Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Làm dâu – Phần 5

03/04/2017 10:40:10 | Tống Anh | 530 lượt xem

(iBlog.vn) Khác máu thì tanh lòng 

Nghe đồn cha mẹ anh hiền
Cắn cơm không bể, cắn tiền bể hai.

Về quê chồng ở, bằng cấp của mình vất một xó chẳng thèm động đến, ở vùng quê này xin việc làm công nhân thì không cần bằng cấp mà xin vào nhà nước hay các công ty ở trên huyện thì ai chăm giữ còn cho mình. Vậy nên từ một cô gái tốt nghiệp bằng cử nhân loại khá ngành kế toán mình chuyển sang đi bán rau. Bán rau ở chợ không cực như làm nông nhưng phải chăm chỉ dậy từ sáng sớm ra các chợ đầu mối lấy hàng về bán, được cái ngoài khoản tiền phải nộp cho mẹ chồng hàng tháng mình cũng có dư giả một tý để tiết kiệm. Muốn sống tốt thì phải có tiền, mình sẽ cố gắng tiết kiệm một khoản cho 2 mẹ con sau này, chứ không trông mong gì vào chồng và mẹ chồng được. Khổ nỗi Bi nhà mình quấn mẹ nên chẳng chịu ở nhà với bà nội, mà không chịu ở cũng đúng thôi bà ta coi cháu ngoại là vàng còn cháu nội và con dâu chỉ là cái gai trong mắt nhìn nhiều ngứa mắt. Vì ngứa nên phải gãi cho đỡ tức nên hễ Bi làm gì sai là bà ta lôi con mình ra đánh đập rồi đe nẹt kiểu: “ Mày giống hệt con mẹ mày”…

me-nguoi-yeu-co-tinh-tra-nham-tien-de-thu-long

Ảnh minh họa

Sáng sớm hai mẹ con đèo nhau đi lên chợ đầu mối huyện lấy rau. Nhiều hôm mưa rét xót con muốn để con ở nhà mà nó cũng không chịu cứ chạy theo níu áo mẹ khóc lóc. Bà nội nhìn thấy thế cũng chẳng thèm ra bế cháu vào. Ờ thì bà ghét cay, ghét đắng đứa con dâu là mình nhưng cháu đích tôn của bà, bà cũng không yêu thương được thì mình chẳng thể nào hiểu nổi.

Nhưng mình ức chế nhất vãn là sữa và bánh kẹo mình mua về để trong tủ lạnh cho con bà đều mang ra cho cháu ngoại ăn. Tiền mình và chồng nộp cho bà hàng tháng nhưng lúc nào bà cũng kêu ca là không đủ. Cháu ngoại thì  bà mua quần áo, giầy dép cho liên tục còn con mình thì bà cấm bao giờ bà mua được thứ gì. Nhà 2 chị chồng gần đấy nên cứ đến chủ nhật được nghỉ là họ kéo nhau sang nhà mình ăn uống, mình con nhỏ mà phải nai lung ra làm phụ vụ từ đi chợ, nấu cơm đến dọn dẹp rửa bát… Nhiều lúc mình mệt quá nên bảo các chị chồng ở lại giúp mình dọn dẹp thì mẹ chồng gạt phắt đi: “ Thôi chúng mày về nhanh không ông bà thông gia bên ấy mắng, việc thì cứ để đấy tí tao làm, có vài cái bát mà đã kêu trời lên”. Vâng bà bảo để đấy tý bà làm thế mà cấm có động tay, giúp mình rửa hộ một cái bát, đúng là mẹ chồng nàng dâu khác máu tanh lòng, bà cũng có con gái đi làm dâu, bà biết xót con bà chắc bố mẹ mình không biết xót con chắc. Nực cười thật!

***

Con gái lấy chồng xa chả khác nào người dưng với bố mẹ đẻ đã ba năm kể từ ngày mình lấy chồng mình chưa được gặp bố mẹ lần nào . Tết nào đòi về chồng và mẹ chồng cũng viện cớ con nhỏ rồi tiền tàu xe đi lại đắt đỏ. Vừa rồi em trai mình gọi điện báo “ mẹ ốm lắm chị tranh thủ đưa cháu về thăm mẹ đi không mẹ nhớ chị và cháu quá”. Thế là mình bàn với chồng hay năm nay mình về quê ngoại ăn Tết . Mẹ chồng đứng ngoài nghe được đạp cửa buồng xông vào rồi chỉ tay  vào mình mắng

-Cô đừng có mơ, tôi mua cô về làm dâu nhà này thì suốt đời phải ở đây hầu hạ, không có đi đâu hết. Nếu năm nay cô về bên ngoại thì xin cô đi một mình và đừng bao giờ quay lại nữa”.

Mình quay sang chồng thì anh bảo:

– Cô nghe lời mẹ đi, đi lại tốn kém lắm.Mình gọi điện và gửi cho bố mẹ ít tiền là được rồi.

Lần này thì mình thực sự hối hận vì lấy chồng xa rồi, cái bố mẹ mình cần là tình cảm là được gặp con cháu chứ đâu phải mấy đồng bạc của vợ chồng mình. Quá ấm ức mình nói luôn:

– Anh không về thì mẹ con tôi về. Li hôn đi tôi cũng chán cảnh sống với người mẹ chồng hà khắc và người đàn ông nhu nhược như anh rồi.

Mình vừa nói xong thì chồng tát mình một cái cháy má và nói :

– Cô đi đâu thì đi, chứ mang theo con tôi giết.

Bắt đầu từ ngày hôm đó mình không còn coi anh ta là chồng và bà ta là mẹ chồng nữa nhưng cũng không thể bỏ đi đâu được vì mình đi đâu làm gì mẹ chồng cũng để ý kè kè đi theo giám sát. Bây giờ mỗi lần mình đi chợ là mẹ chồng lại giữ Bi ở nhà không cho theo cũng nữa mặc cháu khóc ngằn ngặt bà lôi xềnh xệch nó vào nhà bà sợ mình sẽ mang Bi bỏ trốn về nhà ngoại.

Nhìn con nước mắt, nước mũi tèm nhem gào khóc, mà tủi thân quá. Từ khi con sinh ra đến nay con vẫn chưa được nhìn mặt ông bà ngoại. Giờ mẹ mình ốm nặng, muốn nhìn thấy con, thấy cháu cũng không được. Mình nghĩ mình không thể tiếp tục sống mãi như thế này được, đã ngu dại, vấp ngã thì phải tự đứng lên. Nếu không địa ngục này sẽ mãi là nơi giam cầm mẹ con mình tới chết. Nhưng làm sao để thoát ra được khi Bi hãy còn nhỏ, giấy tờ tùy thân của 2 mẹ con nhà chồng cũng cầm cất đi rồi…

Còn nữa

Tags:
X