Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Đồ quá quắt, tự dưng làm tôi yêu cậu…

18/12/2014 4:00:37 | admin | 1847 lượt xem

Đi học chỉ để chép phạt cho hắn…tôi ghét việc này lắm vì thế tôi đã van xin hắn hãy buông tha cho tôi nhưng hắn vẫn không chịu…đúng là quái vật đội lốt hot boy , lưu manh giả danh trí thức…

-Chép bài đây đủ chưa? hắn hỏi 1 cách ngờ vực..
-không thấy là mắt tôi đang thâm quầng đây sao ..bao giờ cậu mới thôi bắt nạt và trả sổ lại cho tôi hả?
-đến khi nào tôi chán.
hắn khẽ cười và lật lật cuốn vở ..chợt , hắn rên lên :
-sao cô chép xấu thế này?
(thì chép cho người dưng nước lã chứ có phải chép cho mình đâu mà cẩn thận )..tôi gân cổ cãi :
-xấu đâu mà xấu..chỉ xấu mấy trang cuối thôi..tại tôi vừa ngủ vừa chép mà…
Hắn trố mắt nhìn tôi và nhún vai không nói thêm câu gì..tự dưng , đùng 1 phát , hắn quàng tay lên vai tôi
-em yêu , cuối giờ đi ăn kem với anh nhé?
-em yêu gì cơ? buông cái tay ra..
tôi gắt ầm lên và cố hết sức gỡ cái tay hắn ra khỏi vai mình…đúng là kinh tởm …
-tình cảm quá đấy Huy.
tôi điếng người…vì người nói ra câu này là Phong..cậu ta tươi cười nhìn chúng tôi rồi rẽ xuống cầu thang..đợi cậu ta đi khuất , Huy mới chịu buống tay..còn tôi choáng đến độ ú ớ :
.cậu..có thể..làm…làm như…như vậy?
-thích thì làm.
hắn nhún vai.
-sao.sao.trên..trên đời..này….lại…lại có..có 1 thằng..đười..đười ươi…như…như cậu?
-ăn nói cho đàng hoàng nhé.
Huy cốc 1 cái vào đâu tôi….đau chết đi được…còn tôi thì vẫn tiếp tục mê man :

-cậu….cậu..biết…biết rõ..tình..tình cảm..của…của tôi…đối..đối với..Phong….vậy mà…mà cậu?
-thôi đi..cô sốt đấy à? tôi không có thời gian nghe cô nói nhảm đâu nhé.
Rồi cậu ta bỏ đi , vừa đi vừa huýt sao vui vẻ lắm….trái ngược với tôi , đứng chôn chân trên sàn và cái mặt thì thuỗn ra , không nói được thêm câu gì…suốt tiết học hôm đó , tôi không tài nào nhồi vào đầu được chữ gì cả ..hic , tại sao thằng ôn ấy có thể làm thế nhỉ ? hắn biết rõ tình cảm của tôi với Phong mà …còn Phong nữa chứ ? cậu ấy sẽ nghĩ sao về tôi …đau khổ quá , vậy là bây giờ % may mắn giữa tôi và câu ấy chỉ vỏn vẹn = 0 …tất cả là tại gã Huy mắc dịch , gã Huy chết bầm ấy …chính hắn đã làm tôi điêu đứng , chết chìm chết nổi như thế này
”vì 1 tình yêu không thể nói , vì 1 hình dung không thể quên ”
—————————————————————–
ra về ở nhà để xe …
vử cái cặp vào giỏ , tôi lúi húi dắt xe đạp ra …tôi muốn về nhà ngay bây giờ , 1 ngày hôm nay đã là quá tồi tệ với tôi lắm rồi
-bồ mới của Huy đấy à ?
Bọn con gái ở nhà xe chỉ trỏ , thậm chí không thèm hạ giọng , vặn nhỏ volume ..chúng coi tôi như thể 1 cái gì đó không tồn tại ..
-dạo này mắt thẩm mĩ của cậu ấy làm sao ấy nhỉ ? khi không chọn 1 con nhỏ xấu xí làm bồ ..
-uh , bé Vân 10 a7 dễ thương thế mà còn bị đá ..tôi tưởng nguyên nhân là do người đẹp mới xuất hiện nào …hóa ra :người đẹp đầm lầy ..
-bà coi nó kìa : người thì thấp , mắt thì một mí , mũi tẹt ..thậm chí tay cũng là tay búp tre ..trời ạ , chẳng chấm nổi được cái gì cả ..
hic , ước gì tôi có thểt chửi bọn kia 1 trận thật là to được nhỉ nhưng không nỗi tôi không phải là cô nàng ngổ ngáo , đánh nhau thì cũng chẳng hơn ai ….thôi thì thương lấy cái nhan sắc vốn dĩ đã ít ỏi của mình , tôi cố dắt xe ra thật nhân và âm thầm chịu đựng , động viên mình chửi rủa ở ..trong lòng :
”bọn mày tưởng bọn mày đẹp lắm hay sao mà chê người khác vậy ? đồ xấu nhất việt nam mà tưởng đẹp nhì quốc tế ..chị mày chẳng thèm chấp với lũ tiểu nhân , thiếu nhiễm sắc thể như tụi mày ”
bất tình lình ai đó đập tay lên vai tôi làm tôi giật bắn cả người
-làm cái gì mà hoảng như gặp ma thế ? ,mà sao cô sợ ma được nhỉ ? không phải cô cũng là xác chết sao ?

