Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Bữa cơm chan nước mắt hàng ngày của tôi từ ngày sinh con gái

12/10/2017 12:24:59 | Kiều Oanh | 76 lượt xem

(iBlog.vn – Bước chân về làm dâu n hà anh , những tưởng cuộc sống của tôi sẽ êm đẹp vì nhà chồng cũng có điều kiện, bố mẹ chồng hiền lành. Nào ngờ, bi kịch của tôi lại bắt đầu từ ngày tôi bước chân vào căn nhà ấy.

Mẹ chồng tôi xuất thân trong gia đình gia giáo, có điều kiện. Mới nhìn cung cách của bà là tôi đã thấy sợ, bởi mẹ chồng tôi cái gì cũng chỉn chu, từ những cái nhỏ nhặt nhất.

Thế nên ngày nào tôi cũng phải căng óc ra nghĩ làm gì, nấu món gì cho vừa lòng bố mẹ chồng. Có vẻ như chồng tôi cũng được thừa hưởng tính cách ấy từ mẹ nên anh rất khó tính trong chuyện ăn uống.

Mới cưới được 4 tháng, mẹ chồng tôi đã giục tôi đi khám xem chuyện con cái thế nào. Bà suốt ngày buồn rầu rồi nói gần nói xa, bà bảo rằng nhà bà vô phúc nên vớ phải cô con dâu không biết đẻ. Tôi nghe những lời mẹ chồng nói mà nước mắt tuôn trào.

Chúng tôi nào dám kế hoạch gì, chẳng qua con cái là cái duyên, chưa tới thì biết làm sao được, tôi cũng có nói với mẹ chồng như vậy nhưng bà chỉ thở dài thườn thượt rồi lôi ra hàng chục “tấm gương” khác quanh khu phố để cho tôi học hỏi theo.

25

Ảnh minh họa

Đến tháng thứ 5, tôi đã khiến mẹ chồng tôi mỉm cười. Cầm cái que thử thai 2 vạch ra đưa cho mẹ chồng xem mà tôi cũng cảm thấy lâng lâng. Kể từ hôm đó, mẹ chồng tôi đối xử với tôi khác hẳn. Bà khi nào cũng cười nói. Tôi cũng vui lắm, tôi nghĩ, có lẽ vì quá mong ngóng chuyện có cháu bế nên mẹ chồng tôi mới có thái độ như vậy.

Tôi có đi siêu âm và biết giới tính của con nhưng nhìn bụng tôi, mẹ chồng tôi bảo bác sỹ siêu âm sai bét rồi, rõ ràng là con trai mà tờ giấy lại ghi con gái là sao. Bà còn động viên tôi ăn nhiều đồ bổ vào cho thằng cháu đích tôn của bà được mạnh khỏe. Mẹ chồng tôi còn bảo, thiếu gì vụ bác sỹ siêu âm sai, tôi không phải lo gì cả.

Nhưng đến hôm tôi vào phòng sinh, bế trên tay đứa con gái đỏ hỏn thì mẹ chồng tôi hoàn toàn thay đổi thái độ. Tôi thấy bà khóc lóc, to tiếng, đòi bác sỹ và các nữ hộ sinh xem lại, có khi lại nhầm con rồi không chừng. Tôi nằm trên giường, cơn đau đẻ vẫn còn âm ỉ, nhưng thấy thái độ của mẹ chồng tôi còn đau đớn hơn.

Tôi nằm viện 3 ngày thì được về nhà. Kể từ hôm đó, mẹ chồng tôi đối xử với tôi như người xa lạ. Vì gia đình tôi ở xa nên chồng tôi bảo tôi cứ ở lại đây, mẹ chồng tôi sẽ đảm nhận việc chăm sóc tôi và con gái.

Nhưng những gì mà tôi nhận được từ mẹ chồng những ngày tôi còn ở cữ chỉ là thái độ lạnh nhạt của bà. Mỗi bữa, bà mang vào cho tôi một bát cơm trắng nén chặt rải một lớp muối vừng ở trên.

Có hôm thì có thêm bát nước rau luộc hay thay muối vừng bằng bột canh.

Bà bảo:
– Đẻ con gái thì chỉ ăn thế thôi, ăn nhiều chỉ tổ tốn công giảm béo.

Tôi ước tính, bữa ăn hàng ngày của tôi có giá chỉ 5 ngàn đồng là cùng. Vậy mà có hôm mẹ chồng tôi chỉ cho tôi ăn 2 bữa.

Tôi đói, mon men ra bếp tìm đồ ăn thì bà quát:
– Gái đẻ mà cứ đi lại lung tung trong nhà, cô có biết như thế là gieo rắc điềm xui cho cả nhà không hả?.

Mỗi lần ăn cơm, tôi nghe tiếng mẹ chồng mắng nhiếc ở ngoài mà nước mắt rơi lã chã. Người ta ở cữ được tẩm bổ đủ thứ, còn tôi thì luôn lâm vào tình trạng đói. Người tôi xanh xao, thiếu chất, con gái thì khóc cả ngày vì tôi không có đủ sữa để cho con bú. Chồng tôi nghe lời mẹ, bỏ mặc vợ con không thèm đoái hoài gì cả.

Có hôm mẹ tôi lên thăm con gái, thấy tôi chỉ ăn cơm với muối vừng, bà chạy ra xúc thêm bát sườn rim cho tôi vì thấy trên bếp còn rất nhiều.

Nào ngờ mẹ chồng tôi giật lại bảo:
– Khẩu phần ăn của cháu chỉ thế thôi chị, tôi sợ nó béo chồng lại bỏ.

Tôi tủi thân vô cùng. Chẳng hiểu sao thời đại này rồi mà mẹ chồng tôi vẫn giữ cái tư tưởng trọng nam khinh nữ. Bà không nhìn cháu gái lấy một lần và đối xử với tôi như con sen trong nhà. Tôi không biết phải làm gì khi cứ mỗi ngày lại trải qua bữa cơm chan đầy nước mắt. Liệu tôi có nên ôm con bỏ nhà đi hay không?

Tags:
X