lẫn một niềm vui sững sờ trong đôi mắt nâu khói đang mở to nhìn mình. Hàm Vũ Phong không nói nên lời.
“Em yêu anh từ rất lâu rồi, Hàm Vũ Phong ạ. Em đã chờ đợi từng giây để bày tỏ với anh, nhưng không thể vì em biết em chẳng quan trọng một chút nào đối với anh hết… Nhưng đến bây giờ thì mọi thứ rõ ràng rồi!”
“Em nói cái gì vậy?”, Hàm Vũ Phong nhắc lại với thái độ khó hiểu. Hắn nắm lấy khuỷu tay cô, và lần này Vũ Lục Hàn để yên như vậy. “Em rất quan trọng đối với tôi! Em nghĩ vì ai tôi có thể bỏ dở công việc để chạy đi tìm chứ? Em có biết cảm giác của tôi khi gọi cho em bao nhiêu lần cũng không được, về tới nơi lại không tìm thấy em? Em nghĩ gì mà lại nói như vậy?”
Tiếng chuông báo hiệu thang máy dừng. Cửa mở, Vũ Lục Hàn nhanh chóng đi ra và theo sau là hắn. Cô cũng không biết mình đã ấn lên chỗ nào. Nơi đây chỉ có một vài văn phòng thuê của các công ty, và có một cầu thang bộ. Vũ Lục Hàn để tránh gây chú ý, đi thẳng về phía thang bộ mà không trả lời bất cứ câu hỏi nào của Hàm Vũ Phong. Điều đó khiến hắn tột cùng khó chịu.
“Em đứng lại ngay!”, hắn chộp lấy tay cô kéo lại nhưng cô không bận tâm đến mà hất ra để đi tiếp. Hàm Vũ Phong xen lẫn một chút hoang mang, bám theo không thiếu một bước. Vũ Lục Hàn nhận ra cô đang đi lên tầng thượng của khu thương mại. Gió đang rít bên ngoài, nhưng Vũ Lục Hàn lại cực kì tận hưởng nó. Hàm Vũ Phong dùng cả hai tay đặt lên vai cô, và xoay cô đối diện với mình.
“Vũ Lục Hàn, anh yêu em”, Hàm Vũ Phong nhìn sâu vào mắt cô để tìm kiếm một chút niềm tin, nói với cô bằng giọng nói chân thành nhất, “Anh vẫn luôn yêu em, dù em có đồng ý hay không đồng ý. Bây giờ, em là tất cả đối với anh. Anh chưa bao giờ có những cảm xúc lạ lùng như thế này, khi ở cạnh em…”
“Chưa bao giờ?”, Vũ Lục Hàn đột nhiên bật ra một tiếng cười, “Anh có chắc anh chưa bao giờ có cảm xúc với ai?”
“Em đang ám chỉ điều gì?”, ánh mắt của hắn thay đổi ngay tức khắc. Vũ Lục Hàn chột dạ khi đọc được nỗi sợ hãi. Hàm Vũ Phong quả thật chưa từng sợ hãi điều gì, cho đến khi gặp cô.
“Em đang nói đến Emily của anh, hay em nên gọi là Vương Vũ Lam?”
Câu trả lời của cô đã khiến Hàm Vũ Phong hoàn toàn bị đánh bại. Đôi mắt bàng hoàng của hắn bị che phủ hoàn toàn bởi sự kinh hãi, lần đầu tiên Vũ Lục Hàn được thấy trong đời. Cô cảm nhận sự run rẩy của hắn truyền qua cô từ hai bàn tay đang nắm chặt lấy hai bả vai mình. Người đang đứng trước cô bây giờ, một vạn lần không phải Hàm Vũ Phong lạnh lùng, kiêu ngạo, khí chất mạnh mẽ, đàn áp như mọi ngày nữa. Hàm Vũ Phong này yếu đuối, nhỏ bé biết bao. Sự sợ hãi vô hình toát ra từ mọi dây thần kinh căng thẳng của hắn tạo áp lực lên chính Vũ Lục Hàn. Hàm Vũ Phong đã bị đánh bại. Cô có thể nghe thấy những nhịp đập rối bời trong lồng ngực của người đối diện. Và cô tự hỏi, điều gì tác động lên hắn mãnh liệt như vậy. Là vì hắn hoàn toàn muốn che đậy quá khứ, hay vì hắn đã để lộ mối quan hệ lằng nhằng hiện tại của mình với Vương Vũ Lam? Cô vẫn không thể đoán được tâm tư của kẻ đang đứng trước mình.
“Vì sao em biết?”
Hắn đã thay đổi giọng nói, tông giọng lạc đi như một tiếng thì thầm thua cuộc. Vũ Lục Hàn cố không nhìn vào mắt hắn, đành cúi đầu.
“Em đã gặp anh Trần Hải Minh.”
