Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Bị mẹ chồng liên tục nhiếc móc, trì chiết vì chuyện tự tử…

30/06/2016 7:00:40 | Kiều Oanh | 291 lượt xem

(iBlog.vn) – Việc tự tử không thành vừa là cái may cho tôi giữ được mạng sống, bố mẹ tôi còn con gái nhưng lại đẩy cuộc đời tôi bước sang một chuỗi ngày khác, cũng uất hận, tủi nhục nhưng tôi không cãi được một lời.

Tôi đã từng đau khổ, quẫn bách đến mức tìm đến cái chết cách đây 2 năm. Và hiện giờ tình trạng cũng khá hơn một chút nhưng cuộc sống của tôi vẫn bế tắc, ngày ngày phải chịu đựng cảnh gia trưởng của nhà chồng mà chồng chẳng thể bảo vệ mình, cộng thêm thỉnh thoảng phải nghe những câu chì triết của mẹ chồng vì chuyện “tự tử” không thành năm xưa. Tôi thấy ngột ngạt, bí bách và muốn phá tung mọi thứ.

Tôi lấy chồng khi 20 tuổi, ở cái tuổi mơ mộng, hồn nhiên và đầy hoài bão tôi lại chấp nhận gắn cuộc đời mình với người đàn ông hơn đến 10 tuổi. Gia đình và chính bản thân tôi cứ ngỡ, hơn 1 tuổi thì chồng sẽ chín chắn, sẽ bảo bọc và lo được cuộc sống của tôi nhưng không phải vậy. Ngoài việc có gia đình cơ bản, có vẻ bề ngoài hào nhoáng và mồm mép dảo hoạt, chồng tôi chẳng có điểm gì để tôi đủ tự tin gắn cuộc đời mình cả. Nói thêm về gia đình chồng, đúng là một gia đình khá giả nhưng gia giáo và truyền thống đến mức hà khắc. Tôi chẳng phải lo gì đến kinh tế nhưng lúc nào cũng phải quay cuồng để làm đúng lễ giáo, gia phong nhà chồng nhưng khó quá. Ở thời hiện đại rồi, sống giữa thành phố phồn hoa vậy mà vẫn còn cảnh gia đình ăn cơm chia làm 2 mâm. Mâm trên có bố chồng, chồng còn mâm dưới là tôi, mẹ chồng và cô em gái chồng. Chỉ cần nói đến vậy là mọi người hiểu, gia đình chồng tôi có tư tưởng cổ hủ, gia trưởng đến mức nào. 20 tuổi về làm dâu, đòi hỏi tôi phải lo toan, tháo vát như một người vợ, người dâu đảm thực thụ.

30

Ảnh minh họa

Nhớ hôm đầu tiên về nhà chồng, 5 giờ sáng mẹ chồng gọi như gõ mõ ở cửa phòng để tôi dậy nấu bữa sáng cho cả gia đình. Cũng cơm canh, mâm trên mâm dưới như bữa chính. Tôi hoảng hồn, luống cuống và mệt mỏi. Rồi đến chuyện nói năng, chẳng suồng sã như nhà mình mà đòi hỏi lễ phép đến hà khắc. Lúc nào cũng phải thưa bố, thưa mẹ, thưa anh, chứ chẳng được gọi bố ơi, mẹ ơi như những nhà khác. Bởi còn trẻ lại chẳng quen những điều như vậy tôi bị bố mẹ chồng trách mắng rất nhiều lần, thậm chí còn chửi um lên, bắt gọi bố mẹ đẻ đến để hợp sức “giáo dục” tôi. Đến giờ tôi vẫn nhớ như in chuyện hôm đó. Chồng tôi đi uống rượu khuya lắm mà chẳng về tôi gọi bao nhiêu lần cũng chẳng về, rồi tắt máy không liên lạc được. Tôi quyết định ra ngoài tìm chồng, khi quá nửa đêm. Cuối cùng tôi cũng tìm được anh về, và vợ chồng tôi cãi nhau kịch liệt bởi tôi thấy tủi thân và cảm giác bị chồng bỏ bê quá nhiều. Những tưởng mẹ chồng sẽ đứng về phía tôi khi rõ ràng con trai mẹ với là người sai, người cần phải chỉnh đốn thì mẹ lại chửi như tôi mới là người mang tội.

