Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết – Chương 7

30/11/2016 12:21:28 | Phương Vũ | 131 lượt xem

(iBlog.vn) – Vũ Lục Hàn bước ra từ phòng thay đồ. Trên người cô là một bộ váy dạ ôm của Channel, với phần trên hở vai, vạt áo trước ôm lấy cổ như áo cổ lọ, phần dưới bám sát cơ thể và dừng lại cách đầu gối chừng năm phân. Vũ Lục Hàn mặt đỏ ửng vì xấu hổ, không quen với loại váy này. Dạ hội ở trường cô chỉ mặc váy hai dây xòe lỗi mốt đơn thuần với hoa nhí màu xanh trên nền váy trắng. Năm nào cô cũng mặc vậy, đi kèm đôi giày búp bê màu trắng sữa được mẹ tặng sinh nhật. Vũ Lục Hàn đẹp, nhưng chưa bao giờ biết tận dụng cái đẹp của bản thân.

“Nhìn như mẹ tôi”, Hàm Vũ Phong nhíu mày không hài lòng, lắc đầu xua tay. Nhân viên cười gượng gạo, đưa Vũ Lục Hàn trở lại phòng thay đồ một lần nữa.

Lần thứ hai bước ra, trên người Vũ Lục Hàn là bộ váy cut out khá kì lạ với vải da, hai bên eo khoét hở một phần, phần da ôm lấy ngực nhưng toàn bộ phía trên là ren vàng thượng lưu với cổ tròn gấp nếp và tay áo dài ôm hết đến cổ tay. Hắn hơi băn khoăn. Cô gái này rất cuốn hút và gợi cảm với bộ váy, nhưng khuôn mặt và biểu cảm thì không hợp tí nào khi cứ tỏ ra hiền lành, ngơ ngác thế kia. Nói chung, cũng không được. Những bộ váy chỉ đẹp khi người mặc có thần thái khác biệt. Một cô gái thế kia không thể hợp với loại váy gợi cảm này.

“Có váy xòe màu trơn, đơn giản không?”, hắn hỏi nhân viên. Cô nhân viên ngay lập tức nói có, chạy ngay đi tìm, không để chần chừ. Còn Vũ Lục Hàn, bị xoay như chong chóng, không hiểu chuyện, đứng khép nép và thấy ngại bởi bộ váy quá khác lạ so với mình, chưa kể, đang có một người con trai lạ lẫm nhìn mình không ngừng một giây.

“Này…”, Vũ Lục Hàn rụt rè đến gần hắn, thì thầm lên tiếng, “Anh định… mua cho bạn gái à?”
Hắn nhìn cô lạ lẫm. “Không”
“Thế… mua… cho tôi?”, cô trợn mắt lên hỏi nhưng vẫn hạ thấp giọng, “Sao lại thế?”
“Tại sao lại hỏi?”, hắn tỏ ra không hài lòng.
“Bởi nếu mua cho tôi thì tôi không nhận đâu!”, Vũ Lục Hàn nhăn nhó, đầu cúi xuống đất. Chẳng có lí do gì để nhận, hơn nữa, đây cũng không phải con người của cô.

“Nếu tôi tặng cô?”, hắn nhìn cô, trên nét mặt hiện ra nhiều cảm xúc phức tạp. Sao lại không?
“Tôi không thể nhận được”, Vũ Lục Hàn lí nhí. Hắn đứng nhìn cô một lúc, cho đến khi nhân viên quay lại với ba bốn bộ váy diêm dúa đắt tiền trên tay. Hắn thở dài khe khẽ, bảo Vũ Lục Hàn với giọng rất nhẹ:
“Có thể đi quanh đây và tự chọn lấy một thứ mình thích”
Vũ Lục Hàn nhìn hắn, mặt vẫn nhăn nhó lo âu, toan mở miệng từ chối thì hắn kéo cô đi ngay lập tức. Hắn đi kèm bên cạnh cô qua mọi gian treo đồ, liên tục lật những bộ quần áo khác ra và nhìn cô chờ đợi. Vũ Lục Hàn hoang mang, mọi thứ đều lắc đầu. Cho đến khi hắn lấy ra một bộ váy màu đen trông rất đơn giản, suông từ trên xuống, phần cổ buộc dây phía sau đính những hạt ngọc trong suốt trắng tinh khiết, Vũ Lục Hàn đã dán mắt vào nó hơi lâu một chút. Ngoại trừ phần cổ áo buộc dây đính đá sang trọng, nó giống một cái… váy ngủ của Vũ Lục Hàn, cô mua hồi năm hai đại học trong một lần đi chợ thấy hàng giảm giá. Váy của Vũ Lục Hàn bằng vải cotton rẻ tiền đơn thuần, phần trên cổ khoét giống như áo ba lỗ. Vũ Lục Hàn thấy nó rất thoải mái nên rất thích, hôm nay không ngờ được tận mắt nhìn thấy mẫu thiết kế gốc đắt tiền và vô cùng sang trọng trước mặt. Hàm Vũ Phong, tất nhiên không bỏ sót một biểu hiện nào trên mặt cô. Hắn đưa cho cô, hơi nghiêng đầu cười nhẹ:
“Vào thử đi”
“Không, tôi…”, Vũ Lục Hàn vội vã xua tay, nhưng chưa nói hết câu đã bị Hàm Vũ Phong tóm lấy cổ tay kéo đi thẳng đến phòng thay đồ. Hắn treo chiếc váy và đẩy cô vào phòng rồi ra ngoài ngồi ghế đợi.
Vũ Lục Hàn bước ra, vẻ e ngại không dám nhìn hắn. Hàm Vũ Phong ngồi lặng một lúc, đưa tay ra hiệu nhân viên đến rồi liếc qua Vũ Lục Hàn, hỏi:
“Có đôi giày nào hợp với bộ váy kia không?”
Nhân viên lập tức dạ vâng chạy đi tìm rồi mang đến một đôi giày đen bóng gót nhọn đính một viên đá pha lê rất to của Valentino. Vũ Lục Hàn, ngay khi thấy đôi giày đó, mặt hơi tái và ngây người ra, rồi lắc đầu xua tay:
“Không! Tôi không đi giày cao gót được đâu! Tôi ngã đấy!”
“Vậy thì ngồi xuống ghế và bám vào tôi”, hắn chỉ nhẹ nhàng nói vậy và đưa tay kéo Vũ Lục Hàn ngồi xuống chiếc ghế da mình vừa ngồi. Hắn cúi xuống tháo đôi giày thể thao của Vũ Lục Hàn, làm cô vừa ngại, vừa lúng túng, người cứ khom khom, tay đưa ra chực tháo hộ đôi giày. Nhưng sau mỗi lần hắn liếc lên, Vũ Lục Hàn lập tức ngồi im. Hàm Vũ Phong cẩn thận đi từng chiếc giày cao gót vào chân cô: hoàn toàn vừa khít. Hắn khẽ cười mãn nguyện rồi đứng thẳng dậy, chìa tay ra trước mặt cô:

