Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Quà tặng từ nỗi đau

14/11/2016 11:15:10 | Kiều Oanh | 232 lượt xem

(iBlog.vn) – Trạng thái lúc này của nó là : Buồn , xen lẫn chán nản dẫn đến mệt mỏi cùng mọi suy nghĩ rồ dại nhất .

Nó bấm cái điện thoại cảm giác như thụt nút những tin nhắn tức tối đủ cả lời xỉ vả độc địa trong cơn điên hành hạ tâm lí bìh thường của 1 đứa con gái bình thường như nó . Rồi lại xoá đi . Rồi lại nhẹ nhàng . Soạn tin nhắn xin lỗi , van xin , ỉ ôi bày tỏ rằng lỗi là của nó tất tần tật .. nhưng nó cũng lại delete hết rồi ngồi ngẩn ngơ .

Nó cứ như thế cả tuần . Thậm chí cả tháng . Nó update fb hàng trăm những stt dở quẻ và hàng loạt những note khi viết nó chỉ sợ nước mắt làm cái lap chập điện .

Còn bây giờ . Làm vài viên thuốc . Nó ngủ miệt mài . K biết là có ngon k ? Nhưng khuôn mặt nó như đang gặp ác mộng vậy .

3 tiếng còn lại của đêm trôi qua . 6h sáng .. tiếng điện thoại vừa réo vừa gầm ầm làng nước . Thuốc ngấm vào cả não . Như con bại não ngồi dậy mắt ko mở nổi nó lần mò cái điện thoại ko biết trốn đâu trong đống chăn gối lộm nhộm nó vật lộn cả đêm . 1 suy nghĩ gì đó khiến nó chợt tỉnh táo rõ ràng .. ” Là anh ấy à ? ” . Nó lồng lộn tìm điện thoại như vừa phát hiện mất cái gì đó quan trọng .

Đây rồi .. cái điện thoại đang nổ 1 tràng nhạc lần thứ 2 sau 1 cuộc gọi nhỡ .

– aaa lô – cuống cuồng vs cái số lạ

– Tỉnh chưa ? – Lạ hoắc

– Thằng nào đấy – Thất vọng vs cái giọng lạ nó gào lên

– Chưa tỉnh cơ à – Cười khoái trí

– Thằng điên – Lại hét vào điện thoại

Cúp máy . Vèo .. cái điện thoại dính vào tường ( Nói quá ) pin 1 nơi điện thoại 1 nơi . sim cũng trốn mất .

” Á , bỏ mẹ rồi ” – Nó hối hận sau phút dại dột ấy

Nó vùng chăn chổng mông tìm cái sim . Vs cái bệnh lẫn kinh niên nó sợ nó sẽ quên số điện thoại của anh mất .. ” số bao nhiêu số bao nhiêu ..” nó cầm cái bút ghi ghi lên tờ lịc đầu giường .. ” chết rồi quên rồi .. ” – nó lại vứt toẹt cái bút xuống đất chổng mông tìm cái sim tiếp .. cuối cùng cũng thấy . Nó thở dài 1 cái . rồi lại lặng iên sau phút điên loạn . Nước mắt rưng rức rơi ra .. Nó đưa tay quệt đi những giọt nước mắt mỗi buổi sáng ấy ..

Hí hoáy lắp mọi thứ trở lại vị trí cũ .. cái mày cùi bắp vẫn hoạt động bình thường sau nhiều lần hứng chịu bệnh điên của chủ nhân .. Cài đặt lại mọi thứ . Nó nằm xuống tay vẫn cầm cái điện thoại để chắc là k phải tìm nữa . 1 lúc ko thể chợp mắt tiếp .. nó dở phần video clip .. để xem lại đoạn clip nó đã kịp quay lại hình ảnh người mà nó iêu nhiều lắm trước những ngày đau đớn này .. thật may . Nó có thể nhìn thấy . Xong k thể chạm tới . Vậy là nó nhắm mắt lại khóc thêm trong sự dày vò … Nước mắt dài nỗi đau dài , nó tiếp tục thiếp đi cùng 2 thứ đó ..