Tôi bị mẹ chồng chửi vì 2 tội: gái có chồng mà dám nửa đêm ra ngoài, mẹ còn nói tôi lấy cớ tìm chồng để đi đâu; tội thứ hai là dám chửi nhau tay đôi với chồng, dám đuổi không cho anh vào phòng ngủ. Rồi mẹ nói bằng những từ rất khó nghe như “nhà tôi không có cái thói phụ nữ đi đêm”; “cái loại mèo hoang đi đêm có hay ho gì mà to miệng”, “bố mẹ cô dạy thế nào mà cô dám cãi nhau tay đôi với chồng, đồ mất dạy”… nói chung khi ấy buồn bực, lại ấm ức tôi cảm thấy chẳng còn thiết tha gì với cuộc sống nữa. Suốt đêm nằm trằn trọc, tôi nghĩ về chuỗi ngày mệt mỏi căng như dây đàn khi sống ở nhà chồng. 20 tuổi, tôi chôn vùi cuộc đời mình trong một gia đình hà khắc, cứ không ưng việc làm của tôi lại gọi điện hoặc mời bố mẹ tôi đến tận nhà chỉnh sửa. Tôi thương mình, thương bố mẹ và bí bách cùng quẫn mà nghĩ dại, uống thuốc ngủ tự tử. Cũng may, chồng đưa đến viện kịp thời nên không chết. Việc tự tử không thành vừa là cái may cho tôi giữ được mạng sống, bố mẹ tôi còn con gái nhưng lại đẩy cuộc đời tôi bước sang một chuỗi ngày khác, cũng uất hận, tủi nhục nhưng tôi không cãi được một lời.

Sau sự cố ấy, có vẻ chồng tôi thay đổi nhiều hơn về cách đối xử với vợ, nhẹ nhàng, quan tâm hơn nhưng vẫn gia trưởng và theo khuôn phép cũ. Điều đó khiến tôi thấy nhẹ nhàng, nhưng bố mẹ chồng thì ngược lại, họ luôn lôi chuyện cũ ra mà chì triết, nhiếc móc. Cứ việc gì tôi làm không ưng mắt là mẹ chồng lại nói, “tôi nói thế được không, hay lại ép cô” hoặc “thôi ông ạ, không cô ấy lại tự tử mang tiếng nhà mình” thậm chí, mỗi lần tôi uất ức, khóc hoặc có hành động gì đó mà mẹ chồng không ưng thì bà lại nói “cô định làm gì? Lại tự tử hay bỏ đi”. Thực lòng, tôi biết, hành động năm ấy của tôi là ngu xuẩn, dại dột nhưng tôi và bố mẹ tôi đã xin lỗi năn nỉ họ bỏ qua rồi nhưng sao cứ chốc chốc lại lôi ra nhiếc móc vậy. Làm tôi và gia đình tôi khó sống, khó dung hòa với họ quá.

Giờ đây, tôi có con trai, bao vui buồn đau khổ đã trải qua, chỉ cần nghĩ đến con là tôi có thể vượt qua được hết. Tôi đã cố gắng, đã nỗ lực rất nhiều nhưng có vẻ vẫn chẳng thấm vào đâu so với kỳ vọng của nhà chồng. Giá như chồng tôi nghĩ thoáng, mới và mở hơn có lẽ cuộc sống của tôi không bí bách đến vậy. Anh chưa một lần bênh tôi, bảo vệ tôi trước những lời nói cay nghiệt, khắt khe của mẹ chồng. Ngược lại anh chỉ nói “nếu em tốt thì mẹ có phải nói nhiều vậy không?”. Chỉ chừng ấy thôi, tôi hiểu, mình sẽ chẳng bao giờ tốt được như ý họ. Tôi thấy bí bách và ngột ngạt với cuộc sống này quá. Tôi biết phải làm gì đây, để thoát khỏi cảnh sống như thế này?

(theo truyennganmoingay)

Tags:
X