Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Estupendo

09/11/2014 2:00:27 | admin | 732 lượt xem

Tôi và em như hai đường thẳng chéo nhau, chỉ có thể nhìn thấy điểm giao nhau qua thế giới phẳng, còn trong thế giới ba chiều này, cùng hướng cũng là điều không thể.

Tôi từng nghĩ không có chuyện gì kì cục hơn chuyện một con gà bỗng nhiên sinh ra có bốn chân hay một con rùa có hai cái đầu, nhưng rốt cuộc thì những gì tôi quy kết lại có thể cười vào mặt tôi một cái khi mà những điều đó chỉ là chuyện cái vỏ ngoài vì con gà bốn chân thì vẫn là con gà, con rùa hai đầu thì vẫn là con rùa, nhưng chuyện của chính tôi lại không đơn giản được như vậy, tôi là con gái, nhưng lại không phải là con gái.

Tôi là một Lesbian.

Tôi vẫn luôn giống một thứ kì cục ngay từ khi còn nhỏ, bị tẩy chay từ hồi mẫu giáo vì nhận thức quá chậm, lên cấp một cũng chẳng khá hơn khi học hành dốt nát, lầm lì và luôn làm mấy trò theo mọi người nói là kinh dị như ngồi bốc đất lên định ăn. Tôi cũng không cần được tiếp nhận, chỉ chơi với mấy đứa con gái cạnh nhà. Nhà tôi ở một khu chung cư, mỗi gia đình có một căn phòng nhỏ mà ban ngày hay ban đêm, bố mẹ làm gì thì trẻ con cũng đều có thể thấy cả nếu chúng để ý và hứng thú.

Sống chừng ấy năm tôi vẫn không bị gia đình phát hiện, mẹ thường xuyên mua váy cho tôi, và tôi vẫn chấp nhận mặc chúng. Hơn nữa, lúc chưa đủ 18 tuổi, tôi cũng chưa thể xác định rõ ràng cuộc đời mình sẽ đi về đâu sau này, mỗi lần nghĩ đến một ngày nào đó phải dọn về chung sống với một thằng con trai mà tôi sẽ gọi là chồng, tôi ngán ngẩm không nghĩ nữa. Bởi vậy mà tôi luôn là một cá thể dị biệt, bề ngoài thì náo động như thể lâu la của một băng đảng khủng bố, xởi lởi đến mức người ta phát ghét, nhưng mỗi lúc có một mình thì tôi trở về với cái góc của mình, im lặng, tìm kiếm một điều gì mà không thể định nghĩa được. Còn một việc buồn cười hơn nữa, tôi thích làm thơ.

Không phải tự nhiên người ta định ra dấu mốc trưởng thành vào năm 18 tuổi, thụ động đến ngưỡng thời gian này, tôi nhận ra mình cần phải rẽ cái màn sương đang giăng mù mịt trước mặt để mà đi. Vào đại học, cái trường đông con gái nhất nhì nước, tôi cũng không phải gỗ đá mà không thi thoảng xao xuyến trước một bóng hồng chân dài nào đó. Nhưng tôi không để nó trở thành cái gì cụ thể cả, vì đơn phương chẳng có gì hay ho. Tôi biết chắc rằng một đứa con gái thật sự không đời nào lại yêu một đứa con gái tóc dài mái ngố, mặt tròn xoe mà giọng nói còn nhẹ nhàng hơn cả nó. Đôi khi cũng tủi vì cái thân phận chẳng phải của mình này, nhưng tôi không để mình buồn lâu, tôi lao đầu vào các hoạt động tập thể.

Đấy là ở ngoài, mỗi một người giống như tôi thường có một cuộc sống ảo thật hơn đời thực. Quen biết nhiều người trong thế giới thứ ba trên mạng, tôi cảm thấy đỡ lạc lõng hẳn trong xã hội này. Chứng kiến những tình yêu của họ, tôi lại thấy mình có thêm động lực để thay đổi số phận mình về sau. Mỗi khi cảm xúc quyết tâm đang dâng trào trong lồng ngực, thì mẹ lại ngó đầu vào với bộ mặt hớn hở làm tôi giật bắn mình.

– Thỏ ơi! Mẹ mới mua váy phồng công chúa cho Thỏ này!

– Con lớn rồi mẹ, ai lại mặc mấy cái thứ đó, nhìn như cái mớ ruột mèo chứ công chúa gì..

Nhìn thấy vẻ mặt xịu ra của mẹ, tôi đành miễn cưỡng cầm lấy cái váy, đóng cửa lại, tôi thở dài đánh thượt, bao giờ mới hết kiếp mặc váy đây?

***

Có vẻ từ lần đó, tôi ngày càng thay đổi theo chiều hướng “không chấp nhận được” theo lời bạn bè nói. Tôi đi đứng khuỳnh khoàng như một người đàn ông đã có vợ có con, quần áo thì rộng thùng thình, thay giày búp bê bằng giày thể thao đế bệt, chỉ còn mỗi tóc là mẹ không cho cắt, tôi thấy vướng víu như đội cái váy trên đầu. Như thế này tôi cảm thấy thoải mái hơn khi làm mấy việc ga lăng. Tôi luôn luôn cư xử lịch thiệp với con gái, nhận xách đồ giùm, dắt qua đường, nhường ô hay áo mưa… Tôi cao lớn như con trai thật nên chẳng ai thấy ngại khi được tôi chăm sóc cả. nhiều lúc nghĩ thật vừa vui vừa buồn, tôi phải tìm kiếm con người thật của mình bằng những điều nhỏ nhặt như vậy đấy.