Trần Hải Minh? Chúa ơi, có nằm mơ hắn cũng không nghĩ bí mật của mình sẽ bị bộc lộ từ người hắn tin tưởng nhất.
“Anh đừng nghĩ xấu cho anh ấy”, Vũ Lục Hàn như đọc được suy nghĩ của hắn, lập tức thanh minh, “Anh ấy không hề hé miệng một chút nào. Nhưng nhờ anh ấy, em đã biết rõ về cô gái trong khung ảnh anh luôn đặt trên bàn. Hàm Vũ Phong, vì sao chưa bao giờ anh nói với em, người yêu trước của anh có ngoại hình giống hệt em?”
Hàm Vũ Phong sững sờ nhìn cô. Lần đầu tiên trong 25 năm qua, Hàm Vũ Phong cảm nhận sự thất bại chạy khắp cơ thể mình. Lần đầu tiên trong 25 năm qua, Hàm Vũ Phong cảm thấy sợ hãi. Hắn nghĩ hắn đã trải qua những cảm giác tồi tệ nhất khi chia tay với Vũ Lam rồi. Thế mà lúc này, cơ thể hắn rã rời, run rẩy, hắn không còn sức lực để tỏ ra cứng rắn. Vũ Lục Hàn lúc này, hắn chỉ thấy cô thật lạnh lùng.
“Hàm Vũ Phong, em biết cô ấy là mối tình đầu của anh. Em cũng biết anh đã rất khó khăn để quên đi cô ấy, vì anh là người chung tình. Khi anh nói yêu em, em đã thật sự hạnh phúc, và cảm kích…”
Hắn nhìn vào mắt cô, và tìm thấy nỗi xúc động trong đó là thật. Hắn chỉ muốn ôm cô vào lòng, hắn không thể nói bất cứ lời nào. Hắn không biết phải nói gì.
“Nhưng anh có biết… khi em nhận ra anh yêu em vì điều gì… em đã hoàn toàn tuyệt vọng…”, Vũ Lục Hàn đột nhiên bật khóc. Cô thay đổi nhanh đến mức hắn chỉ biết cứng người nhìn theo. Điều tồi tệ nhất mà hắn luôn sợ hãi, đã đến rồi.
“Hàm Vũ Phong, em không trách anh khi anh yêu em. Bởi em giống người mà anh vẫn… còn… yêu rất nhiều…”, cô đã kìm nén cơn xúc động để nói hết ý của mình, “Nhưng mà… đáng lẽ… anh không nên để em yêu anh… Như vậy… là cực kì độc ác…”
Cô òa lên khóc, đẩy hắn ra và bỏ đi. Hàm Vũ Phong như một kẻ mất hết phương hướng, thấy trời đất quay cuồng. Cơ thể hắn giật lên liên tục, nóng bừng vì sợ hãi xâm chiếm. Vũ Lục Hàn đang rời xa khỏi mình, hắn nhìn cô, chao đảo. Vũ Lục Hàn đang bỏ đi.
Vũ Lục Hàn đã thật sự bỏ đi.
**********
“Anh Hải Minh, em cần biết sự thật!”
Chu Bạch Thảo đã uống cạn ly rượu vang thứ hai. Nàng và cô đã ở đây hơn nửa tiếng, thuyết phục Tóc Đỏ bằng đủ mọi cách, nhưng cậu vẫn không nói một lời. Vũ Lục Hàn cảm giác bất an, để Chu Bạch Thảo một mình cưỡng ép cậu. Tóc Đỏ đứng dậy khỏi ghế, liếc nhìn Vũ Lục Hàn, đi về phía bàn nơi có một khay bánh thơm phức, lấy tiếp bánh vào đĩa và mang đến cho cô.
“Vậy, mục đích duy nhất của cả hai chỉ là để biết người yêu cũ của Hàm Vũ Phong?”
“Anh Hải Minh, anh biết… anh biết em thật sự có tình cảm với anh ấy!”, Chu Bạch Thảo chớp ngay thời cơ, “Nhưng anh đã thấy anh ấy đối xử với em thế nào chưa? Anh ấy hoàn toàn lờ em đi! Anh ấy còn không bận tâm đến cảm xúc của em nữa! Em không cam tâm, suốt những năm qua em luôn ở bên cạnh chăm sóc, lắng nghe anh ấy, vậy mà tâm tư anh ấy một chút cũng không rời cô ả đã đá mình một cú đau điếng! Thậm chí, em đã tệ hại đến mức một cô gái với quen như Vũ Lục Hàn cũng đánh bại được mình. Anh ấy cơ bản không hề… yêu em mà!”, rồi nàng bật khóc vì tủi thân và buồn bã. Có lẽ rượu phần nào tác động đến cảm xúc của nàng. Trần Hải Minh ngồi xuống cạnh nàng, vòng một tay ôm lấy nàng và xoa nhẹ dọc bắp tay Chu Bạch Thảo. “Mọi thứ sẽ ổn thôi”, Tóc Đỏ nói, “Mọi thứ sẽ ổn thôi.”