cái giọng đó không cần phải quay lưng cũng biết là ai ..đích thị là hắn -1 tên điên chưa uống thuốc , vừa mới trốn trại ra .
”đồ người âm , đồ người rừng ”
tôi lầm bầm và leo lên xe ..nhưng quái ,sao xe không đi đuợc thế này ? quay người lại , tôi giận đến run người khi nhận ra Huy , 1 tay đang níu xe tôi còn cái mặt thì vênh lên trời ..
-buống tay ra , làm cái trò gì vậy ?
tôi cáu tiết ..cái mặt tím trịm lại
-làm gì đâu ..
hắn nói giọng tỉnh bơ ..
-mời đi ăn kem thôi mà .
-dẹp đi.
tôi bặm môi.
-tôi ăn kem cậu mời để vào viện rửa ruột à ?
-nè , chưa thấy ai như cô ..biết bao nhiêu đứa muốn tôi mời đi ăn mà không được , còn cô thì lại nói xiên , nói xỏ .
hắn cau mặt nhìn tôi .
-không nói nhiều , tôi muốn đi ăn bây giờ …cô không muốn vì chuyện cỏn con này mà nội dung cuốn sổ này bị tiết lộ chứ .?
..lại cuốn sổ , sao lúc nào hắn cũng lôi cuốn sổ ra để dọa dẫm tôi thế nhỉ ?
ợc ..tôi bận nấu cơm cho gia đình .
giọng tôi van vỉ ..
-cô đùa tôi đấy à ..5 h rồi còn nấu cái gì ? ..đi ăn kem với tôi .
rồi hắn vất cái cặp lên giỏ xe tôi mà chẳng cần xin ý kiến gì ..con người hắn là thế đấy , kiêu căng , ngạo mạn , lúc nào cũng chỉ thích làm theo ý mình , không hề quan tâm đến ý kiến người khác .
-thôi được , nhưng chỉ ăn kem thôi nhé. tôi sẽ không đi chơi đêm với cậu đâu.
tôi ghép miệng..
-tôi không có ý đjnh đi chơi đêm với cô đâu..người ta tưởng tôi đi chơi với xác ướp Ai Cập mất.
Xác ướp Ai Cập…nổ não mà chết mất ,sao bao giờ hắn cũng đặt cho tôi biệt danh có liên quan đến xác chết vậy nhỉ?

-xuống xe được rồi đó.
hắn ra lệnh.
-xuống xe??????????
tôi giật tỉnh cả người
-con Dylan của cậu đâu..sao tự nhiên lại đòi đi xe đạp với tôi.
-xe hư quăng ở nhà rồi còn đâu.
hắn lầm bầm và ..
-Huy đó hả ? trời ạ , lần đầu tiên thấy cậu ấy đi xe đạp đó nha .
-Huy đi xe máy thì ngạo , đi xe đạp cũng dễ thương , chỉ có con su hào , bắp cải ngồi sau là đi xe gì cũng xấu thôi ,
-mắt tôi có vấn đề à bà ? sao tôi thấy có con phù thủy già nào sau lưng cậu ấy thế nhỉ ?
…..nói chung là đủ cả …
————————————————–
đến đoạn lên dốc …con trai là hay bị tự ái lắm , phải đánh vào điểm nào của hắn thì may thay hắn mới không bắt tôi dắt xe đi bộ lên cái dốc cao vời vợi này …vậy là tôi nở 1 nụ cười hàm tiếu , e lệ :
-Huy à , nếu Huy yếu đuối , không có sức khoẻ thì thôi …chúng ta đi bộ vậy .
Trái với dự đoán của tôi , hắn phóc xuống xe và cười đểu :
-đi bộ chứ sao nữa ?cô không phải là mẹ tôi , cũng chẳng phải là bạn gái tôi thì việc gì tôi phải chở cô ?
trời ạ , thiệt tình từ khi sinh ra đến giờ toio chưa thấy thằng nào lại ích kỷ ,nhỏ nhen , hẹp hòi như hắn ..vậy là tôi đành phải è lưng , è cổ dắt cả cái xe lên dốc ..còn hắn thì huýt sáo 1 bài tạp phí lù gì đó mà tôi chẳng biết .
—————————————————————————-
ở tiệm kem …hắn đưa tôi vào 1 tiệm kem mĩ có tiếng nhất nhì trong thành phố ..vì giá cả đắt đỏ nên tôi chưa vào ăn lần nào ..vì vậu đây sẽ là 1 cơ hội cho tôi ăn lại sức (có tốn tiền mình đâu mà sợ ?)