….

8h sáng . Tức là ngay 2 tiếng sau . Lại điện thoại rồn rập , giật cả người .

Vẫn là cái số lạ chó má ấy . Lửa ngùn ngụt sau bao nhiêu chuyện giờ cháy lùng bùng từ lồng ngực đến tai .

– Làm sao – Nó quát tướng

– Anh đây , em bình tĩnh thôi – Lại cười

– Là thằng nào – Đổi giọng hằn học

– Tùng . Em mất dạy từ bao giờ thế – cái giọng hiền hiền trong kí ức lờ mờ hiện lên

– Học xong lớp 12 là em vô học từ đấy – Nó thở dài 1 cái nằm xuống vì đã biết thằng điên đấy là ai

– Nghe nói em đã thất tình

– Anh nói như anh chờ cái ngày em thất tình này lâu r

– Đúng rồi , em vẫn hiểu anh như ngày nào

– Anh đúng là thằng điên – nó chẳng thú vị gì cái kiểu đùa ấy

– Haha . Đến lúc chơi 1 trò chơi rồi nhỉ – Tùng cười ngặt ngẽo

– Em biết rồi . Cứ tiền hành đi .

1 tiếng sau . Nó ra cửa và k hề bất ngờ bởi sự có mặt của Tùng , quen thuộc như ngày nào . Trước đây đều như vắt chanh . Sáng nào cũng đứng mọc rễ ở cửa đợi nó để đèo đi học . Gần 2 năm qua đi nhanh như chớp mắt . Giờ nó lại thấy Tùng ở đây . Cười và luyên thuyên những cái câu đại loại như .. ” Từ ngày quen em anh mới biết mặt anh dày ” . Nó cười hắt ra . Nó chẳng muốn lấy Tùng để lấp vào khoảng trống của Phong lúc này . Nhưng Tùng tự đến , lấy thân mình ” lấp lỗ trâu mai ” .. Tùng như đứa trẻ , càng cấm thì càng làm tới vì thế nó cứ vô tư để xem Tùng định làm gì .

– Em đi đâu ? – Tùng đang nổ máy đi thì dừng lại

– Đi làm

– Chủ nhật cũng làm à ?

– Ơ hôm nay chủ nhật à

– Bà lẫn thì cũng vừa thôi chứ

– Liên quan k mà lên tiếng ..

– Đừng có thái độ với anh – Tùng gạt chân trống xuống xe đứng nhìn nó

– Đứng đây thêm 1 tí nữa là có đánh nhau

– Em ko hợp tác thì ko đi đâu cả – Tùng bực ra mặt

– Được thôi – Nó xuống xe

– Được rồi – Tùng chịu thua lên xe nổ máy đi

– Anh vẫn thế .. hehe

– Quái vật – Tùng lẩm bẩm

– Cái gì cơ ? – Nó k nghe thấy rõ

– Ko biết – Tùng gắt gỏng

Trưa nắng ngày hè oi ả nóng bức . Lưng Tùng lấm tấm mồ hôi ướt đẫm chiếc áo phông trắng . Ngồi phía sau , nó vẫn có thể nghe thấy mùi nước hoa ck in 2 u cũ Tùng vẫn dùng , nó ko rành về nước hoa nhưng nhớ cái mùi loại nước hoa tùng đã thíc và phải ngửi mỗi ngày trước đây . Nhẹ nhàng cơn gió khẽ luồn qua gáy hất nhẹ mái tóc bay nhè nhẹ . Nó nhớ con đường này , nó nhớ cái lưng của Phong , dù trước mắt nó là Tùng nhưng từ đằng sau nó cứ có cảm giác đó là Phong . Lồng ngực đột nhiên buốt lên rồi nhói . Sống mũi cay mắt cũng ngấn nước ko trào ra nổi .. nó ngửa mặt để nuốt nước mắt vào trong .