Biết rằng con người ta nên chấp nhận và hài lòng với những thứ mình đang có, nhưng ngay từ khi nhận thức được vấn đề của bản thân, tôi đã ghét sự sắp đặt đầy vô duyên này của số phận rồi, nhất là khi lại có một thằng nào đó ẻo lả luôn luôn xuất hiện trước mặt như thể trêu ngươi. Tôi quen Tùng khi tham gia câu lạc bộ của trường, nó “bèo nhèo” không khác gì một đứa con gái tiểu thư. Tại sao lại trớ trêu đến như thế, khi mà một người mạnh mẽ nam tính như tôi lại không thể có được cái thân xác như của nó. Ghen tức làm tôi ghét nó ra mặt, cứ có cơ hội là lại bắt nạt. Tùng có vẻ sợ, tự nguyện gọi tôi là chị dù bằng tuổi. Từ khi nó gọi tôi là chị, tôi còn ghét nó hơn.

Mọi thứ diễn ra thật bừa bộn và chẳng có cái gì ăn khớp với cái gì, như chính tôi vậy. Nhưng tôi tự nhủ cuộc sống như vậy mới là đẹp, có vui có buồn, còn hơn là vô cảm. Tôi không định sống vô cảm, nhưng tôi tự nhắc nhở bản thân rằng bây giờ chưa phải lúc phân tâm vào thứ khác, nhất là tình cảm. Tôi ấp ủ nhiều kế hoạch, nhanh chóng gặt hái thành công, nhanh chóng tự lập, đến lúc ấy phán quyết về cuộc đời mình chỉ nằm trong tay tôi.

Nhưng người tính không bằng trời tính, có lẽ tình cảm là thứ mà trên đời này không ai có thể điều khiển được. Tâm trí tôi kiên quyết gạt phăng tình cảm ra rồi, nhưng bằng con đường nào đó từ sâu trong lồng ngực, nó vẫn len lỏi vào, khi tôi gặp em…

Tháng 5 trời nắng như thiêu, phượng cháy bùng lên chói mắt, bằng lăng tím cả lối đi, nói chung quang cảnh đẹp đẽ nhưng không khí thì như lò bát quái. Nhiệt độ ngoài đường nhảy lên trên mức 40, trong cái điều kiện nắng nóng chết người như thế, khi cái dòng xe cộ buổi trưa đang dồn thành cục như một quả bom, ai nấy đều nhăn nhó cau có mong sớm thoát khỏi cái địa ngục giữa đường này, sao tôi lại để tâm mà chú ý thấy em nhỉ?

Em bước xuống từ xe 27, cái chuyến bus lúc nào cũng như cái máy nhồi người, trán ướt mồ hôi, ướt luôn cả mấy sợi tóc mai bên thái dương, chẳng áo mũ che nắng, em đi nép vào hàng cây trên vỉa hè, mặt đỏ bừng vì nóng. Mọi thứ về em có lẽ chỉ dừng đến đây rồi biến mất trong cái đầu lộn xộn của tôi nếu như em không bước đến chỗ một ông già đang mệt lử ngồi dưới bóng cây, đưa cho chai nước trong balo sau lưng và nói câu gì đó. Lúc này tôi đã hoa mắt rồi, nhưng vẫn cố nhìn cho rõ khuôn mặt của em, cái dây đeo thẻ sinh viên màu đỏ.

Tôi và em học cùng trường.

Tôi trở về ngay lập tức đăng tin tìm em trên các trang confession của trường, của khóa, rồi của khối. Dẫu biết tìm thấy là điều không tưởng, nhưng tôi vẫn cứ cố chấp, bởi hình ảnh cô bé ấy cứ ám ảnh tôi một cách bất thường.

Lần đầu tiên thấy mình quá hứng thú với một người như thế, tôi tự lấy làm ngạc nhiên. Đợt nắng nóng kéo dài làm tôi bị cảm nắng mất rồi, nhưng không ngờ cơn cảm nắng này lại dai dẳng đến thế, chỉ một cái lướt qua mà khiến tôi thẫn thờ suốt mấy ngày liền.

– Chị Linh, ăn sữa chua không nè?

– Con trai con đứa mà sao tối ngày mày ăn sữa chua thế, yếu sinh lý à?

– Hì..hì… đi ăn chè không chị?

– Lượn lượn, không lúc nào miệng không ướt đồ ăn, sao mày giống mấy đứa mỏ khoét vậy Tùng?

Thằng bánh bèo này luôn luôn chọn lúc tôi bực tức để quấy nhiễu, càng nhìn nó tôi càng tức, chỉ muốn lột da nó để đổi thân xác. Thấy tôi gườm gườm, nó lụt cụt đi ra cửa. Có ai đó đứng đợi nó ngoài, tôi vô định nhìn ra, sững người, vẫn cái túm tóc đuôi gà lúc lắc, những sợi tóc mai lòa xòa vuốt ve khuôn mặt tinh khôi ngoan ngoãn nương theo một cơn gió ùa vào trong phòng chỗ tôi ngồi. Đằng sau em bằng lăng tím nhòa một màu ẩn ức. Chính em rồi, cái cảm giác cuộc sống thật bỗng nhiên dừng lại khi em xuất hiện lại một lần nữa xảy ra.. Tôi ngẩn ngơ đến tận khi thằng Tùng kéo em đi khỏi khung cửa trước mặt. Ngồi bần thần trong phòng ban câu lạc bộ cho đến khi thằng Tùng quay lại. Tôi nhoài người ra cầm cổ nó lắc lắc:

– Sao mày biết mà không bảo tao hả? Hả?