“Đứng lên nào”, hắn nhoẻn miệng cười. Vũ Lục Hàn không thể nhìn nổi cảm xúc của hắn là gì đằng sau cặp kính râm ấy. Đôi mắt nâu khói đang nhìn cô cười nhạo hay đang thích thú tán dương? Vũ Lục Hàn cảm thấy mình giống quả bóng.

Cô rụt rè chạm vào tay hắn. Cảm giác tê rần và ngượng ngập xuất hiện ngay lập tức khi cô vừa chạm vào lòng bàn tay. Hắn nắm lấy hai tay Vũ Lục Hàn và nhấc cô đứng dậy. Cô gái tóc ngắn hơi loạng choạng, chân run run vì cả đời chưa từng đi giày cao gót. Đôi giày cao ba phân đã khiến cô cảm giác chênh vênh, huống hồ đôi giày này cao thêm bốn phân nữa. Đi đôi giày của Valentino, Vũ Lục Hàn đối mặt với đôi môi của hắn. Dù mắt cô chỉ ngang tầm môi Hàm Vũ Phong, cô vẫn cảm thấy mình đã cao hơn hẳn. Mọi ngày, khi đỉnh đầu mình chỉ chạm đến vai người đối diện, Vũ Lục Hàn đã rất buồn vì cô không thể liếc tới mắt hắn. Cô buộc phải ngẩng cao đầu mỗi khi trò chuyện cùng người con trai trước mặt.

 

toi-se-co-song-khong-bang-chet1

 

“Thanh toán cho tôi cả bộ này. Làm ơn cắt dùm mác quần áo và gói lại bộ đồ cùng đôi giày cũ của cô gái này, cảm ơn”. Hắn quay sang nói với nhân viên bên cạnh. Nhân viên cúi đầu chào rồi ngay lập tức làm theo lời hắn. Trong khi giữ khư khư tay Vũ Lục Hàn, hắn chỉ nhìn cô lạ lùng. Vũ Lục Hàn nhận ra điều ấy, ngượng ngùng thì thầm với hắn:
“Xin hãy cho tôi thay lại đồ, tôi không quen!”
“Cô có nhớ thỏa thuận trong hợp đồng không?”, đó là điều hắn đáp trả.
“Không có điều khoản nào yêu cầu tôi phải mặc đồ theo ý của anh!”, Vũ Lục Hàn nhăn nhó. Cô ngại tới mức hai má đỏ hồng, đầu cúi gằm, và cảm giác như hai bàn tay nằm lọt trong tay hắn đang dần đổ mồ hôi rồi ướt nhẹp sang lòng bàn tay của Hàm Vũ Phong.
“Đúng, nhưng cô đã đồng ý theo tôi đến các bữa tiệc!”, Hàm Vũ Phong nhoẻn cười.
Tiệc? Vũ Lục Hàn thấy lưng ướt đẫm. Hắn đâu có nói trước với cô, thậm chí ăn mặc cũng như đang đi chơi vậy, sao có thể bỗng dưng diễn ra một bữa tiệc!
“Sao anh lại…”, cô lắp bắp, toan trách vì hắn không báo trước, lại lập tức im bặt khi hắn đột ngột dí gần khuôn mặt vào cô.
“Vì tôi không định đưa cô theo đến đây”, hắn khẽ cười, “Nhưng cô làm lỡ việc của tôi, chẳng còn thời gian đưa cô về rồi lại đi nữa.”
Ai bảo anh theo tôi vào trường? Vũ Lục Hàn uất ức nghĩ. Cô chỉ nhờ hắn đưa đến trường đã là tốt rồi, cùng lắm hắn không đón được, cô sẽ trốn về nhà với bố mẹ, hắn thích thì đi tìm, còn không hôm sau kiểu gì buổi trưa hắn cũng sẽ đứng đợi lúc tan học. Bỗng dưng hắn lại tỏ ra mình là sinh viên, theo cô vào rồi ngồi hết tiết sinh hoạt, cô còn chẳng biết hắn có học hết đại học không hay vì thiếu thốn khoảng thời gian là sinh viên nên làm liều? Nghĩ đến đây cô lại thấy, ngay cả tuổi và công việc hiện giờ của hắn, cô cũng không biết. Điều cô biết về hắn, chỉ là một cái tên. Ngoại trừ lần đầu nhắc đến mẹ, hắn gần như không nói chuyện gì về gia đình mình nữa. Đối với Vũ Lục Hàn, hắn như hộp bí mật của ảo thuật gia: nhìn qua không có gì nhưng ẩn sâu bên trong lại là vô vàn bí mật.