-cô cậu dùng kem gì ?
chị phục vụ trong bộ đồ dễ thương chìa menu niềm nở ..
-cho 1 ly kem chocolate .
Hắn nói và quay sang tôi :
-cô dùng kem gì ?
-ăn gì hả .
tôi lặp lại vì thú thật bây giờ tôi chỉ muốn ăn tất cả các loại kem thôi ..
-cậu có đủ tiền bao tôi không ?
tôi ngước lên nhìn hắn dò hỏi ..lập tức hắn quát :
-hỏi vớ va vớ vẩn gì vậy ? tôi mời cô đi ăn mà không có tiền abo cô ăn à ? nói nhiều ..ăn kem gì ?
vậy là tôi nói bằng giọng đỉnh đạc , to , rõ ràng :
-chị ơi , đem tất cả các loại ra luôn đi chị.
Huy trợn tròn mắt nhìn tôi .
-cô có ăn hết không mà gọi ?
-cậu sợ tốn tiền à ?
tôi cười khẩy …hắn gạt phăng đi :
-tất nhiên là không ..nhưng mà lần đầu tiên tôi đi ăn lại thấy đứa con gái như cô .
-cậu thấy gì kệ cha cậu .
tôi trợn mắt đáp …
——————————————————-
các ly kem được bưng ra xếp cả 1 dãy trên bàn ..điều đó thu hút sự chú ý của mọi người …chắc là họ ngạc nhiên về 1 con bé như tôi ..nhưng chẳng sao cả , tôi không có ý định ăn hết ..tôi sẽ ăn mỗi thứ 1 ít ..chắc tên Huy đau tiền lắm đây ..
Huy ngao ngán nhìn tôi chép miệng :
-sao này chồng cô chắc phải là giám đốc khách sạn ngàn sao nhỉ ?
-chuyện.
tôi múc 1 thìa kem cho vào miệng và nhe răng cười :

lập tức Huy xua xua tay :
-ý tôi là thằng đó bán nhà vì cái miệng ăn của cô rồi 2 vợ chồng kéo nhau đem chăn , đem màn ra nằm ngoài trời , ngửa cổ lên nhìn sao mà .
15 phút sau , khi thấy tôi có vẻ không thể ăn thêm được nữa , Huy bèn gọi tính tiền..
nghía qua cái hóa đơn , tôi có thể thấy số tiền lên tới 6 con số…nó là quá lớn với tôi nhưng chắc là không đáng gì đối với 1 thằng nhà giàu như hắn.
Huy cầm lấy cái hóa đơn và đứng lên đút tay vào túi…tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi thấy mặt hắn hốt hoảng..hắn nhăn nhó nói với chị phục vụ :
-em quên tiền ở nhà rồi..hay chị để em cắm con bé này ở lại đây rửa ly cho chị nhé..
-KHÔNG.
tôi giảy nảy cả người lên trước lời đề nghị đó :
-em…em..không quen cậu ta…
chị phục vụ che miệng cười:
-thôi mà Huy , đừng đùa nữa…cô ấy sợ rồi kìa..
ủa? vậy là họ có quen nhau..tốt , Huy có thể kí sổ nợ được rồi…
gã Huy cười khì khì và lôi từ trong ví ra 1 tờ polime 500 ngàn….trời ạ , vậy mà bảo là quên tiền làm tôi vào dị mặt trước đám đông….ngại quá….đi ăn với hắn kiểy này , rụng tim mà chết sớm…
…..ra khỏi quán , hắn nhờ tôi cho hắn quá giang về nhà..nói là nhờ cho oai thì thôi , hắn ép tôi thì có ..
đúng là dân VIP có khác…hắn sống ở 1 khu dành cho giới thượng lưu , toàn biệt thự với những bãi cả xanh mướt trước nhà…
đến đoạn xuống dốc, hắn thả 2 tay ra..hệt trong phim ” nấc thang lên thiên đường ”, đoạn 2 nhân vật chính đạp xe hồi nhỏ ấy ..chỉ có 1 điểm khác biệt không đáng kể là cậu bé không cười 1 cách gian manh như Huy lúc này và cô bé dễ thương đó không ngoác miệng gào rú như tôi:
-DỪNG LẠI ĐI , ĐỒ LƯU MANH , ĐỒ KHỐN NẠN , TÔI KHÔNG MUỐN BỊ CHÀ MẶT XUỐNG ĐƯỜNG.
” RẦM ”
Chiếc xe đổ ập xuống..may mắn sao Huy bay ra 1 đằng , tôi bay 1 nẻo…không có chuyện đổ ập lên nhau…nhưng quần tôi đã bị rách ở đầu gối , và chỗ đó bị trầy xước làm tôi rát kinh khủng, thế là tôi khóc nức nở :
-CẬU LÀM QUẦN TÔI RÁCH RỒI,TÔI KHÔNG BIẾT ĐÂU..HU HU…TÔI ĐÂU CÓ GÂY THÙ CHUỐC OÁN GÌ VỚI CẬU ĐÂU…HU HU..
còn Huy thì bối rối thực sự , hắn ra sức dỗ dành :
-cô nín đi , đừng khóc nữa…người ra tưởng heo nhà ai mới đẻ xong đấy.