– ợ..ợ.. cái gì? Biết cái gì? ớ…ớ..ợ… cứu em…

Tôi quẳng nó sang một bên, ngồi phịch xuống ghế. Tôi là người tin tưởng tuyệt đối vào duyên số, trước giờ tôi vẫn nguyền rủa kiểu quy hoạch chết tiệt nào khiến cho khuôn viên cái trường này quéo lại còn một nhúm như thế, nhưng bây giờ tôi thầm cảm ơn điều đó vì chính nó đã khiến tôi gặp lại em.

Tôi bắt đầu tra hỏi thằng Tùng về em. Nơi này không tròn như Trái Đất, nhưng nó có nhiều cơ may hơn nhiều để tìm người mình cần. Dường như tôi cũng bắt đầu cái duyên với thằng Tùng từ đây, em học cùng lớp Tùng, em tên Nga.

Tôi làm quen em trên facebook bằng cái cớ bắt gặp em vào cái ngày nắng hôm ấy, tất nhiên là bằng cái nick ảo để sống thật. Tôi không cố tình nói mình là con trai hay con gái, nhưng cái tên chắc chắn khiến em nghĩ tôi là con trai. Tôi không dám phủ nhận hay thừa nhận điều gì, lúc này tình cảm đang giành lấy quyền được ưu tiên. Tôi lo sợ khi thấy mình đã bị nặng hơn cơn cảm nắng thông thường. Giữa một rừng con gái kiêu sa sành điệu trong trường, có một cô gái như em là điều không tưởng. Em giản dị một cách kì lạ, cá tính riêng biệt, và có phần nổi loạn. Tôi đã từng tưởng tượng, với khuôn mặt thánh thiện kia, chừng như em giống một cô công chúa trong cổ tích bị hại và sống một cuộc đời thường dân. Em hay đi phượt một mình, lên tận Tây Bắc ngắm hoa tam giác mạch. Tôi nghĩ đến cái ước mơ phượt đến bây giờ vẫn đang nằm trong kế hoạch của mình mà thấy xấu hổ. Tôi không có tài cán gì ngoài mấy bài thơ con cóc, em thì có đủ mọi thứ khiến người ta tò mò phát điên lên. Em biết thổi harmonica, vẽ kí họa rất đẹp, và đang tự học tiếng Tây Ban Nha. Và có điều đáng lưu tâm hơn cả, em chưa từng yêu ai. Tôi biết tôi chết chắc rồi, đi đâu để tránh được tình yêu từ trên trời rơi xuống này đây? Tôi không có khiếu vẽ, nhạc cụ cũng không, tôi đành nói dối rằng mình cũng đang học tiếng Tây Ban Nha để duy trì những cuộc nói chuyện. Ngay ngày hôm sau tôi ra hiệu sách khuân về tận 3 cuốn từ điển Tây Ban Nha, như một tên ngốc.

Với em, tôi tên Minh.

Mỗi tuần tôi làm tặng em một bài thơ, hầu hết là thể loại chọc cười, chứ tôi biết chắc hẳn em không thích những thứ sến súa.

“Hôm nay trời nắng chang chang

Thỏ con trốn học lang thang xa gần

Khi về mất áo cởi trần

Mẹ Thỏ cau có: “Khỏi cần, đi đi!”

Em thường trả lời bằng tất cả những icon có hình mặt cười, kèm một từ:

– Estupendo! [tuyệt vời]

Bình thường tôi sẽ thấy mình hâm dở lắm, nhưng khi em khen như vậy, tôi tin rằng tôi tuyệt vời như thế thật.

Càng ngày càng muốn tiến lại gần hơn, tôi tiếp cận em bằng cả cái mặt con gái dễ thương của mình ngoài đời thật, thông qua thằng Tùng. Tôi bắt nó hẹn đi ăn hoặc học nhóm với em nhiều hơn, để tôi có cớ đi theo mà làm quen, ngắm em, nói chuyện cùng em. May là thằng Tùng nó ẻo lả, nếu không em lại tưởng nó thích em nên cứ bám theo em hoài thì nguy.

Sự đồng nhất về tính cách giữa khi tôi là Minh và khi tôi là Linh khiến tôi nhanh chóng trở nên thân thiết với em. Mỗi khi em cười, mọi thứ xung quanh em tự nhiên sáng bừng lên như làm bằng cát ngoài bờ biển, tôi cứ nhìn em chăm chăm, mặt ngây ra, em cười lớn hơn nữa:

– Tính cách cậu giống hệt một người bạn của tớ, không khéo hai người là anh em.

Nhìn em cười mà tôi nén tiếng thở dài. Là tôi đây chứ còn ai nữa, là một người sao chẳng giống nhau. Nếu biết sự thật không biết em sẽ làm gì nhỉ, tôi lại cố xua đống suy nghĩ ra khỏi đầu.

Dần dần tôi đuổi thằng Tùng ra khỏi những cuộc hẹn.

