Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Kiếp đĩ

22/03/2015 7:32:05 | admin | 6135 lượt xem

Một con đĩ, sẽ biết cách chiều chuộng thằng đàn ông bỏ tiền ra tìm mình để mua vui. Nếu một thằng đàn ông thích việc thô bạo trong làm tình, thì con đĩ cũng nên làm theo như thế.

– Ê, con đĩ…

– Ừ! Tao là đĩ… thì sao?

Nó trả lời rồi bình thản quay lưng bước đi, mặc cho bọn đàn bà sau lưng chỉ trỏ, dèm pha. Nó là đĩ, sinh ra vốn đã không có nhiều lựa chọn, nó còn biết làm gì hơn trở thành một con đĩ?

Má nó là đĩ, không biết chừng bà ngoại nó cũng từng là đĩ, những người bạn của má thường chăm sóc khi nó còn nhỏ cũng là đĩ. Máu chảy trong người nó, cơm nó ăn, ngôn từ nó nói, hình ảnh nó nhìn, cả cái thế giới quan bé nhỏ chung quanh đều là đĩ. Vậy nó thành đĩ như một điều hiển nhiên rằng mặt trời mọc ở đằng Đông.

Nó còn nhớ năm một nào đó, khi nó còn nhỏ, nhỏ lắm, chính mắt nó, con mắt trẻ con non nớt đã chứng kiến cảnh má nó đang “làm việc”. Bức màn mỏng manh rơi xuống, má quằn người chịu sức nặng của thằng đàn ông đang hì hục làm cái công việc thoả mãn dục tính. Má thấy nó đang trố mắt nhìn, vội vàng quơ lấy cái mền che thân, nhưng thằng đàn ông kia lại không cho. Trong tiếng thở hồng hộc, là tiếng nói cợt nhã, khốn nạn.

“Ngại con mẹ gì? Cho nó học nghề sớm.”

Nó nhìn, rồi nhìn, má nó nhắm chặt mắt, quay mặt đi chỗ khác. Nhìn chán chê, nó bỏ ra ngoài đường ngồi vóc nắm cát dưới đất, hất tung, cũng là lúc thằng đàn ông rên lên một tiếng rồi ngã vật lên người má.

Người khách đầu tiên nó tiếp là do má dắt về. Lần đó, má nó vã thuốc lắm, không thể nào chịu nổi. Nhìn một người đàn bà đang mê dại trong cơn nghiện, thử hỏi ai dám đụng vào, huống hồ chi, nếu có khách, thì số tiền đó cũng không đủ một lần cho má qua cơn. Má nó già rồi, thứ gái già hết thời làm sao còn có ai chịu bỏ tiền ra chơi.

Má ép nó phải nằm ra đó cho người ta phá vỡ cái màng mong manh đại diện cho phẩm hạnh người phụ nữ. Nó vẫy vùng không chịu, má năn nỉ, xì xụp quỳ lạy vì thằng khách này muốn kiếm gái còn trinh. Nếu nó đồng ý, hắn sẽ chịu chi một số tiền đủ cho má nó no thuốc vài ba tuần lễ.

Nó đắn đo, rồi gật đầu. Cái màn trinh ấy chắc chắn không thể nào dày bằng thứ tình cảm máu mủ ruột rà của má và nó.
“Con vua thì lại làm vua.

Con đĩ ở nhà, tối tới dạng chân”

Lời nói cay nghiệt của một người nào đó bỗng dưng văng vẳng bên tai, cùng tiếng cót két của cái giường gỗ nó đang nằm trên.

Từ đó, nó thành đĩ.

Nó may mắn hơn má nó, vì nó đẹp. Không rực rỡ như hoa hậu, không lộng lẫy như người mẫu, nhưng nhìn cơ thể nó, người ta sẽ thấy có nét gì đó thu hút đến lạ. Nếu biết cách trang điểm thì khi bước vào một buổi tiệc, bọn đàn ông sẽ phải dừng những việc đang làm lại và hướng mắt về nó. Thế nên nó không cần cực khổ như má, không cần đêm đêm núp sau cột đèn của những con đường vắng, hay ngồi cong mông, ưỡn ẹo sau lưng bọn ma-cô chạy lòng vòng kiếm khách mà có thể đứng trong sảnh lobby của các khách sạng sang trọng, hay lắc lư theo nhạc trong những sàn nhảy dập dìu ngày đêm. Nó gọi đó là sự lên đời của một kiếp đĩ.