– Lên parkson chơi game đi – Nó nhìn ra đường rồi nói

– K ăn gì lấy sức đâu mà chơi , hơn 9h lên đấy chơi cái gì

– Em muốn gắp gấu ..

– Bây giờ , anh qua quán lấy đồ , sau đó đi ăn .. cafe rồi lên đấy

– Anh là bảo mẫu à

– K . Anh là bác sĩ tâm lí của em .. hehe

– Bệnh

– Này , ăn đòn đấy

Nó chẳg nói gì thêm chỉ cười phía sau lưng Tùng . Nụ cười hiếm hoi trong cô đơn dù đang ở cạnh 1 ng con trai khác .

Tùng dừng xe lại trước quán . Rõ ràng là con trai nhưng lại mở quần áo nữ . Đúng là , ai chẳng biết bán đồ nữ để buồn ngồi ngắm các em xinh tươi đến quán mua và thử đồ chứ . Nham hiểm đến bất ngờ .

Tùng đi vào trong lấy chìa khoá trong ví ra mở tủ đồ gần cửa , lấy cái card gì đó đưa cho nhân viên . Nó tò mò đi vào qán để ngó thử quần áo ..

– Em gọi điện cho số này , bảo người ta gửi mấy mẫu thiệp cưới đẹp đẹp cho anh nhé – Tùng nói vs nhân viên

– Anh định mua thiệp cưới cho ai à ? – Nó quay sang nhìn Tùng tò mò

– Anh mua cho anh chứ cho ai – Tùng tỉnh rụi trước sự ngac nhiên của nó

– Này , đùa tuỳ cái thôi , điên đúng lúc thôi – Nó cay cú

– Em cứ kệ anh .. – Tùng cười dấu đi bí mật k muốn nói

Nó cũng kệ luôn dù tò mò muốn chết . Dặn dò nhân viên vài câu Tùng tất cả đi vội vã ra ngoài dắt xe quên cả nó đang hí hoáy xem quần áo bên trong

– Này .. bị cuốn à – Tùng nói to

– Nhiều đồ đẹp phết đấy – Nó quay ra cười tay vẫn đang cầm cái váy vừa lấy ra xem

– Thíc cái nào để riêng ra tối về lấy – Tùng nổ máy

– Thôi , k thèm của anh cho đâu – Nó treo cái váy về chỗ cũ đi ra ngoài

– Ai cho , cái đó gọi là mua chuộc lòng người – Tùng cười híp mắt

Nó lại cười . Biết là lúc này đây đã khá bình yên trong lòng nhưng lại cứ nhắc mìh về 1 cái tên nào đó trong thâm tâm .

Tùng đèo nó đi đến tiệm vàng bạc . 2 đứa đi vào trong rồi chành choẹ nhau cái gì đó cũng k nhất thiết kể ra làm gì . Nhân viên ra chào hỏi . Tùng nhìn nó cười 1 cái rõ yêu rồi quay sang hàng đống nhẫn trong tủ kính , nhìn 1 hồi Tùng để ý thấy sự chăm chú của nó vào những chiếc nhẫn cặp . Tùng lại cười ..

– Chị lấy cho em xem vài kiểu nhẫn cưới đc ko ? – Tùng nói làm nó giật mình

– Đừng nói anh sắp lấy vợ nhé – Nó hú hồn

– À ko , anh mua hộ – Tùng hơi lúng túng

– Thật ko , lấy vợ sợ em biết em phá à mà phải dấu – Nó nghi ngờ

– Em toàn đoán mò vớ vẩn

Nhân viên đặt lên bàn 3 kiểu nhẫn mới nhất và nói đó là những kiểu đẹp nhất của cửa hàng .

– Em đeo thử đi – Tùng lấy nhẫn rồi ra hiệu cho nó đưa tay để đeo thử

– Ơ , sao em phải đeo thử – Nó khó hiểu

– À 2 người kia ở nước ngoài nhờ anh mua trước làm quà

– Cỡ tay bằng em à ?