“Đây chỉ là một bữa tiệc họp mặt đại học thôi”, Hàm Vũ Phong cười rồi lùi dần, tạo khoảng cách, “Cô có thể tiến lên chỗ tôi được không?”, hắn nói, nhưng vẫn nắm lấy hai bàn tay của Vũ Lục Hàn. Họ như một đôi vũ công đang chuẩn bị cho điệu nhảy.

“Tôi…”, Vũ Lục Hàn ngượng nghịu, lò dò bước từng bước một. Cô nắm chặt lấy tay hắn, không còn tâm trí đâu mà ngại nữa! Cô hơi loạng choạng do đôi giày cao, gót mảnh. Hắn phì cười, lùi cẩn thận từng buóc một, còn Vũ Lục Hàn chân run run, khốn khổ nhăn nhó nhích từng milimet. Thật giống đang dạy tập đi cho một đứa trẻ, Vũ Lục Hàn thầm rên rỉ. Cô cho rằng mọi cô gái tầm tuổi cô, đã có thể tung tăng chạy trên đôi giày cao gót – hoặc ít nhất lần đầu tiên sẽ không phải có người cầm tay dắt đi.
“Của quý khách đây ạ”, nhân viên cửa hàng đưa đến cho hắn túi xách đựng đồ của Vũ Lục Hàn. Hắn gật đầu, đưa một tay đón lấy và cầm một tay Vũ Lục Hàn. Cô loạng choạng một lúc rồi bấu chặt lấy cánh tay hắn. Hàm Vũ Phong cười nhếch miệng, dắt cô bằng một tay ra quầy tiếp tân. Cô bị nhìn bằng những đôi mắt vô cùng khác lạ, bám rịt lấy chàng trai bên cạnh, chân đứng run run và bước chân líu ríu. Hắn thanh toán đồ và quay sang nhìn Vũ Lục Hàn:
“Tốt nhất hãy cứ bám chặt như thế này”
Vũ Lục Hàn thấy tai nóng bừng. Nói một câu như vậy ở nơi công cộng như thế này sẽ không khỏi bị hiểu lầm. Cô chỉ gật đầu, không biết nói gì hơn, hai tay ôm chặt lấy một cánh tay của hắn đi ra xe. Đôi chân này không được sinh ra để phù hợp với những đôi giày cao gót!
Hàm Vũ Phong lái chiếc Bugatti Chiron thẳng xuống tầng hầm của một khách sạn lớn. Vũ Lục Hàn cảm thấy hơi rùng mình bởi khung cảnh quá mức… quen thuộc, nhưng cô không dám lên tiếng, chỉ dám nuốt khan và ngồi dính vào ghế. Thật tệ là cô thấy nhớ cái đệm của cô ở nhà hắn.
“Bám vào”, Hàm Vũ Phong nhanh chóng mở cửa xe cho Vũ Lục Hàn và đưa một tay ra trước mặt cô. Hắn nhìn cô lò dò bám vào tay mình và cố đứng thẳng trên đôi giày gót nhọn cao lênh khênh ấy. Vũ Lục Hàn gần như nín thở khi bỗng dưng cảm nhận được mùi hương thanh thoát tóa ra trên người hắn.
“Tôi… đứng được”, Vũ Lục Hàn run run nhưng vẫn đứng thẳng, bước từng bước rất nhỏ, cố không phải bám vào hắn. Nhưng chỉ được khoảng bốn bước, cơ thể cô biểu tình trước đôi giày khó chiều.
“Bám vào đây, nếu không cô sẽ ngã đấy”, hắn cười nhẹ, tháo kính râm trên mắt gài vào cổ áo rồi đưa tay ra. Như một quý ông lịch thiệp mời bạn nhảy một điệu slow Waltz.
Vũ Lục Hàn ngây người ra một lúc rồi đành bám lấy. Hắn cười nhẹ rồi đi thật chậm tiến về phía thang máy. Tim Vũ Lục Hàn đã đập rất nhanh khi thang máy chỉ có hai người. Cô không rõ hắn có cảm nhận được sự bối rối, xấu hổ của cô không, hoặc chẳng may hắn nghe thấy tiếng gia tốc của tim cô chạy nhanh hơn cả động cơ đồng hồ…
Cánh cửa thanh máy mở ra ở tầng thứ mười một của tòa nhà là cả một thế giới đối với Vũ Lục Hàn. Cô gái bé nhỏ với con mắt chỉ thu hẹp trong những trang sách, chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào… trác táng hơn thế này. Căn phòng vô cùng rộng, người đứng đông đúc. Một bóng đèn disco như ở vũ trường thập niên sáu mươi thế kỉ hai mươi đang tỏa ra những tia sáng màu tím hồng. Có ba dãy bàn dài kê song song nhau, đựng vô cùng nhiều đồ ăn. Bàn điều khiển nhạc của DJ được kê ở chéo góc tường, bên cạnh chậu cây cảnh lớn và khung cửa sổ đóng kín rèm. Ở góc