Bước ra khỏi phòng tắm, nó kéo quần lên, nhìn thằng đàn ông đang nằm thở dốc trên giường, cười khẩy.

“Yếu như sên mà lúc đầu hùng hổ lắm.”

Thằng đàn ông kia là người khách thứ… thứ bao nhiêu, làm sao nó nhớ? Nhưng hôm nay chỉ mới có 1 lần đi khách, chưa đủ, nó lại đắp lên mặt má phấn son ba đồng rồi trở về vũ trường hay ghé tới.

“Người kia muốn gặp em.”

Thằng pha chế nói cùng nó và cuộc ngã giá chóng vánh, suông sẽ dẫn nó đến căn phòng khách sạn quen thuộc.

Nó thả cơ thể mình xuống tấm nệm trắng. Hắn đứng đó nhìn nó, rồi không nói không rằng, hắn lao vào nó như một con hổ đói, xé toang chiếc áo mỏng manh của nó. Nó hốt hoảng kêu lên.

“Từ từ anh… đâu cần!”

Nhưng chưa kịp nói hết câu, nó đã nhận ngay 1 cái tát nảy lửa vào mặt.

“Câm miệng… con đĩ.”

Nó toan vùng dậy, nhưng sức nặng thân thể hắn ghì chặt nó xuống. Chiếc quần lót dây mỏng manh kêu lên 1 tiếng bực rồi đứt lìa. Ngực nó bị bàn tay thô bạo của hắn dày vò. Nó cảm nhận được mình đang bị cưỡng hiếp bởi một thằng bạo dâm.

Một con đĩ bị cưỡng hiếp.

Nghe thật nực cười.
Một con đĩ, sẽ biết cách chiều chuộng thằng đàn ông bỏ tiền ra tìm mình để mua vui. Nếu một thằng đàn ông thích việc thô bạo trong làm tình, thì con đĩ cũng nên làm theo như thế.

Nó từ từ vùng dậy, tay nắm lấy thắt lưng hắn, bật mạnh, cái nút quần tây văng đi rồi mất dạng ở góc phòng nào đó. Hắn hơi ngạc nhiên về hành động của nó và trong lúc hắn dừng lại, nó giành lấy thế thượng phong. Nó đẩy hắn ta xuống giường, ngồi lên cơ thể đàn ông vững chắc của hắn, rồi xé toang chiếc áo sơmi.

Không gian vàng vọt của căn phòng khách sạn ngập tràn tiếng hổn hển của nó và hắn. Rồi hắn hộc lên như một con ngựa lồng, lui cui vất cái vỏ bọc bằng cao su vào thùng rác rồi ngã ra giường.

Đàn ông, thằng nào cũng chỉ có thế mà thôi.

Nó lấy trong giỏ xách ra một chiếc áo thun khác mặc vào người, đã đi làm, thì phải tính trước mọi trường hợp có thể xảy ra.

“Cô là một con đĩ chuyên nghiệp.”

“Cảm ơn lời khen của anh.”

Hắn vứt cho nó thêm 1 “vé”, rồi tựa lưng vào thành giường, phì phèo thuốc lá. Hôm nay đã có thể về nhà nghỉ ngơi.

Hôm sau, nó lại tô son trét phấn, lại cong đôi môi đỏ rực như máu để uống rượu. Có người bước đến gần, nó ngửi thấy mùi của đàn ông và tiền. Ngoảnh mặt nhìn lên, là hắn, thằng đàn ông bạo dâm ngày hôm qua.

“Trùng hợp nhỉ?”

“Ừ.”

“Người quen, có giảm giá không?”

“Đáng lý anh phải trả cho tôi nhiều hơn vì cái áo bị xé rách.”

“Có tính cách, nhưng tôi sẽ có cách tính.” Hắn móc hai tờ đô-la mệnh giá cao ra phe phẩy trước mặt nó. Vậy là lại thêm 1 đêm nó và hắn quấn lấy nhau.

Lần này, nó đã chuẩn bị tinh thần cho một đêm đầy mây mưa sóng gió, nhưng rồi, lại không có chuyện gì xảy ra. Hoàn toàn không có gì. Hắn nâng niu nó như một bông hoa. Hắn trân trọng từng centimet trên cơ thể nó. Cẩn thận, nhẹ nhàng, chu đáo, tỉ mĩ, hắn ta đưa nó lên những cao trào của nhục thể. Chưa bao giờ nó thấy, hay nó dám nghĩ, một con đĩ lại được làm tình một cách nhẹ nhàng và tuyệt vời như thế. Nó tỉnh giấc trong vòng tay của hắn. Bất ngờ, hắn vùi đầu vào ngực nó, như mộr đứa bé rúc đầu vào ngực mẹ tìm hơi ấm hay tìm dòng sữa ngọt, nó không khỏi bật cười.