“Chị Bạch Thảo…”, Vũ Lục Hàn rụt rè lên tiếng, “Em không hề muốn… tranh giành… một tí nào… Chị đừng hiểu nhầm…”
Nàng không đáp mà chỉ nhìn lướt qua cô bằng đôi mắt long lanh đẫm lệ. Trần Hải Minh nhìn cô đăm chiêu.
“Tiểu Hàn, vì sao em phải tò mò điều này? Nếu cũng yêu em, rồi một ngày cậu ta sẽ nói cho em tất cả.”
“Em không nghĩ vậy”, Vũ Lục Hàn thẳng thừng đáp, “Có phải cô ấy tên là Emily không?”
“Vì sao Hàm Vũ Phong không nói, mà em lại biết tất cả những điều này?”, chàng trai với mái tóc quiff hung đỏ vô cùng kinh ngạc trước cô. Cậu cảm thấy may mắn vì đã không dụ dỗ cô uống rượu, nhờ vậy, cậu biết rằng những lời cô nói bây giờ hoàn toàn là tỉnh táo.
“Vậy cô ấy đúng là Emily. Sáng hôm nay, em vô tình thấy Emily nhắn tin hẹn gặp Hàm Vũ Phong. Và hôm nay anh ấy cũng không ăn trưa ở nhà như mọi ngày, về nhà được khoảng một tiếng rồi lại đi. Em xin lỗi, em bắt buộc phải biết…”
“Chúa ơi… Cậu ta đã đi gặp con bé đó”, Trần Hải Minh cảm thấy sống lưng lạnh toát. Bất chấp sự can thiệp của cậu, Hàm Vũ Phong vẫn phá vỡ tất cả. Biểu hiện của cậu là quá đủ với Vũ Lục Hàn.
“Vậy là em đã đúng? Emily là Vũ Lam, người yêu cũ của Hàm Vũ Phong, người hàng xóm giống-em-như-đúc của anh Từ Thiên?”
“Khoan đã nào, Tiểu Hàn”, Trần Hải Minh thấp thỏm không yên trên ghế, muốn gọi hắn nhưng không thể, “Thật ra cô gái đó không giống em lắm đâu…”
“Không giống?”, Vũ Lục Hàn bỗng dưng gắt gỏng khác thường khiến cậu ngỡ ngàng, “Chính em còn thấy cô ấy giống em, anh đang bảo vệ anh ấy phải không?”
“Cái gì? Em nhìn thấy Vương Vũ Lam rồi ư?”
“Không ạ, ảnh cô gái ấy luôn được Hàm Vũ Phong đặt trên bàn làm việc.”
“Tên khốn này điên rồi”, Tóc Đỏ lầm bầm tức giận. Cậu nhận ra Chu Bạch Thảo đã ngừng khóc, liền nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống ghế và đi đến lấy điện thoại di động của mình.
“Anh làm gì vậy?”, Vũ Lục Hàn hỏi dù cô linh cảm cậu đang muốn liên lạc với Hàm Vũ Phong. Trần Hải Minh ra dấu yên lặng, tuy vậy, điện thoại của Hàm Vũ Phong được chuyển tiếp tự động đến số bàn của người thư kí Ronnie. Cô thư kí nói rằng Hàm Vũ Phong vừa rời một cuộc họp, đang trên đường về nhà vì chuyện đột xuất.
“Anh ấy không biết em sẽ đi gặp anh”, Vũ Lục Hàn tiếp tục, “Em sẽ không để anh khó xử đâu. Em sẽ đi cùng chị Bạch Thảo.”
“Em định làm gì vậy?”, Trần Hải Minh nghi ngờ nhìn cô. Vũ Lục Hàn lúc này thay đổi đến không ngờ so với chỉ vài ngày trước, cậu chưa bao giờ nghĩ bên trong Vũ Lục Hàn lại cứng rắn đến vậy. Cô thậm chí sở hữu một bộ óc khá logic, thông minh và hiểu chuyện rất nhanh. Cô gái này quả thực rất bản lĩnh, không trách ba người bạn khó tính của cậu lại có thể cùng nảy sinh tình cảm với một người.
“Bọn em sẽ đi mua sắm”, Chu Bạch Thảo đột ngột lên tiếng, “Em cũng không muốn anh Vũ Phong đến đây.”
“Vậy là Hàm Vũ Phong đang đi tìm hai em?”
“Không, em nghĩ anh ấy chỉ đi tìm Vũ Lục Hàn”, Chu Bạch Thảo miễn cưỡng đáp lời với chất giọng buồn man mác. Vũ Lục Hàn đột nhiên không thể kiềm chế cảm giác buồn.
“Bọn em sẽ đi ngay”, cô quay sang cậu, nói dõng dạc, “Nhưng trước tiên… anh có thể mời em một ly rượu được không?”

Tags:
X