tường phía đối diện là hai bộ bàn ghế salon lớn, có lác đác người ngồi. Có một màn hình chiếu rộng choán hết bức tường lớn ngay bên cạnh bàn DJ. Khung cảnh đông đúc và ngay lập tức choáng ngợp cô gái bé nhỏ chưa một lần tham dự tiệc. Dạ hội ở trường đại học cũng buồn tẻ, chủ yếu là nghe hát và sau đó phải ngồi bình chọn cho mấy vụ King and Queen làm theo form của các proms nước ngoài. Vũ Lục Hàn chả biết ai, chỉ đến và ngồi im một góc xem các sinh viên dự thi King and Queen thể hiện tài năng cạnh nhau, xem ảnh chụp của họ rồi đến cuối bữa tiệc phải bình chọn. Vũ Lục Hàn chẳng biết ai, năm nào cũng đánh dấu bừa theo thứ tự alphabet. Nhưng rõ ràng đây không phải một buổi prom để cô có thể cầm bút đánh dấu vào người có tên vần D.
“Ồ, ngài Adams đến rồi!”
Mọi người trong căn phòng ồ lên khi nhìn thấy Hàm Vũ Phong bước vào. Bởi lần này, hắn dẫn theo một cô gái. Mọi bữa tiệc trước kia, Hàm Vũ Phong thường chỉ đi một mình, và người con gái duy nhất đi cùng hắn là Chu Bạch Thảo, tuy nhiên luôn có hai người bạn thân của hắn theo sau nữa. Cô gái đi thành cặp với hắn đây, với mọi người là vô cùng lạ. Họ chưa từng gặp cô gái này ở bất cứ đâu, cũng như chưa từng nghe hắn nhắc đến lúc nào khác. Cô gái này ở đâu ra vậy?
Hắn chỉ nhếch môi cười, đáp lại những câu chào hỏi và trêu đùa bằng cái gật đầu nhẹ hoặc một nụ cười, không đáp lại bằng bất cứ hình thức nào khác. Hắn đi rất chậm, thỉnh thoảng liếc sang Vũ Lục Hàn đang run lập cập bên cạnh, không chỉ vì đôi giày gót nhọn cao bảy phân mà còn vì những ánh mắt tò mò và những lời trêu chọc của bạn bè hắn.
“Vũ Phong!”, tiếng một người con trai gọi hắn. Hàm Vũ Phong nhìn về phía bộ ghế salon trong góc khuất, gật đầu và đưa Vũ Lục Hàn tiến vào. Có hai chàng trai đang ngồi đó, Vũ Lục Hàn cúi đầu thật thấp khi chạm phải ánh mắt của một người nhìn mình chằm chằm. Má cô hồng ửng lên, không phải vì ánh đèn disco màu tím.
“Không phải tôi nhìn nhầm đó chứ!”, người tóc đen nheo mắt cười trêu chọc. Hắn cũng đáp lại bằng nụ cười nửa miệng.
“Thật là, khó xử cho tôi quá đấy!”, chàng trai có mái tóc đỏ nhìn hắn e ngại nhưng pha chút cười cợt. Hắn cũng không đáp, phì cười rồi có ý đưa Vũ Lục Hàn nhích lên phía trước.
“Cô gái này là bạn tôi”, hắn chỉ nói vậy và nhìn sang cô. “Ngẩng mặt lên, cô gái”
“Chào… chào các cậu”, Vũ Lục Hàn lí nhí, giọng nói của cô hoàn toàn bị tiếng nhạc át mất. Hoàng Lâm, người nãy giờ vẫn cười duyên dáng, đứng lên chìa tay ra trước mặt cô.
“Tôi là Hoàng Lâm, rất vui khi biết Vũ Phong đã có bạn gái!”
“Ơ, tôi…”, Vũ Lục Hàn ngẩn người rồi lúng túng. Bàn tay Hoàng Lâm bị buông thõng trong không trung.
“Thì, bạn là con gái, không phải bạn gái thì là gì chứ!”, cậu Hoàng Lâm cười ngặt nghẽo. Vũ Lục Hàn mở miệng cười gượng gạo, rụt rè bắt tay cậu.
“Chào Tiểu Hàn”, ngay khi bạn mình vừa ngồi xuống, Trần Hải Minh cũng đứng dậy bắt tay cô. “Chắc cô không nhớ tôi?”
“Gặp nhau rồi?”, hắn là người nãy giờ im lặng, đột ngột hỏi sau lời chào của Trần Hải Minh. Chàng trai tóc đỏ bật cười:
“Tôi đã đến dự lễ đính hôn của cô gái này và Từ Thiên, bạn tôi. Tôi đã từng bắt tay cô rồi đó!”, Trần Hải Minh trả lời hắn rồi lại nhìn sang Vũ Lục Hàn. Ánh mắt nhìn xoáy và cô không dứt khiến Vũ Lục Hàn vô cùng sợ hãi và lúng túng. Cô lí nhí vài câu không rõ rồi cúi gằm mặt. Trần Hải Minh chỉ khẽ cười.