Một buổi chiều không có gió, tôi với em đi nhà sách, rồi đi tô tượng. Em chọn một con bò rồi loay hoay tô tô vẽ vẽ, tôi chăm chú nhìn biểu cảm trên gương mặt em, đến khi em ngẩng lên cười đắc thắng. Em đã tô toàn bộ con bò thành màu tím, từ sừng cho đến chân và đuôi, em gọi đó là “Chú bò quái dị”, tôi nằm ra bàn để cười. Một chút quái dị, chắc hẳn có rất nhiều người thầm thương trộm nhớ em, cô gái có tâm hồn như một thảo nguyên lúc nào cũng ngập tràn ánh sáng và hương thơm. Tôi nhìn con bò màu tím, nhìn về phía đằng xa, bằng lăng tím một màu ẩn ức, bỗng chốc nhòa đi.

Mưa.

Em nắm tay tôi chạy ra ngoài đường, trên vỉa hè lá xanh đang rơi xuống, mưa tạt nghiêng theo chiều gió, hơi nóng từ mặt đường bốc lên trộn với vị mưa lành lạnh khiến tôi rùng mình. Cái nắm tay đầu tiên, dưới cơn mưa rào mùa hạ, tôi từng mơ thấy khung cảnh này không biết bao nhiêu lần, nhưng có một điều không giống, lúc này tôi là Linh, chỉ là một người bạn thân. Em quay sang tôi lắc lắc mái tóc ướt, cười hả hê như đứa trẻ. Tôi không nói gì cả, ngửa mặt lên trời, mưa hôm nay không ngọt.

Về nhà trời vẫn còn mưa. Tôi inbox hỏi, sợ em ốm. Rồi lại trở lại làm Minh nói chuyện như thường lệ.

– Cậu thích con gì nhất?

– Cậu đoán xem.

– Con bò chứ gì?

– Sao cậu biết? O.O

– Vì tớ cũng thích con bò :v

– Tớ sắp đi Mộc Châu chăn bò thật đấy, cậu muốn đi không?

Chẳng biết trả lời thế nào cả, lần đầu tiên em chủ động kéo hai đứa lại gần nhau hơn, vậy mà tôi cảm thấy bất lực một cách khó tả. Không dưới một lần em thắc mắc tại sao cùng trường mà không bao giờ bắt gặp, tôi cũng không tìm được câu trả lời thỏa đáng khi cái trường bé xíu này chỉ cần quay người một cái là có thể nhìn thấy nhau. Có lẽ trong đầu em đang hiện lên hình ảnh một thằng con trai hèn nhát, kì cục. Tôi đành chữa cháy:

– Tớ lúc nào chẳng nhìn thấy cậu, nhưng chưa dám gặp cậu đâu, tớ sợ cậu sẽ làm tớ không tỉnh táo.

– Tớ có thể hiểu đó là gì?

– Estupendo!

Em cười, tôi cảm nhận được sự hụt hẫng trong khoảng im lặng ấy. Có lẽ nào em thích tôi rồi không? Tôi thoáng mừng, lại chợt lo, lần này thực sự là một vấn đề lớn, tôi sẽ làm thế nào với mối tình đầu này đây? Nghĩ thấy mình giống như một kẻ lừa đảo, nhói trong lồng ngực. Mẹ lại như thường lệ ngó đầu vào khiến tôi giật bắn mình.

– Thỏ ơi, mẹ mua áo cup cho Thỏ này, màu hồng nhé.

Tôi ngao ngán nhìn cái kính vải khổng lồ trên tay mẹ, giá như cơ thể mình không có máu, tôi đã cắt phăng cái vòng thứ nhất này đi rồi.

Lắm lúc tôi mon men hỏi em, rằng em nghĩ thế nào về người đồng tính.

– Họ rất thú vị!

– Thật chứ?

– Cierto!

Từ “họ” cứ nhảy nhót trong đầu tôi, rõ ràng là “họ” chẳng liên quan gì đến em cả, điều đó đồng nghĩa là tôi cũng vậy. Càng ngày càng thêm nhiều khó khăn. Một mối quan hệ không rõ ràng, tôi sợ một ngày em sẽ chán nản, nhưng tôi cũng không có cớ để giữ em lại, thực ra là không có một bản ngã thật trong đời mà giữ em bên mình. Rồi mọi chuyện sẽ đi đến đâu?

Có những điều em không thể biết

Bởi đó là điều có thể giết chết tôi

Mọi khoảng cách bất chợt quá xa xôi

Dù ngồi cách nhau một bàn tay bối rối…

***

Lại nói về thằng Tùng, nó càng ngày bám lấy tôi nhiều hơn. Tôi từ nghi ngờ về giới tính của nó, ghét nó, dần chuyển sang thương nó, một thứ tình cảm rất lạ, như đã thân quen từ lâu, tôi coi nó như đứa em trong gia đình.

Tôi và Tùng được câu lạc bộ giao cho làm phóng sự ngắn về thái độ xã hội đối với người đồng tính. Mọi người trong câu lạc bộ thường trêu rằng tôi và nó nên hoán đổi thân xác cho nhau. Người ta thì cười vì đó là những lời đùa cợt, nhưng tôi thấy nó cay đắng thế nào.