-TÔI KHÔNG BIẾT ĐÂU..QUẦN TÔI RÁCH RỒI ,…MẸ TÔI GIẾT TÔI MẤT..
tôi rống to hơn và nước mắt thì tuôn ra nhạt nhòa…giọng Huy hoảng thật sự :
-tôi xin lỗi…tôi xin lỗi được chưa…đừng khóc nữa…ngoan…rồi tôi mua kẹo cho..
-TÔI CÓC CẦN..TÔI LÀ TRẺ CON ĐẤY À? DÙ BÂY GIỜ CẬU CHO VÀNG , BẠC , KIM CƯƠNG , HỘT XOÀN THÌ TÔI VẪN CỨ KHÓC ĐẤY…HU.HỤ
(thực ra tôi đã bớt đau nhưng vẫn cố rống cho to để lần sau hắn không dám làm thế nữa và để trả thù cho những ngày tháng tôi phải làm tôi đòi cho hắn..
đột nhiên hắn cúi sát mặt tôi và trước khi tôi kịp phản ứng gì hắn đã kiss tôi 1 cái ( vào môi mới đau chứ )..có nằm mơ tôi cũng không thể ngờ được nụ hôn đầu đời của tôi lại dành cho hắn,…vậy là tôi thôi khóc và vội vàng đẩy hắn ra…
-sao thế? hết khóc rồi à?
cái thằng đểu đó hỏi…và điều tiếp theo hắn biết là tôi nhảy xổ vào người hắn , nắm lấy cái tóc được chải keo chẩng lên như tổ quạ lôi lấy ,lôi để:
-TÔI NÓI CHO MÀ BIẾT CON GIUN XÉO LẮM CŨNG QUẰN..CẬU LÀM TÔI ĐIÊN THỰC SỰ RỒI ĐẤY..CẬU CÓ BIẾT ĐÓ LÀ NỤ HÔN ĐẦU ĐỜI CỦA TÔI KHÔNG?ĐỒ ĐỘT BIẾN GIEN , ĐỒ THIẾU NHIỄM SẮC THỂ , ĐỒ DÂM DÊ DÔ GIÁO DỤC..
rồi ức quá tôi đứng lên , dựng xe dậy và đạp về..suốt đời này tôi sẽ không tha thứ cho thằng đó…không bao giờ.
oa chơi…và chủ đề nó liên tục đặt ra tối nay chỉ xoay quanh Huy và Huy..điều đó làm tôi tức muốn ói mau luôn…vì thằng khốn đó dám cươp nụ hôn đầu đời của tôi… 1 nụ hôn mà tôi luôn tưởng tưởng ra là sẽ trao cho người mình yêu (Phong chẳng hạn ) trong 1 khung cảnh lãng mạn với thật nhiều cây xanh , ánh nắng chan hòa , chim ca hót líu lo..chứ không phải là ngã xe đạp , rách quần , trầy trụa đầu đầu gối, ngoác mồm ngoác miệng ra khỏi và bị thằng đó hôn 1 cách thình lình..kinh tởm..nghĩ đến đó là tôi đưa tay lên chùi miệng..nhiều đến nỗi con Hoa phải nhắc :
-bà làm gì vậy? có biết là sẽ bị trây môi không?
-thế hả?
tôi nói và cười giả lả…nghía qua cái đồng hồ..mẹ ơi..gần 10 h rồi , tôi vội vã đứng lên chfao nó ra về..
————————————————————————————–
đạp xe một mình trên đường , tôi sợ kinh khủng..đường hôm nay vắng hơn mọi ngày và tôi thấy có mấy đám ở trên vỉa hè..không biết có phải hút chích không nhỉ..ghê quá.
-U.U.HAHA.
tiếng con trai ré lên sau lưng tôi..quay lại nhìn , là 2 thằng con trai đang đèo nhau trên xe đạp , chúng nhe răng cười vói tôi như chó cười với chủ, trông có vẻ khả ố..thế là tôi 3 chân 4 cổng đạp thật nhanh..tim như muốn nhảy ra khổi lồng ngực..chúng vẫn tiếp tục bám theo tôi và trêu đùa , văng tục..
đến khi lên dốc , tôi đạp hết sức mình , không ngừng nghĩ….lúc ấy tóc tai tôi rối bù , mồ hôi nhễ nhại , mặt mày thì hốc hác..
-BAN. BẠN ƠI.
tôi kếu thật to khi thấy đằng trước có 1 bạn nam đang đạp xe , cùng hướng với tôi ,=.
cậu ta quay lại..trời , thật tình cờ và thật bất ngờ..đó là Phong , người mà tôi đã thầm thích (cái này có phải là duyên phận không nhỉ )..cậu ta ngỡ ngàng nhìn tôi :
-bạn là bồ Huy phải không?
-không , tụi tôi chỉ là ban..
tôi nói :
-bạn ơi , làm ơn giúp tôi với..có 2 thằng điên nào cứ đuổi theo tôi từ nãy đến giờ..