“Thế gian, nghìn đàn ông giống nhau…

Thằng nào cũng có hai hòn… “trái dứng.”

Má nó đã hát câu hát tục tằn như vậy. Nhưng đàn ông có giống nhau không thì còn hậu xét. Phân loại đàn ông có hàng ngàn cách. Với nó, một đứa chỉ tiếp xúc với đàn ông khi trên giường, thì nó cũng chỉ phân loại họ theo cách lên giường mà thôi. Có loại mạnh bạo, thô thiển, nhưng chỉ hì hục sức trâu. Có loại nhẹ nhàng, nhưng gà mờ, chỉ biết theo đúng bài bản. Có loại kinh nghiệm đầy mình, lên xuống ngược xui, nhưng chỉ biết mình, quên mất người kia. Có loại miệng hùm gan sứa, nói thì hay, nhưng lâm trận vài ba giây đã rút lui êm ái. Có kẻ lầm lì, nhưng sức dai bền bĩ, rên rĩ thâu đêm mà cũng chưa dừng.

Nói chung chỉ về cái khoảng lên giường, thì đàn ông đã hàng ngàn vẽ, đừng nói chi tới các mặt khác.

Rồi nó tự hỏi, thằng đàn ông đang nằm kia thuộc loại nào?

Hắn thức giấc, nhìn nó, im lặng vào phòng vệ sinh xong thì ra, phán một câu xanh rờn.

“Cô thay đồ đi, rồi đi cùng tôi, hôm nay, tôi bao cô.”

Nó ngạc nhiên, nhưng rồi mỉm cười mỉa mai và trả lời hắn.

“Anh có tiền, anh có quyền.”

Hắn dắt nó đi vào những trung tâm mua sắm sang trọng, chọn những bộ quần áo sang trọng, mĩ phẩm sang trọng, nước hoa sang trọng, giày dép sang trọng. Biến nó thành một con đĩ sang trọng. Nó và hắn ngồi ăn cơm trong một nhà hàng mà nhìn vào giá thức ăn, nó nhẩm tính cũng đủ cho cái xóm nghèo nó đang sống có thể đi chợ gần tuần lễ, nó nhìn hắn, ánh mắt có chút thắc mắc.

“Ngạc nhiên à?”

“Cũng có một chút.”

“Đừng tưởng rằng tôi thích cô, hay yêu cô. Đàn bà, tôi đã gặp rất nhiều, hẹn hò rất nhiều và làm tình với rất nhiều. Từ cô gái trẻ xinh đẹp, tới bà già nạ dòng chịu chơi, từ người có ăn học, tới hạng đá cá lăn dưa, từ giàu tới nghèo, từ sang tới hèn, từ xấu tới đẹp. Nhưng, hẹn hò với một con đĩ thì tôi chưa từng làm. Tôi tò mò cái cảm giác đó và tôi cũng muốn biết coi, liệu mình có thể biến một con đĩ thành một quý bà sang trọng được không.”
“Kết quả?”

“Thất bại. Tôi có thể không tiếc tiền để mua sắm cho cô, biến cô thành một đứa Nhìn-Có-Vẻ-Sang-Trọng. Nhưng còn cái đầu cô, cái đầu cô vẫn là cái đầu của một con đĩ. Cô cũng sẽ dạng chân ra cho bất cứ thằng đàn ông nào vứt tiền vào mặt cô.”

“Đúng. Vì tôi là đĩ, và không có quyền chọn lựa khách cho mình. Kể cả những thằng đàn ông nhiều tiền nhưng mất dạy như anh.”

“Có mất dạy thế nào, thì cũng sẽ hơn một con đĩ.”

Hắn cười khẩy rồi nâng ly rượu.

“Mừng cho cô, một con Đĩ sang trọng.”

“Mừng cho anh, một thằng đàn ông dư tiền nhưng thiếu học thức.”

“Một con đĩ đi chê người khác thiếu học thức. Ôi! Cái cuộc đời này điên mẹ nó rồi.” – Hắn bật cười khanh khách, ra chiều hứng thú thực sự với câu cảm thán của mình.

Đêm nó, nó và hắn lại quấn lấy nhau.

“Tối nay, cô đi dự tiệc cùng tôi, và nhớ, tôi mang theo cô như mang một món đồ trang sức. Cô chỉ cần im lặng, không cần nói bất cứ thứ gì.”