“Tôi cũng không nghĩ cô có can đảm đến mức ấy đâu!”, Trần Hải Minh ngồi xuống ghế và nhìn Vũ Lục Hàn. “Từ Thiên là người có đức, có tài, lại đẹp trai sáng sủa, gia thế hoàn hảo. Vậy mà cũng bị khước hôn. Cô cũng khá đặc biệt, từ hôn một người rồi không lâu sau xuất hiện bên người khác. Không lẽ cô ghét tôi nên tấn công hai người bạn của tôi để ép tôi khó xử hả!”, Trần Hải Minh cười khúc khích, kéo theo Hoàng Lâm bên cạnh phải tủm tỉm cười. Tuy vậy, khuôn mặt Hàm Vũ Phong tối sầm lại.
“Cậu nên im đi”
Hoàng Lâm và Trần Hải Minh lập tức trợn tròn mắt trước phản ứng của hắn. Hàm Vũ Phong chưa bao giờ nói với họ bằng giọng nói và thái độ như thế.
“Tôi… tôi xin lỗi…”, Vũ Lục Hàn cúi đầu lí nhí. Không biết vì lí do gì mà câu nói lí nhí ấy của cô được cả ba chàng trai nghe thấy. Không khí khó xử và căng thẳng hiện lên rõ rệt. Và Vũ Lục Hàn thấy mắt mình đã nhòa đi.
“Không, tôi mới là người xin lỗi!”, Trần Hải Minh lập tức đứng dậy, nghiêng người về phía Vũ Lục Hàn: “Tôi chỉ định trêu chọc cô vậy thôi! Tôi đã không ở lại đến cuối buổi đính hôn của hai người nên hôm sau khi biết chuyện trên báo, tôi rất sửng sốt. Có lẽ cô cũng buồn nên mới đi uống rượu và gặp bạn tôi, chỉ là tôi muốn đùa vui nên mới nói rằng cô cố tình quyến rũ hai người bạn của tôi như vậy. Đối với Từ Thiên cũng chỉ là bạn làm ăn, chúng tôi không quá thân thiết, không gặp nhau nhiều, tôi cũng không có ý làm cô khó xử…”
“À vâng… không sao ạ”, Vũ Lục Hàn len lén nhìn lên và cười gượng gạo. Chỉ riêng hắn là im lặng, và Vũ Lục Hàn cảm nhận được nỗi khó chịu trong sự im lặng đó.
“Bạch Thảo đâu?”, hắn hỏi, cố gắng xua tan câu chuyện xung quanh lễ đính hôn. Trần Hải Minh thấy chút có lỗi, cười nhẹ rất thật:
“Đừng giận tôi đó! Chu Bạch Thảo sẽ đến ngay sau buổi tập ballet. Vì bữa tiệc phải hoãn đi một tiếng do cậu có việc đột xuất nên Bạch Thảo đã hẹn giờ tập lên trước một tiếng. Giờ này có lẽ cô ấy sắp xong rồi”, chàng trai tóc đỏ nói và nhìn đồng hồ đeo tay.
“Em đã xong từ cách đây nửa tiếng rồi, và thật buồn khi mọi người đã bắt đầu mà không có em!”, một giọng nói trong trẻo cất lên từ sau lưng Vũ Lục Hàn. Cô quay lại. Không phải ai khác lạ hơn ngoài cô gái đẹp và cuốn hút như nàng Aphrodite ấy.
Vũ Lục Hàn quay lại, bắt gặp ánh mắt cô gái ấy găm thẳng vào mình, bối rối cụp mắt xuống. Chu Bạch Thảo với vẻ lạnh lùng và cương nghị, nhìn xoáy vào Vũ Lục Hàn bằng đôi mắt không thể che giấu nổi sự khó chịu. Chu Bạch Thảo toát lên một thần thái trang trọng, đài các và tinh tế hơn hẳn, với mái tóc được ép thẳng và buộc cao trên đỉnh đầu như Ariana Grande, bộ váy cut-out của Versace tôn lên thân hình nóng bỏng và những đường cong tuyệt vời của cô gái. Cô chọn đôi giày đen gắn đinh tán của Louboutin, khiến bộ đồ trở nên sexy và cá tính nổi bật. So với bộ váy nhẹ nhàng mà Vũ Lục Hàn đang mặc, rõ ràng, dù gương mặt có đẹp đến đâu, cũng không thể đọ với những bộ đồ đẳng cấp. Khuôn mặt Vũ Lục Hàn không trang điểm, đặt cạnh Chu Bạch Thảo với kĩ năng trang điểm tuyệt hảo, không quá già nhưng vô cùng nổi bật với mắt khói đen và đôi môi tô son đỏ bóng – tất nhiên khác nhau một trời một vực. Trong mắt Vũ Lục Hàn, Chu Bạch Thảo tuyệt đối là một cô nàng “thông minh, khéo léo và vô cùng quyến rũ”. Dù chưa từng tiếp xúc và luôn nhận về những ánh nhìn thiếu thiện cảm từ cô gái này, Vũ Lục Hàn vẫn cảm nhận được tính cách cô ấy chỉ qua khí chất bên ngoài.