-đâu?
Phong ngơ ngác quya lại nhìn..nhưng không thấy ai cả…may quá , chúng đã bỏ đi rồi..
-để tôi đưa bạn về vậy..con gái đi đêm 1 mình nguy hiểm lắm..
-mình làm phiền bạn quá.
tôi nói mà không đấu được sự sung sướng trên mặt..Phong vẫn vậy..dễ thương và galang với con gái..người nhữ cậu ấy chác phải có hậu lắm..khác hẳn Huy : đểu , dê, vô hậu.
————————————————————————————
suốt quãng đường về , 2 tụi tôi nói chuyện với nhau về mọi chuyện liên quan đến trường lớp…cậu ấy có khướu ăn nói quá…người đâu duyên thế không biết.
-nhà mình đây rội
tôi nói vui vẻ và dừng xe lại trước căn nhà có cây nhãn…nhwung mặt tôi nhanh chóng chuyển sang cau có khi thấy Huy lù lù như thằng đù bên cạnh chiếc ARN mới cóng.
-Hay nhỉ?
cậu ta trừng trừng nhìn Phong :
-đêm hôm ông đi với bồ người khác làm gì vậy?
bạn gái gì cơ?
tôi tức tối nói còn Phong thì phân trần :
-à..cô ấy nhờ tôi đưa về..cô ấy bị mấy gã trêu chọc ấy mà.
-thế à? vậy bây giờ ông về được rồi đấy.
mặt Huy có giãn ra tí nhưng giọng thì không đổi.
-uh..thôi tôi về vậy.
trước thái độ của Huy , Phong cũng không lấy gì làm vui vẻ lắm nhưng cậu ta vẫn quay sang tôi nở 1 nụ cười ngất ngây con gà tây :
-mình về Hằng nhé.
-Phong về cẩn thận ,
tôi khẽ khàng nói và trong lòng thì nguyền rủa tên Huy khốn kiếp đã đối xử 1 cách thậm tê với Phong dễ thương , hiền lành , đẹp trai , có tài như vậy..
chờ cho Phong đi khuất , tôi mới dắt xe vào nhà…lập tức Huy nắm lấy khuỷu tay tôi kéo lại :
-này , sao với thằng đó thì cô ngọt ngào còn đối với tôi thì cô cộc cằn vậy? cô phân biệt đối xử vừa thôi chứ
c mắc nhìn hắn :
-tránh ra đi ,tôi không có gì để nói với 1 thằng vô duyên , dê mãn tính như cậu.
-thế à , thế cô có biết cái thằng dâm dê dô giáo dục này đã chờ cô suốt mấy tiếng đồng hồ không? tôi phải bỏ cuộc hẹn đi chơi với bạn tôi để chờ cô..vậy mà cô đi thẳng vào nhà với cái mặt như cái mâm thế à?..mà cô hay thật..con gái gì mà lại đi chơi đêm đến 10h mới về..không nhờ ai lại nhờ trúng thằng Phong nữa chứ..đúng là đồ dại trai..
” mặt như cái mâm ”. ” dại trai ”..tức thật , đâu có bắt hắn chờ đâu….hắn làm cái đầu tôi bốc khói mất…hay là hắn được bọn con gái cưng chiều quen rồi nên thích nói gì thì nói, không coi ai ra gì cả..
-cậu là cái quái gì mà nhiếc móc tôi này nọ..cậu chẳng là gì đối với tôi cả , cậu chỉ là 1 thằng sành điệu , ăn chơi , nhà giàu , đẹp trai , bất tài , dại gái , mặt như thịt bò tái , da như heo nái nghe chưa.
-còn cô ấy à..
giọng Huy gay gắt :
– mắt mí lận, tay búp chuối , xác chết trôi , mặt như con cá đuối , tính tình củ chuối..đã vậy thấy thằng Phong thì như mèo thấy mỡ , như ruồi thấy cá tanh..
-uh đấy thì sao..đồ vô duyên thúi.
mặt tôi như sắp khóc đến nơi , tôi hét.
-CÚT , CÚT VỀ NGAY..TÔI SÚT CHÓ NHÀ TÔI RA CẮN CHO TE TUA CÁI QUẦN JEAN HÀNG HIỆU BÂY GIỜ..
-cô dọa tôi đấy à? tôi thấy chó nhà cô rồi..toàn là cún cả chứ cho gì , con thì tên là dylan , 1 con thì Jupiter , còn 1con là future chứ gì…bầy cún ngốc nghếch giống chủ..thấy người lạ vào thì vẫy đuôi , người trong nhà thì cắn.
-HU HU.
Đến đây thì tôi khóc thật sự…vì tôi chẳng biết cách nào để tống khứ thằng âm này về cả…sao mà tôi ghét hắn vậy , ghét quá đi mất..
-thôi , nín đi, đừng có khóc nữa..
hắn bối rối nói rồi dúi vào tay tôi cái kẹo mút.
-tôi cóc cần.
tôi quăng mạnh cái kẹo ra đường và nước mắt tuôn rơi , nhạt nhòa mắt môi..