Giữa cái nắng nóng đến bực bội, tôi với Tùng lang thang dọc bờ hồ bên con đường đối diện với cổng trường để phỏng vấn. Những người trẻ đa số cười cười hoặc gãi đầu gãi tai, tôi hiểu rằng giới trẻ bây giờ luôn cố tình tỏ ra hào hứng với vấn đề đồng tính, nhưng khi đối diện thật sự với nó thì lại e ngại, nhưng như vậy đã là quá an ủi so với thái độ của những người lớn tuổi hơn. Hai đứa tôi hít một hơi rồi tiến về một bác già đang vạch áo ngồi quạt phành phạch dưới gốc cây bên hồ. Câu trả lời của bác ấy làm hai đứa phá lên cười, nhưng khi nhìn vào mắt thằng Tùng, tôi không thấy niềm vui trong đó, không biết nó có phát hiện ra rằng, trong mắt tôi là một nỗi buồn đi dần về vô cực.

– Bác là bác không thể chấp nhận được cái bọn lam yêu lam, lữ yêu lữ ấy đâu. Người đồng tính là người không có tính người, riêng bác là bác không đồng ý đâu!

Thật sự là khó chấp nhận.

Trong số những người không thể chấp nhận ấy, liệu có em không?

***
Sinh nhật em, tôi gửi đến tận nhà một bó sen trắng. Trên tấm thiệp chỉ ghi vỏn vẹn một từ “estupendo!” kèm theo là một tấm ảnh em đang ngắm mưa qua cửa sổ giảng đường mà tôi chụp trộm.

Tôi không biết những ngày rất gần nhưng rất xa này sẽ kéo dài trong bao lâu, câu chuyện đi dần đến bế tắc. Khủng hoảng lên đến đỉnh điểm khi em hỏi tôi một câu chết lặng:

– Chắc chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau phải không?

Lồng ngực đau thắt, có lẽ tôi đã sai ngay từ đầu, tình yêu không thể nuôi bằng sự cố chấp, nhất là khi tôi gần như không có khả năng để chịu trách nhiệm với người mình thương yêu. Em không trả lời tin nhắn của tôi nữa.

Tôi lấy xe đi khỏi nhà, chạy một mạch trên những con đường ồn ào trong lòng Hà Nội. Khói xe và đèn đường trộn vào nhau thành ảo ảnh. Không có một điểm đến nào cụ thể, tôi cứ đi cho gió thốc vào mớ bộn bề trong lòng. Tự hỏi tại sao có những người phải sống thành hai bản vào ban ngày và ban đêm như thế, tại sao những đứa trẻ sinh ra lại có một số ít chứa đựng những nghịch lý trong con người mình, tại sao tình yêu lại bị vây hãm bởi nhiều điều vô hình đến thế. Tôi muốn gào lên, nhưng chưa kịp, có cái gì đó rú lên trước mặt. Thôi xong. Mải mê suy nghĩ khiến tôi quên không bật đèn xin rẽ phải. Tôi được cơ động mời vào nói chuyện. Nhìn mấy bộ đồng phục cơ động không khác gì xứ sở bóng tối làm tôi sôi cả ruột. Trong những giờ phút quyết định sống chết thế này thì dường như những điều tồi tệ sẽ tiếp tục xảy ra theo một quy trình giời ơi đất hỡi nào đó.

Tôi nghĩ chết chắc rồi, không còn đường nào mà thoát, giấy tờ thì không mang, tiền cũng không nốt. Viễn cảnh đen tối hơn màn đêm phủ lên cái đầu mụ mị của tôi, bất lực đến nước này, tôi đâm ra mất năng lực hành vi, cứ nhe răng ra cười như vừa trúng số. Mấy anh cơ động nhìn tôi kinh hãi, tôi thấy mình bất khuất như Hercules hiên ngang chiến đấu với những gã khổng lồ để bảo vệ đỉnh Olympus. Nhưng tôi ngay lập tức rơi từ đỉnh Olympus xuống khi nhận ra những gã khổng lồ không hề có dùi cui như mấy anh này. Miệng tôi lúc này đã đơ rồi thì phải, nó vẫn bạnh ra khoe bộ răng chưa đủ 32 cái. Thôi thì đằng nào cũng gặp nạn, cứ từ từ. Tôi khuệnh khoạng đi ra xe, bật tung cốp xe lên mặc dù biết thừa trong đó chẳng có cái gì ngoài nắp bình xăng. Đang nước sôi lửa bỏng, thì tin nhắn đến, thằng Tùng. Tôi vẫn biết tôi và nó có cái duyên gì lạ lùng lắm, nhưng nó luôn chọn những thời điểm khó đỡ để mà tìm đến tôi.

– Chị Linh ơi, cứu em với!

Không hiểu cái thằng quỷ này bị làm sao, linh tính bảo tôi rằng thằng bé đang sợ hãi thật, nhưng làm sao tôi đến cứu nó khi mà tôi còn đang không tự cứu được mình đây. Định bụng nhắn lại cho nó để hỏi sự tình, thì điện thoại báo sắp hết pin. Vỉa hè thì tối, tôi loay hoay soi cái màn hình điện thoại, không lẽ vận hạn của tôi đến hết vào ngày hôm nay. Mấy anh cơ động đang thì thầm với nhau cái gì đó, tự nhiên quay ra gọi tôi lại. Tôi lại tiếp tục khoe hàm răng có thể mang đi quảng cáo hùng dũng tiến về chốt.

– Này em, anh hỏi thật cái này, em có quen biết ai trong ngành không?

– À..ờ..cũng có…sao anh?

– Có nhiều không em?

– Dạ cũng nhiều..hề hề..

– Thôi em đi đi..