Chu Bạch Thảo dùng ánh mắt dò xét cô gái lạ ấy. Rõ ràng là một mối đe dọa, cô có linh cảm chưa bao giờ sai. Cô ta chỉ gặp Hàm Vũ Phong một đêm thôi đã có thể khiến hắn trỗi dậy một ham muốn chưa từng có, và nửa tháng sau cô ta lại xuất hiện bên cạnh hắn, với một bộ đồ khá có giá trị, chưa kể còn bám rịt lấy hắn mà không có một sự khó chịu nào từ người con trai ấy. Không hề sai, đứa con gái kia rõ ràng là một kẻ vô cùng cao tay!
“Anh đang định đi đón em”, Hàm Vũ Phong là người đầu tiên lên tiếng. Chu Bạch Thảo nhìn hắn, đôi mắt cô nàng thể hiện những nét vô cùng phức tạp.
“Em cũng có tài xế riêng”, cô nàng tỏ vẻ hờn dỗi, nói và quay đi ngay lập tức. Hoàng Lâm, chàng trai thư sinh với nụ cười khả ái, đứng dậy nở nụ cười sáng chói:
“Ngồi đi chứ hai quý cô! Bọn mình gần đây ít gặp quá, bận hết cả, hôm nay mới gặp, đừng để phí thời gian!”
“Vào đây nào cô bé!”, Trần Hải Minh nhìn Vũ Lục Hàn, đưa một tay ngụ ý giúp đỡ và đứng lùi sang để đường đi vào phía giữa hai chàng trai. Vũ Lục Hàn toan đưa tay ra để thể hiện sự đáp trả, thì Hàm Vũ Phong lập tức đẩy ngay tay của bạn mình đi.
“Việc gì phải đưa tay ra vậy?”, hắn hỏi, khẩu ngữ vẫn đanh gọn và lạnh lùng như mọi ngày. Những người bạn của hắn đã quá quen với điều ấy, nhưng Vũ Lục Hàn lại hiểu sang một nghĩa vô cùng khác. Cô đã đỏ mặt.
“Em không biết cô ta”, Chu Bạch Thảo lên tiếng, nhìn Hàm Vũ Phong bằng ánh mắt “anh có gì giấu em phải không”. Hắn đáp lại ánh nhìn bằng sự lãnh đạm đáng ghét.
“Vũ Lục Hàn là bạn anh”, hắn nói, vừa như giải thích, vừa như khẳng định. Trần Hải Minh khẽ cười.
“Chào… chào cậu.. “, Vũ Lục Hàn khi bị người ta giới thiệu đến mới lúng túng đưa tay ra trước Chu Bạch Thảo. Nàng nhìn cô bằng ánh mắt phán xét, rồi nở nụ cười nửa miệng nhưng không hề bắt tay:
“Tôi là Chu Bạch Thảo. Rất vui được biết anh ấy đã tìm thêm bạn mới”
Ánh mắt của nàng vô cảm và điềm đạm lại càng khiến Vũ Lục Hàn bối rối. Cô đã bị khí chất của Chu Bạch Thảo lấn áp hoàn toàn.
“Làm quen đủ rồi, vào đây ngồi!”, Hoàng Lâm cười tươi rói, làm cử chỉ nhường đường của một quý ông thời xưa dành cho một quý cô sang trọng, cao quý bước qua với sự kiêu sa và hãnh diện to lớn.
Hàm Vũ Phong bước đi thật chậm ngang qua Trần Hải Minh, chờ đợi cô gái đi cùng mình ngồi xuống ghế rồi mới ngồi vào bên cạnh. Phía bên cạnh kia của cô chính là Chu Bạch Thảo. Ngay lúc này đây, Vũ Lục Hàn cảm thấy vô cùng lạc lõng và nhỏ bé. Cô quá lạ lẫm với thế giới này, với những con người như thế này. Thậm chí chưa trải qua hết bữa tiệc đầu tiên cùng hắn trong thỏa thuận,Vũ Lục Hàn đã cảm thấy vô cùng khó khăn. Nếu có ba mươi triệu ngay lúc này, cô rất muốn dúi hết vào tay hắn, xé tan hợp đồng, gửi trả đôi giày cùng bộ váy và diện chiếc áo phông hàng chợ và quần bò lỗi mốt từ ba năm trước, tìm một bến xe buýt, lao lên đó và đi thẳng về nhà. Vũ Lục Hàn nhận ra hôm nay mình chưa gọi điện cho bố mẹ. Cô rất muốn biết bố mẹ cô ăn gì, có còn ăn mì trứng? Có được ăn gì khác? Mẹ cô có uống thuốc không, bệnh không có dấu hiệu tệ đi chứ? Cô thấy khuôn mặt Từ Thiên hiện ra khi chợt nghĩ về mẹ, nhưng nhanh chóng nhắm mắt lại và rũ bỏ. Cô chẳng còn mặt mũi đâu gặp lại người cô đã trót có tình cảm. Dù anh có biết mục đích của bố mẹ cô hay không, thì tình cảm của Vũ Lục Hàn cũng không hề giả dối. Bố mẹ cô cũng vậy, họ là những người bình