-thôi , tôi về vây..
hắn nói và quay lưng đi….điều đó làm tôi nhẹ nhõm và tôi nhe răng cười , đùng 1 phát hắn quay người lại khiến cho tôi không kịp ngậm miệng :
-nhưng tôi nói cho mà biết cô là của tôi nghe chưa..mà lần sau cô đừng có về khuya như vậy , an ninh trong thành phố không được tốt đâu..
rồi hắn lên xe ,rú ga phóng đi…còn tôi thì cúi xuống lượm mấy hòn sỏi và…lia theo hắn
vừa vào đến nhà việc đầu tiên tôi làm là hùng hục lôi ra 1 tờ giấy , vẽ cái mặt hắn vào đó..tiếp theo tôi dán nó lên tường và phóng phi tiêu cho hả giận..cái thằng lưu manh đó dám cướp nụ hôn đầu đời của tôi , đuổi Phong về và mắng nhiếc tôi thế này thế nọ..hắn nghĩ hắn là ai? là sao chắc..nếu không phải tôi quỵ lụy hắn vì cuốn sổ thì tôi đã đá cho hắn 1 cái sang Lào định cư rồi….tôi thề , thề sẽ không bao giờ bộc bạch tâm sự của mình ra trang giấy nữa..
————————————————————————
Sáng hôm sau tôi vào nhà sách xem đồ , vừa đi tôi vừa nghĩ miên man về Phong..thật tội cho cậu ấy , đã đưa tôi về mà còn bị chửi nữa chứ..
-thôi đi tô tượng vậy..
tôi thầm nghĩ..đó là 1 cách để giải tỏa stress trong lòng tôi lúc này…
ở khu tô tượng…
sau khi chọn được 1 bức tượng 2 đứa bé đang mi nhau cực kì dễ thương , tôi đem nó lại chiếc bàn dài mà ở đó có để những hộp màu để mọi người cùng tô với nhau…bất chợt tôi thấy Phong , cậu ấy đang ngắm nghía tác phẩm mới hoàn thành xong của mình.
-woa , đẹp quá.
tôi thốt lên trầm trồ thán phục…Phong quay lại nhìn tôi , rồi cậu ấy nở 1 nụ cười :
-chào Hằng.
-chào Phong.
tôi nói và ngồi xuống cạnh cậu ấy.
-cậu tô đẹp quá.
-bình thường thôi mà.
u ấy hỏi :
-bạn đã giải thích với Huy chưa?
Huy…sao cậu ấy lại lôi cái gã đáng ghét ấy vào thờ điểm hay ho thế này nhỉ?
-việc gì phải giải thích chứ..Huy với mình chẳng có quan hệ gì sất..
-chưa bao giờ tôi thấy cậu ấy điên lên vì ghen như thế..mà quái thật , Huy luôn bảo Hằng là bồ của cậu ấy trong khi Hằng lại phủ nhận suốt…
tôi ậm ờ :
-chuyện này khó nói lắm Phong ạ.
Phong định nói thêm gì đó…nhưng khi thấy vẻ mặt của tôi , cậu ấy lại thôi..
-à , Phong này..Phong tô giúp Hằng với nhé..Hằng tô hay bị lem nhem lắm..
tôi chìa bức tượng ra đầy hy vọng…
-được thôi.
cậu ấy vui vẻ nói và chúng tôi cùng bắt tay vào công việc..vừa tô , chúng tôi vừa trò chuyện với nhau về đủ đề tài và cả 2 cùng thích thú khi nhận ra mình đồng quan điểm với nhau về 1 số chuyện..ra về , tôi còn bắt cậu ấy khắc tên Phong -Hằng lên bức tượng nữa…
chà , đó đúng là 1 kỉ niệm đáng nhớ mà suốt đời tôi không bao giờ quên được..
—————————————————————————————————
chiều thứ 2 ,con Thảo làm 1 việc rất chi là ” ngộ nghĩnh trẻ thơ ”..không biết nó đào đâu ra bộ ảnh bồ cũ của Huy..25 đứa và đứa thứ 26 là tôi..xong nó sắp thành 1 dãy và bảo tôi hay so sánh sắc đẹp giữa mình và bọn đó…trời ạ , việc nó làm khiến tôi thắc mắc không hiều nó có vấn đề gì về thần kinh không nữa…riêng cá nhân tôi thì không bao giờ so sánh tôi với người khác để rồi tự dằn vặt bản thân mình cả..hơn nữa giữa tôi và Huy thì có cái quái gì đâu kia chứ.

đến giờ ra chơi , Huy lại xuống lớp tìm tôi , trong mặt hắn hầm hầm…nhưng tôi chẳng quan tâm , tôi vẫn tức hắn ghê lắm..
-Hằng , tôi có chuyện muốn nói.
tôi tảng lờ đi và tiếp tục câu chuyện dang dở với bạn bè..nhưng quái , chẳng có đứa nào chịu đáp lại cả..chúng chỉ ngước mắt lên , nhìn Huy đầy ngưỡng mộ…còn tôi thì giục 1 cách tuyệt vọng :
-nói tiếp đi các bà..