Tôi cười lần nữa chào chốt cơ động, bấm bụng đi được một đoạn rồi mới dám hú lên như vượn. Không hiểu cái mặt tưng tửng của mình có gì đặc biệt mà đi đâu người ta cũng nghĩ tôi là con ông nọ bà kia mặc dù tôi còn không biết tên một người nào gọi là có quyền có thế trong cái thành phố này.

Còn một chuyện quan trọng hơn. Tôi khởi động lại điện thoại, nhắn cho thằng Tùng.

– Mày đang ở đâu?

– Hú Vía café chị ơi, mau lên đi.

– Mày đùa tao à? Tên quán gì mà kinh dị vậy?

– Không đùa mà, nhanh lên, 1169 đường Láng.

Sập nguồn, tôi phi như bay đến chỗ nó. Một thằng con trai mà không bao giờ tự bảo vệ nổi mình, cảm giác muốn che chở bùng lên trong tôi.

Đến nơi, tôi thấy nó đang bị khoảng bốn, năm gã lực lưỡng vây quanh, thằng này làm nên hậu họa gì mà lại bị côn đồ tìm đến thế này. Nhưng hình như không phải đánh nhau, tôi thấy mặt bọn này không hung tợn, mà nhìn thằng Tùng với ánh mắt âu yếm một cách kì quái. Tiến gần tôi nghe loáng thoáng mấy câu mà tôi không tưởng tượng nổi là mình sẽ được chứng kiến.

– Đi với bọn anh đi, để anh nói nhiều quá rồi đấy, anh biết em cũng thích mà, đi đi không hối hận đâu, bọn anh đẹp mà, đúng không?

Choáng váng mấy giây, phải cứu thằng Tùng ra ngay khỏi đó thật, tôi liều mình xông vào giữa, lấy tay dúi đầu thằng Tùng xuống.

– A thằng này, mày lại trốn ra đây ăn trộm ăn cướp của người ta đúng không! Về ngay cho tao.

Mấy gã kia ngơ ngác chưa kịp hiểu gì, tôi liền quay ra cầu xin rối rít.

– Nó đã lấy cái gì của mấy anh rồi, cho em xin lỗi, em xin trả lại. Đừng đánh nó, nó nghiện không được cho tiền chích hút nên mới giả vờ ăn mặc tử tế di ăn trộm thế này. Em xin các anh…

Tôi nói như bài diễn văn, mấy gã cao to trợn mắt không nói được gì cả, bấm nhau bỏ đi. Thằng Tùng mặt cắt không còn giọt máu, leo lên xe tôi ngồi im im. Tôi cũng mệt không thở ra hơi, ngoái lại trêu cho nó đỡ sợ.

– Gái Tùng, mày làm thế nào mà cuốn hút được hẳn mấy anh Gay đẹp như tượng thần Hy Lạp thế?

Nó không nói gì cả, tôi ngồi trước cười ha hả. Chợt thấy tiếng động lạ phía sau. Thật không ngờ, nó đang khóc.

Tôi phi xe lên cầu Long Biên, hai đứa ngồi tựa vào thanh sắt xưa cũ trên thành cầu, ngắm đêm đang buông dần xuống mặt nước. Gió lau khô khuôn mặt búng ra sữa của thằng Tùng. Một lần nữa thực tế lại chứng minh: mỗi con người trong cuộc đời này, đến với nhau đều do nhân duyên cả.

Đêm hôm đó Tùng kể hết với tôi, không phải tự nhiên nó lại kì lạ như vậy. Tùng cũng là một người đồng tính, và còn xui xẻo hơn tôi, gia đình nó đã biết chuyện. Hằng ngày nó đều đối mặt với ánh mắt kì thị từ chính bố mẹ nó. Mẹ nó là bác sĩ, luôn có một niềm tin rằng sẽ chữa khỏi được “bệnh” cho con trai mình. Tôi thở dài, cả hai đều là những người khốn khổ. Khi một người bàng hoàng với sự thật khó tin từ đứa con mình rứt ruột đẻ ra, còn một người luôn sống một cuộc sống nặng nề khi mình là gánh nặng tinh thần cho cha mẹ. Tôi ôm lấy nó như một đứa em gái bé nhỏ, thấy trong lòng mình cũng đang chảy ra mặn chát. Tôi kể câu chuyện của mình, Tùng im lặng, rồi nó chợt cười.

– Giá như bây giờ nhảy xuống dòng sông này, lúc bước lên, em và chị trở thành hai con người khác, thì tuyệt vời lắm, chị nhỉ!

– Ừ, rất tuyệt vời. Estupendo!

Tôi nhếch khóe miệng thành một nụ cười méo mó. Đúng.Tôi là một gánh nặng tinh thần cho Nga, kể cả khi em còn chưa hề biết sự thật.

Uể oải bước chân trần về phòng, tôi giật mình khi mẹ đang ngồi trước máy tính của tôi. Tôi ngay lập tức giật lấy, trang facebook tên Minh vẫn còn chưa kịp tắt, mẹ không nói một lời bước ra ngoài. Dự cảm không lành, có thể tôi sắp trở thành Tùng phiên bản 2.

***

Mẹ tự nhiên vồn vã với tôi hơn, dù bình thường đã rất chiều chuộng tôi. Mẹ bảo tôi đi học làm bánh cho ra dáng nữ công gia chánh, rồi lại giục tôi mau đưa bạn trai về ra mắt. Tôi biết có điều gì đó không ổn. Thở dài. Với tay lấy một lát bánh mì, tôi vội vã đến trường, những buổi học cuối cùng của năm hai.