thường với suy nghĩ bình thường, chưa bao giờ muốn trục lợi hay lợi dụng tiền bạc người khác. Chẳng ai muốn mất đi người mình thương yêu, đôi khi vì thế mà con người trở nên ích kỉ, tồi tệ. Họ không vì người khác, nhưng tuyệt đối lại vì gia đình mình. Thà rằng nếu nó là một vụ trao đổi: Đổi con gái lấy những cuộc phẫu thuật tim cho mẹ, Vũ Lục Hàn luôn sẵn sàng. Cô có thể… tự bán thân mình cho người mình yêu, chỉ sợ nếu có chuyện đó thì hàng chục cô gái khác cũng muốn và sẽ đòi như vậy, Từ Thiên chẳng đời nào chọn cô giữa hàng trăm người ưu tú hơn như vậy. Âu cũng là tốt!
“Em vẫn đi học đều chứ?”, lại là Hàm Vũ Phong phá vỡ sự im lặng. Vũ Lục Hàn đã ngầng đâug nhìn hắn cho đến khi nhận ra ánh mắt hắn hướng về cô gái bên cạnh mình. Chu Bạch Thảo không nhìn ai, với lấy lon bia trên bàn và bật nắp. Nàng uống một ngụm rồi tựa người vào ghế.
“Em vẫn đi. Không có anh đưa đi thì em vẫn có tài xế riêng, đừng nghĩ chỉ mình anh mới có thể đưa em đi học!”, nàng nói bằng một giọng đều đều. Hắn cũng im lặng sau câu trả lời ấy, rút trong túi áo một bao thuốc và châm lên một điếu. Hoàng Lâm nhìn quanh, nhướn mày.
“Vũ Phong, giới thiệu cô gái kia đi chứ!”, cậu nháy mắt với Vũ Lục Hàn. Cô ngay lập tức đỏ mặt, cúi gằm xuống.
“Chẳng có gì để nói cả”, hắn thong thả nhả khói. Trần Hải Minh nheo mắt:
“Tiểu Hàn, cô hay cúi mặt quá! Có chuyện gì khiến cô không vừa lòng hả?”
“Không! Tôi…”, Vũ Lục Hàn ngay lập tức ngẩng dậy, nhìn ráo hoảnh và xua tay. Hành động này không vừa mắt Chu Bạch Thảo.
“Vậy tỏ ra xấu hổ để làm gì?”, nàng hỏi. Vũ Lục Hàn đã đứng hình vài giây vì bất ngờ, nhất thời cứng họng.
“Đừng khắt khe quá”, Trần Hải Minh bật nắp một lon bia và đặt trước mặt Vũ Lục Hàn, “Cô hẳn phải là một cô gái đặc biệt, khi mà có thể thân thiết được với hai người bạn khó tính nhất của tôi!”
Trần Hải Minh là một lần nữa nhắc đến Từ Thiên. Điều này khiến cô gái bối rối. Cô chưa sẵn sàng đối mặt với Từ Thiên, tất nhiên càng không mong đợi việc phải đối diện với bạn của anh ấy. Trần Hải Minh nói họ chỉ là quan hệ làm ăn, nhưng sự quan tâm của cậu dành cho cô và anh dường như không chỉ đơn thuần trong giới hạn “bạn bè kinh doanh”. Nó phải hơn thế nữa, rất nhiều.
“Ý anh là?”, Chu Bạch Thảo điệu đà vắt chân qua một bên, khẽ nhìn Vũ Lục Hàn với cái nhìn khinh rẻ. Cô gái lại cúi đầu, tâm trạng phức tạp đến độ khó kiểm soát, bởi cô không hiểu vì lí do gì nàng tỏ ý không thích cô, còn bạn anh thì liên tục tra hỏi Vũ Lục Hàn về những gì đã qua từ hai tuần trước.
“Sao lại quan tâm quá nhiều đến việc đính hôn đó như vậy?”, Hàm Vũ Phong liếc nhìn cả hai bằng ánh mắt khó đoán, rồi vươn người dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn.
“Cũng chẳng có gì to tát”, Trần Hải Minh khoanh tay tại, “Cách đây nửa tháng tôi đã bắt tay cô gái này và gửi lời chúc mừng đến bạn tôi, nói rằng tôi rất vui vì anh ta cuối cùng cũng sẽ lấy vợ, còn chúc hai người trăm năm hạnh phúc. Vậy mà tối hôm đó, tôi thấy chính cô ấy đi cùng người bạn thân của mình qua đêm trong khách sạn, và bây giờ vẫn cô ấy xuất hiện vô cùng thân mật bên bạn tôi. Không lẽ tôi không được quyền thắc mắc?”
“Chẳng có gì…”, hắn đáp, đôi mày hơi nhíu lại.
“James, tôi chơi với cậu đã hơn chục năm rồi, tôi chẳng lạ gì tính cách sắt đá, lạnh lùng của cậu. Nhưng cậu, bỗng nhiên nổi ham muốn với một cô gái, rồi nửa tháng trôi qua vẫn xuất hiện cùng cô gái ấy, biểu hiện thân mật, thử hỏi tôi biết giải thích thế nào?”