– Ừm , anh cũng thử , xong chụp ảnh để bọn nó xem – Tùng giải thích

– Thế cũng đc – Nó đưa tay ra

Tùng khẽ cầm chiếc nhẫn luồn vào ngón tay áp út bên trái của nó . Mắt 2 đứa đột nhiên nhìn nhau 1 cách khó hiểu . Nó cảm thấy thật lạ vì đây là lần đầu tiên có 1 người con trai cầm tay rồi đeo nhẫn cho nó như thế .. Nhẫn đeo vào nó giật mình rụt tay lại . Tùng cũng vội vã lấy chiếc nhẫn còn lại ra tự đeo thử vào tay mình thái độ lạ hẳn .

– Em có thấy đẹp ko – Tùng đột nhiên lúng túng dơ tay cho nó xem

– Ừm .. đôi này đẹp nhất đấy ko phải trọn nữa – Nó cười để Tùng k nhận ra nó cũng đang bối rối

– Vậy chụp lên đã – Tùng bối rối lấy điện thoại ra

– Anh chị ơi ko đc chụp hình đâu – Nhân viên đột nhiên nói

– Em lấy đôi này mà chị – Tùng nói

Tùng ra hiệu cho nó để tay gần tay Tùng để chụp . Tùng khẽ cầm tay nó chụp 2 tấm .. rồi từ từ bỏ tay nó ra 1 cách ngại ngùng .

– Đây có phải lần đầu tiên anh cầm tay em đâu mà phải run thế

– Em gợn đòn à – Tùng lừ mắt

Nó lại thôi chành choẹ . Tùng trả tiền , lấy hoá đơn .. 2 chiếc nhẫn đc xếp lại vào trong chiếc hộp màu xanh lam thẫm viền vàng . Tùng cất nó vào trong cốp xe . Đang hí hoáy đột nhiên Tùng quay sang nhìn nó 1 cách lén lút ..

– Gì đấy – Nó phát hiện

– À ..

– Sao , có nhu cầu gì à

– Em thấy đôi nhẫn này đẹp ko ?

– Đẹp nhất rồi , anh ko thíc à ?

– Không anh thíc mà , thế …

– Ơ , sao hôm nay lại rụt rè đột xuất thế

– À ko .. anh sợ bạn anh ko thíc thôi

– Yên tâm , nhất địh sẽ thíc .. Quà của anh mà – Nó vố nhẹ vào cánh tay trấn an Tùng

Tùng k nói gì nữa chỉ càng lúc càng bối rối .

12h , 2 đứa có mặt ở quán cơm tàu . Nó phát hiện hôm nay Tùng rất lạ . K giống trước đây hay mọi khi , cứ như đang tính toán suy nghĩ đắn đo cái gì đó , nhưng nó k tiện hỏi dù biết Tùng đang dấu diếm 1 chuyện gì ko tiện nói .

Bữa cơm iên lặng với những cái nhìn bất chợt , những nụ cười như xã giao của Tùng làm nó khó chịu . Hơi bực . Từ lúc mua nhẫn xong Tùng cứ thế .

– Anh k thíc đôi nhẫn ấy thì có thể đổi – Nó vừa ăn vừa nói điều nó đoán Tùng đang nghĩ

– Lại đoán mò linh tinh

– Thế làm sao nãy giờ như người mất hồn – Nó dừng ăn nhìn Tùng đợi câu trả lời

– Vừa quên k lấy tiền giả lại – Tùng buồn thiu

– Chết , bao nhiêu tiền – Nó giật mìh

– 20 nghìn

– Zời ak . Anh keo kiệt thế từ khi nào đấy , bó tay

– 20 nghìn mà ko phải là tiền à , thế em trả tiền cơm đi

– K phải nói , tôi trả .. tôi có tiền – 2 đứa lại gay gắt với nhau đc ngay ..

Bữa cơm đã bớt căng thẳng , vui và ngon miệng hẳn lên . Tùng đã cười , k ngẩn ngơ nữa .