Nga ngồi một mình trên băng ghế đá, nắng len lỏi từ tán cây đằng sau rọi phía sau lưng em, làm mái tóc chuyển thành màu hung đỏ. Tôi nhẹ nhàng đến bên ngồi. Em quay sang tôi vẫn nụ cười thường nhật, ánh mắng chừng như có điều gì mệt mỏi. Tôi không nói gì.

– Tớ thích một người Linh ạ! Người đó giống cậu lắm.

Tôi như rơi xuống vực thẳm, vừa có cảm giác có lực đẩy nào đang nâng lên, vừa đối diện với sự rơi tự do không biết đáy. Cố nặn ra một nụ cười. Người em thích là tôi, nhưng lại không phải là tôi.

– Nhưng chắc tớ không nên tiếp tục nữa Linh à.

Tôi vẫn không nói được câu nào, chỉ cười vô hồn như vậy. Em quay vội đi lau cái gì vương trên má, rồi tạm biệt tôi để vào lớp học. Tôi đã dần cảm nhận được cái cảm giác bị bỏ lại. Nhưng lỗi không phải ở em, một nửa là do tôi, một nửa là do trò đùa của số phận. Không một ai có thể tỉnh táo khi đã đắm chìm trong tình yêu thực sự. Lâu nay tôi đã chỉ nghĩ cho mình, muốn thỏa mãn tình cảm để rồi cuối cùng sẽ gây đau khổ cho cả hai.

Tôi và em như hai đường thẳng chéo nhau, chỉ có thể nhìn thấy điểm giao nhau qua thế giới phẳng, còn trong thế giới ba chiều này, cùng hướng cũng là điều không thể.

“Thà kết thúc buồn, còn hơn nỗi buồn không bao giờ kết thúc”. Tôi đã quyết định, điều mà khiến tôi tan ra từng mảnh và trôi dạt về những nơi vô định như sinh vật phù du.

Trên đường về tôi thấy một ông già rách rưới, xin ăn ở đầu ngõ, lại gần hỏi mấy câu mới biết ông còn bị câm điếc, nhớ đến lần đầu gặp em, cũng với một cụ già. Tôi bất giác mỉm cười, đưa ông cụ về nhà vì sợ trời nắng nóng sẽ kiệt sức nếu cứ đứng ngoài đường.

Mẹ đang nấu ăn, ngó đầu ra nhìn tôi, chưa để mẹ kịp nói câu nào, tôi dắt tay ông già vào trong nhà.

– Đây mẹ! Xin giới thiệu với mẹ, đây là bạn trai con.

– Cái ..cái gì… Thỏ?.. con?.. con?

– Sao thế, mẹ chẳng mong con có bạn trai lắm cơ mà, con dẫn ra mắt mẹ đây còn gì.

Mẹ ú ớ không nói được câu nào nữa, cái muỗng trên tay rơi xuống đất xoảng một cái. Con mèo béo đang nằm dưới chân bàn ăn kêu nghoéo lên một cái rồi chui tọt vào tủ bếp. Tôi đưa cốc nước cho ông cụ rồi ngán ngẩm bước lên cầu thang.

– Con đùa đấy, con thấy ông ấy đói sắp ngất ngoài ngõ nên đưa về đây, mẹ cho ông ấy ăn giùm con nhé.

Mẹ nhíu mày, trán nhăn lại, mắng với lên.

– Con với chả cái, coi chừng đấy!

Mở máy tính, tôi viết một tin nhắn rất dài, tôi hẹn gặp Nga. Biết rằng tôi sẽ mất cả hai, một người tôi yêu và một người bạn, nhưng tôi không thể lừa dối em thêm được nữa. Tôi không dám mong em sẽ tha thứ và chấp nhận khi nhìn thấy bộ dạng thật của tôi, chỉ mong em có thể quên được mà thanh thản sống tiếp. Mối tình đầu của em, có thể sẽ khiến em hận đến suốt đời.

“Đã xem” – không hồi âm.

Tôi cố gắng điều khiển bàn tay đang run rẩy, gõ dòng tin cuối cùng:

– Te quiero! [Anh yêu em]

Lại một ngày mưa, tôi đứng đợi em dưới một gốc bằng lăng tím, những cánh hoa rụng dưới gốc đã dập nát và phai màu. Tôi đã ước rằng em không đến, để tôi có thể cứ như vậy mà biến mất khỏi cuộc đời em. Tôi thấy mình ngu ngốc khi để mọi chuyện phải tường minh một cách đau lòng như thế này.

Tôi không nghĩ mình có thể khóc, cho đến khi nhìn thấy em đi từ phía mưa trở lại. mái tóc thường xuyên cột cao được thả dịu dàng xuống bờ vai nhỏ, đôi mắt kiếm tìm. Em mặc bộ váy màu trắng, bộ váy giống hệt cái mà tôi – Linh, đang mặc, chúng tôi đã mua chúng với danh nghĩa hai cô bạn thân.

Nga không cười khi nhìn thấy tôi đứng đó, ánh mắt em khó hiểu, môi mấp máy điều gì đó không thành lời.

– Estupendo! Cuối cùng cậu cũng đến

– Cậu..? Cậu quen Minh à?

– Không

– …

– Tớ là Minh.