Huy có vẻ như không kiên nhẫn được nữa…hắn nắm lấy tay tôi lôi lên và kéo ra khỏi lớp..
-thả tôi ra..
tôi vùng vằng nhưng tay hắn cứng như gọng kìm vậy…đã thế bọn con gái lớp tôi chẳng thèm can ngăn, còn suýt soa đầy thích thú nữa chứ..
đến 1 dãy hành lang vắng vẻ , hắn mới chịu buông tay tôi ra..
tôi vừa ôm lấy cái tay của mình vừa cau có nhìn hắn :
-lần sau cậu thôi cái trò này đi…tôi không phải là búp bê , là con rối để cậu muốn lôi đi đâu thì lôi.
-cô và Phong hẹn hò nhau đi tô tượng hả?
hắn hỏi mà mắt cứ long lên sòng sọc.
———————————————————————————
-rõ vô duyên., cậu có quyền gì mà can hệ vào chuyện của tôi..tôi thích đi với ai là quyền của tôi nghe chưa..
-thế à? sao cô không mở to cặp mắt mí lận của cô ra mà nhìn cho rõ…cô quên thỏa thuận của chúng ta rồi à..cô là của tôi , tôi sai gì thì cô phải làm và tôi có quyền biết cô đã làm gì…
tôi trợn tròn mắt nhìn hắn
-cậu bị chó dại cắn à..tiêm chủng chưa mà bây giờ nói sảng thế..tất nhiên là tôi nhớ nhưng cậu cũng phải biết giới hạn của mình ở đâu chứ..sao cậu thích hành hạ và kiểm soát người khác thế?
-tôi thừa hiểu cái đầu của cô đang nghĩ gì…cấm lại gần thằng Phong nghe chưa..tôi cũng nói nó tránh xa cô ra rồi..
-cái gì?.
tôi la lên kinh hoàng..thằng điên xã hội , đao nhân loại này đang làm gì vậy??????????????
-à , còn nữa..ra về đợi tôi trước cổng trường nghe chưa.
hắn nói như ra lệnh rồi bỏ đi….
chờ hắn…tôi chưa bị điên vì thế trong đầu tôi lập trình 1 kế hoạch chuồn nhanh gọn…
Nhưng sao tôi không về cổng sau mà lại ra về cổng trước rồi đợi hắn. Hắn đột ngột xuất hiện. Hắn lôi về nhà hắn, ngồi phịch xuống, hắn hỏi:
-Hằng có chuyện gì muốn nói thì nói đi..tôi sắp bay rồi.
Huy nhìn tôi dò hỏi.
-À..ờ..
Thực ra tôi có nhiều điều muốn nói lắm chứ..nhưng không hiểu sao trước mặt Huy, tôi lại phát ngôn thế này:
-Mình chỉ muốn…muốn nói..ơ…trong thời gian ở nước ngoài….chắc thức ăn có lạ bụng…Huy nên mang theo…ơ…thuốc…đúng…thuốc becberin….để…để đề phòng.
-Cám ơn vì gợi ý nhé.
Giọng Huy đanh lại…còn tôi thì lùi về phía sau, vặn nấm đấm cửa để chuổn bị chuồn ra ngoài….nhưng…sao không được thế này? ĐỒ CHẾT TIỆT, NÓ KHÓA NGOÀI RỒI.
-Có chuyện gì à

Huy nhìn tôi hỏi.
-À…không có gì.
Tôi lắc lắc đầu, rồi đột nhiên 1 câu hỏi vọt ra khỏi miệng lúc nào mà tôi không hay biết:
-Cậu đi chừng mấy năm vậy?
-..khoảng..5-6 năm gì đó.
-Thế à…chúc…cậu may mắn nhé!
Tôi gượng gạo nói…chợt Huy hỏi:
-Nghe Phong bảo 2 người chia tay rồi? Tại sao vậy.
-Ơ..vì..
Đang lúng túng vì không biết sẽ phải nói thế nào thì tôi nghe tiếng con Hoa đang ông ổng hát ở bên ngoài :
-TẠI SAO YÊU NHAU KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU, ĐỂ GIỜ ĐÂY 2 TA PHẢI KHỔ ĐAU…MÀ SAO KHÔNG THỂ THA THỨ CHO NHAU 1 LẦN.
Trời ạ, lại còn thế nữa chứ…con điên, nó không hiểu nó đang làm tôi ra sao, đẩy tôi vào hoàn cảnh khó xử thế nào đâu.
-Hằng nói đi
Huy giục.
Tôi bặm môi, vặn vèo đôi bàn tay:
-Vì….vì…tôi không còn thích cậu ấy nữa.
-Vậy người Hằng thực sự thích là ai?
Huy vẫn không chịu buông tha.
Có nên nói không nhỉ? Có nên thú nhận đó là người đứng trước mặt tôi sau khi đã làm cậu ấy tổn thương rất nhiều không?