Theo như lịch trình , Tùng đưa nó đến 1 quán cafe vắng , nhạc nhè nhẹ để thư giãn sau bữa trưa , nghỉ ngơi nói chuyện để đầu óc bớt căng thẳng . Anh gọi cho nó 1 cốc nước cam . 1 hộp sữa chua .. và 1 đĩa hoa quả khổng lồ .

Anh ngồi xuống trước mặt nó dù trước đây đã quen ngồi cạnh , nó nghĩ anh biết nó vẫn cần khoảng cách , nó biết anh hiểu điều đó .. nhưng nó tự hiểu anh ngồi đó để nhìn rõ mọi cảm xúc nó sẽ bộc lộ vào lúc này để thấy hết .

Đang ngồi nhâm nhi sữa chua , hoa quả .. điện thoại anh nhấp nháy khúc nhạc trữ tình nó cũng biết bài hát đó ..bài hát anh vẫn hay lẩm nhẩm khi đi xe .Anh nghe điện thoại , còn nó nhìn xung quanh .. nhìn ra ngoài cái cửa sổ lớn trời đang tối sầm âm u như sắp có mưa đến nơi .

– Em ngồi đây anh về quán 1 chút có việc nhé – Tùng đứng dậy

– Nhanh lên đấy – Nó ngước mắt lên nhìn

– 15′ thôi , ở yên đây ko đc đi lang thang đâu đấy – Tùng cố dặn dò

– Đi đi nói nhiều thế – Nó cười


Tùng đi đc 1 lúc rồi . Nó vẫn nhìn ra ngoài vô định .. ko hiểu rõ đang nghĩ gì nhưng nó thấy lòg mìh nhẹ nhõm đi rất nhiều và thoải mái biết bao nhiêu . Nó khẽ mỉm cười …

– Sao lại ngồi cười 1 mình thế – Người nói câu nói đó nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh

– Anh … – Nó ngạc nhiên

– Anh ko thấy em nhắn tin gọi điện cho anh – Là Phong

– Chia tay rồi thì em làm thế làm gì – Nó k dám nhìn thẳng vào Phong

– Anh xin lỗi , em đã buồn lắm phải ko – Phong khẽ nắm lấy tay nó

– Anh k phải xin lỗi – Nó rụt tay lại

– Em ko muốn quay lại với anh nữa đúng ko

Câu nói ấy của Phong làm lòng nó xáo trộn .. ngoài trời mưa đột nhiên rơi .. mỗi lúc 1 lớn .. như lòng nó cũng đang có cơn mưa Phong đang bất chợt reo vào ..
– Anh nghĩ em muốn quay lại sau điều anh đã làm với em à ?

– Anh k lừa dối , k phản bội .. Anh đã yêu em nhiều đến thế nào .. nên hiểu em rất rõ – Phong nhẹ nhàng

– Cái anh từ bỏ là t.y của em , cái anh dẫm đạp là tự trọng của em .. anh k hiểu sao – Nó nhìn Phong mắt đỏ sọc

….

Tùng đi giữa đường gần đến quán cafe thì thấy có mưa lất phất .. nó quành xe lại , vì nghĩ phải mua ô hoặc áo mưa hoặc cái j đó để cô gái của nó ko bị ướt .. và nó quên mình có thể sẽ ướt hết . Biết cô gái bướng bỉnh ấy sẽ k chịu mặc áo mưa nên nó mua chiếc ô rồi tiếp tục đi thật nhanh quay lại vì sợ cô bé đợi lâu .
Nó háo hức ra mặt , phủi những giọt mưa làm ướt tóc và vai áo .. Nhưng nụ cười của Tùng đột nhiên đâu mất . Nó thấy Phong đang nắm lấy tay cô gái của nó . chiếc ô trên tay nó rơi xuống đất . Nó thấy 1 cảm giác tồi tệ len lỏi trong lòng . Đó là ghen , nhưng nó đâu là gì để ghen tuông giận dỗi ..Nó bỏ ra ngoài cửa đứg . Mưa mỗi lúc 1 to . Đừng ngoài cửa mưa hắt .. khiến nó thấy lạnh len lỏi vào lòng .