“Anh có tiền, anh có quyền.” – Nó lặp lại câu nói đó một lần nữa trước ánh mắt đầy mỉa mai của hắn.

Nó nhìn ngắm cơ thể mình trước gương. Không còn nhận ra mình. Nó đẹp quá. Thướt tha trong bộ đầm dạ hội đỏ rực như máu, mái tóc bới cao, lộ cái cổ trắng và gầy, dưới là cặp ngực căng đầy sau lớp vải mỏng. Nó đàn bà ngoài sức tưởng tượng. Nó có còn là đĩ nữa không? Hay là một mệnh phụ phu nhân đang chuẩn bị đi dạ yến cùng chồng? Nó chếnh choáng trong mớ suy nghĩ viễn vong, rồi tự cười mình rồ dại.

Nó? Mệnh phụ phu nhân? Một thằng chồng? Ảo tưởng, những ảo tưởng điên cuồng của một con đĩ. Buổi tiệc đông người, nó chẳng quen biết ai, chỉ đứng đấy, rồi đi theo hắn, tay cầm ly rượu vang, mỉm cười với vài người hắn gật đầu chào.

“Chào ông, gặp ông tôi mừng quá… Ông vẫn khoẻ chứ?”

Hắn cung kính chào một người đàn ông đứng tuổi, dáng vẻ bệ vệ.

“Cảm ơn cậu, sau lần gặp đó, tôi vẫn rất khoẻ và sung sức.”

Ông ta nói xong thì cất lên một tràng cười khả ố.

“Lại là một con quỷ dâm tục.” Nó thầm nghĩ.

“Về chuyện lần trước tôi đề nghị, ông đã suy nghĩ xong chưa?”
“Chuyện đó thì… tôi vẫn chưa quyết định, cho tôi vài ngày nữa đi. À, cô gái đi với cậu, nhìn đẹp thật. Người yêu của cậu à?”

Ông nói và đưa mắt nhìn về nó.

“Không, tôi với cô ấy chỉ là bạn bè thôi, nếu ông thích, tôi có thể giới thiệu để hai người làm quen với nhau.”

“Được vậy thì tốt quá.”

Nó đưa mắt nhìn hắn, hắn nhẹ gật đầu rồi ông ta nắm tay nó. Món hàng được đổi chủ, nhẹ tênh.

Một cảm giác bẫng hụt kì lạ thoáng qua trong nó, nó không gọi tên được.

Nó là gì chứ? Là đĩ, thì nó phải làm đủ chức năng của một con đĩ.

Ông ta lột bỏ hết tất cả những gì nó đang mặc, nhìn nó trần truồng đứng trước mặt mình, ông khẽ nuốt nước bọt. Ông run run tay chạm vào người nó, tay ông lướt trên da thịt nó, khẽ chạm như sợ nó sẽ vỡ tan ra thàng vạn mảnh nếu chạm mạnh. Ông đặt tay vào ngực nó, kéo tay vòng qua rãnh ngực rồi bóp nhẹ. Ông kê miệng vào, như thể chờ đợi từ đấy sẽ chảy ra hai dòng sữa trắng tinh nguyên. Ông bỗng cất lên một tràng cười mê dại, rồi lao vào nó.

Lúc này, nó cảm thấy mùi tanh nồng của một con thú hoang đang trong cơn động đực nồng nặc khắp căn phòng. Ông bắt nó quỳ gối, phủ phục dưới chân ông, mở to miệng để đón lấy cái thứ vật tự hào của giống đực từ ông. Chuyện này đối với nó không lạ và cũng không kinh tởm, thế nhưng chẳng hiểu sao lần này, sống lưng nó gai lạnh. Ông nắm đầu nó, ấn vào sâu hơn, nó ngạt thở, sặc, muốn vùng ra nhưng ông đã kịp cản lại, bóp miệng nó rồi lại tiếp tục ấn hạ bộ vào sát mặt nó hơn. Nước mắt nó chảy dài trên má, nhòe nhoẹt kéo chì kẻ mắt thành một vệt đen dài. Bỗng dưng trong đầu nó chới với những hình ảnh nhẹ nhàng, nâng niu của cái đêm nó ngủ cùng hắn.

Ông vật nó xuống giường, nó biết đã tới lúc phải làm gì, vội lấy tay xé vỏ cái bao cao su, nhưng ông với tay, chụp lấy rồi vứt đi.

“Dẹp mẹ nó đi, vướng víu.”

“Bệnh chết.”