“Tôi… tôi xin phép… đi.. vệ sinh”, Vũ Lục Hàn lắp bắp, nói rất nhỏ, luống cuống đứng dậy. Đôi giày cao lênh khênh khiến cô gái lảo đảo, nhưng rồi Vũ Lục Hàn cũng quyết định cúi đi thật thấp và bước thật dài để cân bằng trên đôi giày bảy phân. Cuối cùng cô cũng tự bước đi được, con gái luôn có bản năng đi giày cao gót!
Vũ Lục Hàn cố xuyên qua những đám người đông nhất để khuất tầm nhìn từ chiếc ghế salon. Cô bị trẹo chân khi cố đi nhanh, vội vàng ngồi thụp xuống đằng sau một bàn tiệc to nhất, quyết định tháo luôn đôi giày. Bàn chân cô đau nhức và đỏ hồng lên. Vũ Lục Hàn nhìn quanh, đi theo một cô gái rẽ sang một hành lang nhỏ khuất phía sau bức tường. Đó là vệ sinh. Vũ Lục Hàn không ngần ngại đi chân trần vào trong, chọn căn phòng trống gần nhất và ngồi lì trong đó. Cô cảm thấy như nhẹ đi một nửa. Không biết vì sao, có lẽ bạn của hắn cũng kì lạ và khó hiểu y như hắn. Vũ Lục Hàn không thể chịu được ánh nhìn khó chịu, thái độ lạnh lùng và những câu hỏi dồn dập về chuyện cô không muốn nhắc đến nhất. Đến thời điểm này, không hề sai khi nói rằng Hoàng Lâm là người dễ chịu nhất cô từng biết.
“Vì sao lại cứ nhắc đến chuyện đó?”, ngay khi Vũ Lục Hàn rời đi, Hàm Vũ Phong dụi tắt điếu thuốc mới cháy một phần ba, nhìn chàng trai tóc đỏ với vẻ mặt vô cùng khó chịu. Biểu hiện của hắn khiến cả ba người bạn bất ngờ và bối rối.
“Vậy vì sao cậu muốn giấu kín quan hệ ấy? Không lẽ có chuyện gì đã xảy ra mà tôi không được phép biết?”, Trần Hải Minh nhíu mày,
“Đó là chuyện riêng của tôi và cô ấy. Tôi không cần phải nói cho bất cứ ai”
“Kể cả em?”, Chu Bạch Thảo lên tiếng. Hắn nhìn nàng, đôi mắt nàng cương nghị nhưng van nài. Hắn lập tức quay đi.
“Kể cả em.”
“Thôi nào”, Hoàng Lâm ngay lập tức giảng hòa khi thấy không khí bắt đầu căng thẳng. Cậu thân thiết với Hàm Vũ Phong, và cậu hiểu rằng một con người hướng nội như hắn sẽ luôn có một thế giới riêng. Hoàng Lâm cũng chẳng khác gì hai người bạn của mình, không kém tò mò khi lần đầu nhìn thấy Hàm Vũ Phong có ham muốn qua đêm với một cô gái lạ tại vũ trường. Khi cậu nhận ra cô gái kia không phải là tiếp viên, cậu đã ngay lập tức muốn chạy đi hỏi cái con người sắt đá cả đời chưa từng nhìn một cô gái: vì sao lại hành động như thế? Ngay bây giờ cũng vậy, hơn ai hết, Hoàng Lâm quan sát cô gái ấy nhiều hơn cả Trần Hải Minh. Một người con gái rất nhạt nhòa, làn da – dưới ánh đèn đỏ tuy không nhìn rõ – nhưng ngồi cạnh Chu Bạch Thảo đã thấy sắc chênh rõ ràng. Khuôn mặt tròn nhưng không có chút da thịt ở má, hai má hóp và thiếu sức sống, phần xương quai hàm hơi vuông ra của một gương mặt tròn may mắn được mái tóc cắt ngắn đến cằm che khuất. Đôi mắt nhỏ, nhìn qua là biết dân mọt sách, bị cận, đeo kính nhưng có lẽ cận không nặng nên bình thường không cần kính, chỉ đeo khi mắt cần làm việc thời gian dài. Mũi ngắn, không cao và thẳng như Chu Bạch Thảo, hai cánh mũi hơi to ngang, không hài hòa nhỏ nhắn như cô gái trong nhóm cậu. Vũ Lục Hàn có miệng hơi nhỏ, nhưng lại hợp với toàn gương mặt nhỏ bé và hốc hác. Cô gái này có lẽ chỉ đẹp lên khi đã trang điểm. Với một nhan sắc mộc không hề nổi bật như thế này, tính tình quá nhút nhát, quá tự ti, quá nhiều bối rối và sợ hãi,.. Vậy, dựa vào đâu Hàm Vũ Phong có thể bị thu hút bởi cô gái này?

Tags:
X