1 lúc , tiếng điện thoại réo lên .. Tùng lấy đt trong túi quần ra , là cô bé của anh gọi .. Anh k nhấc máy ngay .. Phong đã đi ra và đang nhìn anh khiến anh ko thể coi như k nhận ra ..

– Đưa cô ấy về cẩn thận – Phong nhìn Tùng sự khó chịu cũng k ít

Tùng ko nói gì .. Mưa đang to chợt ngớt như tạnh đột ngột .. Phong mới cửa xe taxi đi từ lúc nào . Tiếng điện thoại réo ấm ĩ trước cửa quán nhưng Tùng vẫn trôn chân chết lặng .

– Anh làm gì đứng đây mà k nghe điện thoại – Nó dẩy tay Tùng khiến anh giật mình ra khỏi suy nghĩ
– Em vừa gặp Phong à ? – Tùng quay sang nhìn nó
– Ừm , có nói chuyện vài câu – Nó lảng tránh ánh mắt Tùng
– Thế à .. Nó có đề cập quay lại ko ?
– Không , chỉ hỏi vài câu vớ vẩn thôi .. mà .. liên quan gì anh – Nó nhìn Tùng trêu trọc
– Ừ , ko liên quan gì cả – Tùng đi trước ra chỗ để xe , trời đã tạnh mưa rồi
Nó nhìn thấy chiếc ô lăn lóc dưới đất còn mới , thấy Tùng ướt .. Nó chạnh lòng ..nhặt chiếc ô lên đi nhanh theo Tùng
– Này – Nó gọi
– Gì – Tùng quay lại chau mày
– Mua ô sao ko che để ướt hết – Nó cũng khó chịu
– Anh mua cho em , nhưng tạnh mưa rồi thì thôi – Tùng quay đi lấy xe
– Anh đúng là .. cái đồ điên – Nó cười
Tùng quay sang nhìn nó cười vì nhận đc nụ cười ấm áp ấy . Anh thấy mọi cảm xúc xáo trộn từ lúc thấy Phong đến giờ biến mất ..
– Anh về thay đồ đi – Nó vỗ nhẹ vai Tùng
– Ko sao đâu , khô rồi ..
– Thay đi r đi đâu thì đi , ko em đi vs anh xấu hổ lắm – Nó khiêu khích
– K phải kháy – Tùng biết rõ

Hì hì . Nó cười thoả mãn … Xong lại nặng trĩu những điều Phong đã nói lúc vừa rồi .. Phong đã cho rằng Phong k hề có lỗi gì và Phong luôn là người có quyền quyết định mọi thứ , làm mọi điều anh muốn .. Nó yêu Phong nhiều lắm nhưng k thể cứ nuông chiều sự ích kỉ ấy ở Phong .. Nó chờ ngày Phong nhận ra và thật sự cần nó chứ k phải để cho có rồi vất bỏ khi thíc như vậy . Nó đâu phải là thứ vô tri .

Chiều hôm ấy , tan làm , nó ngồi cafe với Tùng .. Anh đột nhiên đặt lên bàn chục cái thiếp cưới , mỗi cái 1 mẫu mã màu sắc khác nhau .. Nó tròn mắt suýt sặc nước ko hiểu anh định dở trò gì ..

– Cái gì thế anh – Nó cầm lên xem
– Thiệp cưới chứ cái j , mù chữ à – Anh vẫn lựa lựa ngắm ngiá
– Ai chẳng biết những để làm gì – Nó tò mò
– Chọn hộ bạn anh thôi , em chọn đi cái nào đẹp
– Em thấy giống anh cưới hơn là bạn anh cưới đấy
– Coi như 2 đứa mình cưới đi , chọn cái thật đẹp vào – tùng cười híp mắt
– … đc thôi … em cũng muốn biết cảm giác chuẩn bị lấy c là như thế nào – Nó im lặng 1 lúc r phát biểu hùng hồn
– Vậy có muốn đi thử áo cưới ko ? – Tùng nói
– Thật à .. có .. thử có mất gì đâu – Nó sướng đến chả suy nghĩ gì cả
– Vậy chọn thiệp xong anh sẽ lai anh đi xem váy – Tùng cười , trông hạnh phúc lạ
– Cái nào nhìn cũng đẹp là sao – Nó cặm cụi ngắm ngiá
– Đâu , những cái nào
– 4 cái này – Nó lấy ra dơ lên
– Giữ yên để anh chụp – Tùng lấy đt ra
– Cho bạn anh chọn hả – Nó ngơ ngác
– Ừm .. thế em nghĩ làm gì …

