Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Mối tình đầu đầy máu và nước mắt!

23/07/2016 5:14:35 | Kiều Oanh | 612 lượt xem

(iBlog.vn) – Hết rồi. Nó đưa ánh mắt nhìn về phía anh, giơ bàn tay bé nhỏ như nắm bắt gì đó. Muộn rồi, nó nhắm mắt để lại con chữ như có như không tạc vào màn đêm ’em… buông… tay…’.

– Anh ăn cơm tối chưa?

– ….. (im lặng)

– Anh ơi?

15 phút sau:

– Em ngủ đi, anh đang bận làm bài.

– Dạ, em xin lỗi, anh ngủ ngon nghe.

Nó nằm lặng lẽ trên chiếc nệm màu xám, đôi mắt nhìn vào chiếc điện thoại đợi tin nhắn chúc ngủ ngon nhưng… đáp trả nó chỉ có sự lặng im. Bỗng điện thoại reo lên, nó mừng rỡ:
– Alo.

– Tao đây, mày đang làm gì đó?

Thì ra là Huyền, làm nó cứ ngỡ…

– Tao chuẩn bị ngủ đi, sao vậy mày?

– Tao mới đi dạy về, đi ngang qua quán cà phê M&N thấy thằng chồng mày với nhỏ Linh đang uống cà phê kìa!

…………

– Alo, alo, mày nghe không?

Nó im lặng, điện thoại văng vẳng giọng con nhỏ bạn la mắng.

Vậy là sao? Hay là… chắc anh với Linh có chuyện cần nói.

Chắc vậy… Mọi thứ giờ là ẩn số, mãi suy nghĩ… nó thiếp đi lúc nào không hay, tiếng thở dài của đêm mang theo nhiều điều trăn trở làm cho lòng người thêm băng lạnh hơn.

Nhiều lúc nó khóc, giọt nước mắt của mối tình đầu lúc nào cũng tinh khiết nhưng lại mặn chát.

Dần nó cũng quen, nó nghĩ dạo này anh bận làm bài tập hay học thêm nên không có thời gian.

Có lẽ… khi con người ta không muốn tin vào điều gì đó, họ sẽ lấy những lí do để bồi đắp vào khoảng trống ấy, điều đó làm họ thanh thản hơn chăng?

Nó đến với anh tựa như định mệnh, tình cờ quen nhau rồi cái tình cờ ấy đã gắn kết nó và anh suốt 6 năm.

Khi nhiều người ngạc nhiên ‘2 đứa quen lâu vậy à?’, chỉ những câu nói như vậy cũng làm nó tự hào.

Mỗi lần Huyền gặp nó thì lại suy đoán lung tung về anh và Linh. Nó nghe rồi lại quên ngay.

Linh là cô bạn thân của nó, hai đứa chơi với nhau từ năm cấp 2, nỗi buồn hay niềm vui nó đều chia sẻ cùng Linh.

Nó mến Linh, tin tưởng Linh, có lúc mua vé xem phim nhưng có việc bận nó nhờ Linh đi với anh cho anh đỡ buồn.

Đối với nó, màu sắc của tình bạn luôn lung linh và mang vẻ đẹp vô tận.

Đó là lí do nó không nghi ngờ gì về anh và Linh.

Thế nhưng sai lầm luôn bắt đầu từ niềm tin…

Hôm nay là ngày kỷ niệm 2 đứa quen nhau nên nó xin chủ cửa hàng cho nó về sớm, nó đã đi làm thêm cả tháng nay để chuẩn bị ngày này.

Nó vội nhận những đồng tiền lương ít ỏi, nó vào shop quần áo nam để mua áo cho anh. Nó hạnh phúc.

Cái thời khắc giao mùa đượm lại trên khuôn mặt đỏ hây hây của cô gái 22 tuổi. Nó phóng xe lên phòng anh, có thể bất ngờ này làm anh vui.

Im ắng… phòng anh tắt điện, mưa ngoài trời càng ngày càng nặng hạt.
– Alo! Anh ở đâu đây?

Em đang ở phòng anh nè!

– Hân à! Anh xin lỗi… chúng ta chia tay em nhé, em sẽ tìm được người tốt hơn anh, anh xin lỗi

… Tít… tít…

Điện thoại đã ngắt mà nó còn chưa cảm nhận được những gì đã trải qua, lúc nó ý thức được thì nước mắt đã lăn dài lúc nào.

‘Anh ơi…’, nụ cười hạnh phúc ấy vẫn đọng trên môi nhưng nỗi đau lại đang cào xé nó.

iblog.vn

Ảnh minh họa

Nó ngồi thụp xuống nền, giờ anh muốn nó quên mọi thứ về anh ư? Cái nắm tay đầu tiên? Cái ôm đầu tiên hay là nụ hôn đầu tiên?

Nó… không kìm nén được nữa rồi… Nó khóc thét lên, hơi lạnh xé thịt không thể đóng băng nỗi đau đang bốc cháy ấy.

Trong cuộc sống, quá khứ và tương lai đều đẹp, đẹp vì quá khứ quá rõ ràng còn tương lai thì trừu tượng, chỉ có hiện tại là luôn chuyển động tạo nên những màu sắc khó coi.

Đôi mắt không cảm xúc, nó thẫn thờ đi… đi mãi… Giờ nó phải như thế nào?

Nó sống vì anh, anh là mọi thứ nó có, anh là hiện thân của quá khứ, là khát vọng của tương lai… Mù mịt… Khóc ư?

Nó đã khóc trong từng phút từng giây, nước mắt trái tim ai có thể đong đếm.

Đau ư?

Ai có thể thấu nỗi đau thấu xương tủy ấy.

Hận ư?

Nó phải hận ai?

Nó có thể hận chính mình vì đã quá tin tưởng để người khác chà đạp lên mối tình của nó.

Nó lững thững đi trong màn mưa u ám, người ướt sũng.

Ánh mắt mờ mờ ảo ảo nhìn thấy anh… nắm tay Linh.

Nó đứng sững, nó đang cố chấp nhận sự thật nhưng có phải quá tàn nhẫn.

Nếu tạo hóa biết bây giờ tim nó rướm máu như thế nào thì đã không muốn cho nó nhìn thêm cảnh tượng trước mắt.

Bỗng… ánh sáng vụt tới… còi xe inh ỏi.

Nó gã ngục thật sự.

Máu… nó ước gì ký ức kia có thể theo máu mà hòa vào mưa để biến mất vĩnh viến.

Hết rồi anh, về ước mơ có những đứa con của chúng ta, về ngôi nhà trồng đầy hoa tigon, về… nhiều thứ lắm.

Hết rồi. Nó đưa ánh mắt nhìn về phía anh, giơ bàn tay bé nhỏ như nắm bắt gì đó. Muộn rồi, nó nhắm mắt để lại con chữ như có như không tạc vào màn đêm ’em… buông… tay…’.

Tags:
X