-Bộ nói ra điều đó khó lắm sao hả Hằng?
Huy thở dài , -Mà thôi….tôi cũng chẳng muốn hy vọng về việc Hằng có chút tình cảm với tôi để rồi phải ôm lấy thật vọng nữa…Hằng có bao giờ quan tâm đến tôi đâu mà..Bây giờ, nói dại rủi tôi mà chết thì Hằng cũng chẳng chút bận lòng.
Tôi lặng người đi vì những lời hắn nói…Tôi không thể kiềm lòng được nữa..quên mất cả việc làm chủ bản thân, tôi nói trong nước mắt:
– Đồ quá quắt, tự nhiên làm tôi yêu cậu…Tôi vừa nói vừa khóc tức tưởi…Huy tiến đến, rút trong túi quần ra chiếc khăn tay, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi:
-Thôi nín đi…đừng khóc nữa..kẻo cặp mắt mí lận dễ thương lại sưng vù lên bây giờ..
-Huy à…tôi muốn nói người tôi thích là cậu..là cậu…
-Thôi, tôi biết rồi…biết rồi…đừng khóc nữa.
Huy ôm tôi vào lòng dỗ dành:
-Phong đã nói với tôi tất cả, nhưng tôi lại muốn Hằng tự nói ra điều đó thôi…
Tôi ngước mắt lên, nhìn hắn ngạc nhiên:
-Phong đã nói?
-Uh..
Tôi đẩy mạnh hắn ra:
-Vậy mà cậu lại còn nói được những lời như vậy sao? Gì mà chẳng bận tâm dù cậu chết. cậu… cậu…
tôi thôi khóc và hét lên bực bội.
-Sorry , sorry được chưa…?
Huy nhăn nhó nói
-Không có sorry gì cả.
Giọng tôi cau có.
-Vậy, sorry, i love you nhé.
-Tôi không có đùa.

-Thì baby, sorry i love you vậy.
Tôi phì cười…Chậc, công nhận bộ dạng hắn lúc này dễ thương thiệt…À, mà đúng rồi, tôi còn một câu muốn hỏi hắn nữa:
-Huy này, tại sao cậu lại đi du học 1 cách đột ngột vậy?
-Vì…
Hắn gãi đầu…
-Bố mẹ đã có ý định cho tôi đi du học từ năm lớp 10 kia…..nhưng tôi không thích… rồi tôi bị Hằng từ chối nên quyết ra đi.
Nói đến đó hắn ** bặt.
-Vậy bây giờ tôi đã nói tôi thích Huy rồi, Huy có đi không?
Tôi nhìn hắn hy vọng.
-Xin lỗi.

Hắn thở dài:
-Mọi thủ tục đã làm xong, đâu thể trì hoãn được nữa.
Mặt tôi xụ xuống…vậy là đằng nào Huy cũng sẽ đi, mà là đi mấy năm…chắc gì cậu ấy đã…
-Hằng này.
Huy cầm lấy tay tôi:
-Nhưng mà Huy hứa….Huy hứa sẽ trở về mà..
Tôi vẫn ** lặng.
-Hằng tin tôi chứ?
-Ờ….Thì…
-Hằng có 2 phương án để lựa chọn: phương án 1, nếu tin tôi, Hằng hãy hôn vào má phải…ờ…sẽ được khuyến mãi 1 cái kẹo mút….còn nếu không tin thì sẽ thực hiện phương án 2..hôn vào má trái….nhưng mà…tôi nói trước là tôi sẽ véo Hằng rõ đau đấy.
Tôi lườm hắn 1 cái sắc lẻm…con trai gì mà ranh, nhìn mặt mất cảm tình…nhưng thôi được, tôi nhướng người lên và hôn vào má phải của hắn…lần đầu tiên mi con trai nên tôi run và ngượng kinh khủng…
Cửa đột nhiên bật mở, Hoa và Phong bước vào…nhìn thấy tôi mi Huy, Hoa đưa tay lên che mặt:
-Trời ơi…phim cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Còn Phong thì nhìn tôi nở 1 nụ cười…
Huy tiến đến gần cậu ấy, hắn gãi đầu, gãi tai..lúng túng nói:
-Cám ơn ông nhiều nhé…xin lối vì tôi đã nhiều lần vô cớ gây sự với ông…tôi trẻ con quá..
-Không sao đâu.
-Vậy chúng ta làm bạn nhé..
-Uh, là bạn.
Rồi 2 thằng con trai bắt tay nhau thật thân thiện…trước cảnh tượng đó, tôi và Hoa nhìn nhau toe toét cười, mắt long lanh niềm vui và hạnh phúc.
————————————————————————————–
Nhưng không hẳn mọi tình yêu tuổi teen đều kết thúc như vậy…như tình yêu của tôi và Huy…cãi cọ có, vui buồn có, đau khổ, chia ly, dửng dưng, lạnh lùng cũng có…nhưng cuối cùng dưới sự giúp đỡ của những người bạn tốt, chúng tôi lại trở về bên nhau, nắm tay nhau nhìn về phía cuối chân. trời….

X