Nó hí hửng tạo dáng cầm thiệp cưới chụp ảnh cười toe toét .. Háo hức xem có đẹp ko .. Rồi đòi về làm avata fb .. lúc mải xem ảnh , nó k nhận thấy ánh mắt Tùng nhìn nó .. ánh mắt ấy .. nó sẽ k bao giờ hiểu đc .. điều Tùng đang cất dấu .

Áo cưới la liệt trước mắt . Nó vs Tùng ngắm hết cái này đến cái khác .. Nó chạy lăng xăng để xem , đứng nghe nhân viên bán hàng tư vấn .. Trong lúc ấy Tùng đã để mắt đến chiếc váy cúp ngực xoè đến đầu gối màu trắng tinh viền ren đính hạt chạy đều viền ngực .. Anh đã tưởng tượng khi cô bé ấy mặc chắc sẽ giống thiên thần lắm ..

– Em thử cái này đi – Tùng lấy chiếc váy ra ..
– Đc thử hả chị – Nó quay sang nhìn chị nhân viên

Chị ấy cười dịu dàng , cầm chiếc váy kéo nó lên lầu thay . Tùng ngồi dưới hồi hộp … Rồi cô bé bước xuống .. chiếc váy đúng là rất đẹp .. đơn giản dịu dàng .. còn cô bé thì thật sự đẹp hơn cả thiên thần trong mắt Tùng ..

– Em lấy cái váy này – Tùng nói k suy nghĩ
– Ơ , sao lại lấy – Nó thì thầm thì thụp k dám nói to
– K sao đâu , em thíc k – Tùng cười
– Thíc nhưng lấy làm gì .. – Nó vẫn lí nhí
– Mấy hôm nữa bạn anh về làm đính hôn luôn nên ..
– À em hiểu rồi – Nó cười toe toét
– Nếu hôm nay em là cô dâu em sẽ nói gì với chú rể – Tùng lấy đt ra

Con bé nghĩ là chụp ảnh .. Nhưng Tùng chụp vài tấm rồi chuyển sang chế độ quay ..

– Em sẽ nói là .. – con bé nhìn thẳng vào máy đt
– .. Em yêu anh

Cô gái với chiếc váy cô dâu .. đang ngấn nước mắt .. run giọng nói 3 từ em yêu anh .Khiến lòng Tùng đau nhói . Nó cố kiềm lòng vì biết những lời ấy cô bé nói để cho 1 người khác k phải mình ..


Tùng lấy hoá đơn hẹn 2 ngày nữa đến lấy váy sau khi chỉnh sửa lại .
Anh ngồi xem lại đoạn băng vừa quay mà nó cảm thấy nước mắt của nó cứ như muốn rơi xuống . Xong kiềm chế đc nó khẽ cười .. tự cảm thấy hạnh phúc như đó là điều là dành cho nó .
Con bé lon ton xuống gác . Cười vui vẻ như k hề nghĩ đến chuyện gì ..

2 ngày hôm sau đó . Con bé tan làm .. đứng đợi Tùng đến đón .. chiều đã khá muộn Tùng vẫn ko thấy đâu .. Chợt 1 chiếc ô tô màu đen dừng lại trước mặt nó .. 1 người bước xuống ..