Cuộc sống thật bỗng nhiên dừng lại. Hình ảnh của em sẽ mãi mãi khắc sâu vào trong tâm khảm tôi. Cái dáng bé đông cứng lại như một khối băng, chiếc váy mỏng run lên theo gió. Hay bàn tay em nắm chặt cố kìm nén, có thứ gì vô hình ứa ra từ khóe mắt. Mưa tạt nghiêng chiều bên phải.

Em cười như mếu.

– Cậu đùa phải không Linh?

Viền mắt em đỏ hoe, khóe miệng trễ xuống thành một nụ cười ngược.

– Xin lỗi, đó là lí do tớ không bao giờ dám gặp cậu, dù là tớ vẫn ngồi trước mặt cậu hàng ngày. Tớ xin lỗi, tớ không phải con trai. Nhưng tớ thích cậu, thật sự rất thích cậu.

Nước mắt cả hai rơi xuống, lần đầu tiên tôi thấy em yếu đuối đáng thương đến vậy. Ánh mắt em xuyên qua đồng tử, xuyên qua tâm trí, xuyên qua tim tôi, đau nhói và tê tái, ánh mắt buồn thẳm mà có lẽ suốt đời tôi cũng không quên được.

Muốn bước đến ôm em cầu xin tha thứ, nhưng tôi chết đứng bên cạnh gốc cây già. Đứng đối diện nhau, tim quặn thắt không thở được, trời không còn sáng, mưa ngày càng nặng hạt. Trong vô thức tôi đưa cho em bó sen trắng đã ngấm nước.

– Tớ xin lỗi!

Như một luồng điện chạy qua, em quay lưng bỏ chạy. Bóng em cứ nhỏ dần, nhòa dần đi trong mưa. Tim tôi dừng lại, nó đã trật nhịp từ lâu, rên rỉ và chảy máu một thời gian đã dài, đến hôm nay hẳn mệt mỏi ngã gục rồi. Tôi gấp ô lại, lê bước trên con đường ngập xác hoa, đèn đường phủ lên những vũng mưa một màu ủ dột. Giá như tôi có thể đi, đi mãi đến khi nào kiệt sức, dừng lại và ngủ một giấc thật say, không cần phải thức dậy nữa.

Trở về nhà như kẻ thất trận, tôi tắt hết đèn, gục xuống góc phòng, nước mắt trộn với nước mưa thấm vào lồng ngực nhọn hoắt và lạnh buốt. Tôi biết rằng cuộc đời mình sẽ còn không ít nỗi đau như thế này, nếu tôi chịu thua, thì sẽ phải sống mà như chết.

Nga đi Mộc Châu ngay ngày hôm sau. Một cô gái mạnh mẽ như em, dù cho đau khổ đến mấy, cũng sẽ có cách làm mình tốt lên. Tôi tự nhủ từ nay sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa,chỉ nhìn ngắm em từ xa, đến khi nỗi buồn trở thành một người bạn, chúng tôi sẽ không làm khó nhau. Không thể cố quên được, thì hãy cứ nhớ, hãy cứ nhớ như một thói quen. Rồi dần dần ta sẽ không còn đau vì thói quen ấy nữa.

Tôi tìm đến thằng Tùng để khóc mỗi khi cần. Thấy tôi khóc, nó ôm vai thủ thỉ.

– Sau này em với chị sẽ lấy nhau nhé, để không ai phải vì mình mà mang gánh nặng tinh thần, để sau đó có thể đi tìm hạnh phúc thật sự của mình. Dù cho mọi người xung quanh không thể chấp nhận, ít nhất chúng ta cũng có hơn một người để quý trọng con người thật của nhau.

***

Thời gian cứ thế trôi đi…

Cuộc sống lại trở về vòng quay vốn có của nó. Tôi tham gia vài dự án tình nguyện mùa hè, thử trải nghiệm với những công việc khác nhau, nỗ lực hết mình để có thể nắm quyền quyết định cuộc đời. Thi thoảng tôi dành ra một khoảng nhỏ thời gian để ngồi ngắm hoàng hôn, đôi khi may mắn, gặp cầu vồng sau cơn mưa.

Tôi đã trưởng thành hơn nhiều để bước vào năm ba.

Cây bằng lăng ở góc sân trường đã rụng hết hoa, chỉ còn màu xanh giản dị, chợt nhớ đến màu tím đầy ẩn ức, tôi mỉm cười. Phía đối diện, bỗng nhiên, cũng xuất hiện một nụ cười, nụ cười bao lâu nay khiến lòng khi đau nhói, khi bình yên.

Nga bước đến trước mặt tôi, mọi thứ xung quanh trở nên dịu dàng kì lạ.

– Chào Minh! Estupendo!

Tôi không biết mình đang mơ hay thật, dải ruy băng em buộc tóc tím một màu, vẫn ẩn ức. Có thể là một bắt đầu mới, có thể vẫn là tình yêu, chỉ là theo một cách khác mà thôi.

– Estupendo!

“Một ngày nào đó

Khi cuộc sống này lại quay lưng

Khi tình yêu chợt đến điểm dừng

Tôi sẽ đi tìm một ngày nắng hửng

Một ngày trời sáng dần sau những đêm mưa

Khi tiếng gọi của mình không có ai thưa

Tôi sẽ đáp lại

Nhẫn nại

Chân thành

Tự chữa những vết thương cho đến khi lành

Nhận ra

Nếu tự bản thân không yêu thương lấy chính ta

Thì sẽ chẳng có ai yêu thương mình cả.

Cuộc sống thật tuyệt vời!

Estupendo! “

 

Lê Ngọc Minh

X