“Ai mà không chết, lo mẹ gì?”

Nó tính vùng ra, nhưng tay ông đã khóa chặt nó. Từng vết roi đổ xuống cơ thể trần trụi, bé nhỏ, nó oằn người để chịu đựng. Nó có cảm giác da mình như nứt đôi, máu đang chảy ra nhiều lắm. Rồi thì tất cả dừng lại, ông nắm đầu nó, bắt nó há miệng ra lần nữa, đón nhận mớ nòng nọc ào ạt tuôn ra ngoài.
Nó ráng ngoáy cổ, nhìn mình trong gương, lưng nó đầy những vết bầm, những lằn ngang dọc, nhưng không rách hay chảy máu như đã tưởng. Nó bước ra khỏi phòng tắm và tới giường, ông đang nằm trên đó, đang đeo vào tay mình một chiếc nhẫn có hoa văn khá lạ. Nó nằm xuống bên cạnh, chăm chăm nhìn vào chiếc nhẫn.

“Đẹp không? Thích thì ta tặng cô. Chiếc nhẫn này thật ra có 1 cặp. Ta còn nhớ, lâu lắm rồi, có 1 con điếm như cô, sau khi ta ngủ cùng nó, nó đã xin ta chiếc nhẫn giống như vầy. Cái nhẫn này rất đặc biệt, không phải ai cũng có, lần đó ta đi công tác tại Nga, thấy lạ nên mới mua. Gần 20 năm rồi… nếu như ta nhớ không lầm.”

Nó đứng dậy, chạy vào phòng vệ sinh một lần nữa, nôn thốc nôn tháo những gì còn sót lại của ông trong vòm miệng mình, rồi mặc vội quần áo, lao ra khỏi phòng khách sạn, bỏ mặc ông tiu nghỉu nhìn theo, không hiểu điều gì đang xảy ra.

Bao nhiêu hình ảnh hiện về…

Trong 1 lần má say thuốc, nó đã hỏi cha nó là ai. Biết là nực cười, ai đời hỏi 1 con đĩ rằng ai làm cho nó có bầu, nhưng nó vẫn hỏi, vẫn hi vọng trong những lúc tỉnh táo hiếm hoi, má cho nó một hi vọng. Má lấy trong hộp ra cho nó coi một sợi dây xích nhỏ. Trong đó là một loạt những chiếc nhẫn, rồi bà bảo nó mở khoá sợi xích, nhìn vào đống nhẫn, bóc ra một cái có hình thù rất lạ.

“Cha mày đây. – Má nó cười khẩy – Tao có thói quen như vậy, mỗi lần đi khách với một người nào làm tao có ấn tượng, có tình cảm, thì tao xin người đó một cái nhẫn, hay một vật gì đó để làm kỉ niệm. Cha mày là người đã cho tao chiếc nhẫn này.”

“Má lấy gì mà chắc như vậy?”

“Sao không chắc, chỉ có thằng cha đó là không chịu xài áo mưa… Chưa kể ngay sau đó, tao bị hốt về đồn, đi cải tạo gần một năm, mang thai mày trong tù, không là nó thì là ai?”

Sau đó vài tháng, má chết vì sốc thuốc, nó chôn cái hộp nhẫn theo má, gần 100 cái, chừa lại chiếc nhẫn của cha nó. Và giờ đây, nó lại nhìn thấy chiếc nhẫn đó, trên tay người đàn ông vừa quan hệ xác thịt với nó xong.

Nó lao mình vào đêm… Những ánh đèn xe lóa lên, nó ước gì mình có thể là một con thiêu thân để lao đầu vào ngọn đèn rồi tan biến. Dù như vậy, cũng còn đỡ hơn là một con đĩ. Một con đĩ suốt cuộc đời lẩn khuất dưới bóng tối của những thân cây, dưới bóng tối của thứ gọi là đạo đức.

Ánh đèn xe lóe sáng, chói loà.

Hắn đi làm về.

“Anh vào thay đồ đi, em dọn cơm liền… Tí ơi, ba về rồi kìa.”

Nó nhìn thằng con chạy ra mừng hắn. Hắn ôm thằng nhỏ vào lòng, mỉm cười nhìn nó.

“Để ba phụ mẹ dọn cơm cho Tí ăn ha.”

Nó tung cái khăn trải để phủ lên bàn ăn. Cái khăn bàn trắng tinh khôi, trắng quá…

Trắng như chiếc xe cứu thương đang hối hả lăn bánh trong đêm.

Một kiếp đĩ tan vào màn đêm.

Tags:
X