– Em có phải là Hân ko ?
– Vâng , sao vậy – Hân ngạc nhiên
– Tùng nhờ anh đến đón em có việc
– Việc gì vậy anh ..- Hân tò mò
– Em cứ lên xe đi
Hân lên xe .. Chiếc xe dừng trước tiệm áo cưới hôm trước .. Hân ngơ ngác xuống xe khó hiểu
– Sao lại đưa em đến đây ? – Hân hỏi anh chàng lái xe
– Tùng nói hôm nay là đính hôn của bạn Tùng nên muốn em trang điểm làm tóc , và mặc chiếc váy hôm trc
– Anh ấy bị làm sao thế anh – Hân khó hiểu
– Hì .. Tùng làm gì cũng có lí do , em có thể coi như là giúp nó đc k ? – Anh ta lẻo mép
– Vâng .. em cũng rảnh

Trang điểm , làm tóc .. Mặc chiếc váy hôm nọ , đứng trước gương .. Nó ko nghĩ là nó sẽ có ngày đc mặc váy cô dâu .. Có xúc động đến rơi nước mắt .. sợ lem lớp trang điểm nó lấy tay chặn nước mặt lại .. ngửa mặt hít 1 hơi thật mạnh .

Anh kia quay lại sau gần 2 tiếng đồng hồ ko biết là đi đâu .

– Bây giờ đi đâu hả anh
– Ra biển
– Đính hôn buổi tối mà ở biển hả anh – Nó càng kì lạ
– Tây nó lắm chuyện thế đấy em ak
Hân ầm ừ lên xe .. Nó k hiểu sắp có chuyện gì .. Nhưng đột nhiên nó hơi mệt và khó chịu ..

20′ sau , Hân tỉnh lại khi mệt quá thiếp đi lúc nào k biết . Đến biển từ lúc nào rồi vậy .. Nó xuống xe và đc anh kia dẫn đi 1 đoạn đường lên khá tối .. Nó hơi sợ .. Nhưng 1 lúc nó thấy phía xa có những ánh sáng lấp lánh kì lạ , lại gần .. là cả 1 đoạn đường đi trải dài 2 bên là toàn nến .. ánh mắt tò mò của nó cố gắng nhìn về phía cuối .. 1 đoạn đường khá dài toàn nến .. cuối cùng cũng xuất hiện 1 chiếc bàn trải khăn màu đỏ với bó hoa hồng trắng trên bàn .. Hân lại gần , tò mò cầm mẩu giấy đặt dưới cốc nên trên bàn có ghi dòng chứ ” Em hãy cầm nó lên để trở thành cô dâu xinh đẹp nhất ”

Hân mỉm cười , tò mò .. sao Tùng lại làm cái trò dở hơi này thế k biết . Dù sao thì con bé cũng vui lắm . Nó ngước lên thì thấy Tùng k hiểu trốn ở đâu giờ đã đứng trước mặt .. Anh mỉm cười , chỉnh tề trong chiếc áo sơ mi trắng và quần bò đen . – Không ra dáng chú rể gì cả – Hân cười .. dù như muốn khóc vì xúc động
– Vì .. anh ko phải là chú rể của em – Tùng cười cho có
Hân ngạc nhiên vì câu nói ấy . Rồi nó quay lại phía sau vì nghe tiếng bước chân chạy đến ..

Là Phong .. Anh dường như đã chạy rất nhanh đến đây . Mặt anh như đang rất lo lắng .. Anh vẫn thở gấp nhìn Hân
Thật ra chuyện này là thế nào ? 2 người con trai này đang làm trò gì vậy ???
.
.
.
.
.
.

Cách đó 2 tiếng .. Phong về nhà , mẹ nói có bưu phẩm gửi đến mẹ để trên phòng . Anh mở ra xem và nhận đc 1 chiếc thiệp cưới .. 1 chiếc đĩa CD và 1 mẩu giấy trên vỏ đĩa ..

Thiệp cưới ghi tên Hân và Tùng .. Phong rụng rời , chiếc thiệp rơi xuống đất .. chân tay nó luống cuống .. nó bối rối mở chiếc vỏ đĩa lấy đĩa cho vào lap để xem ..

Nó thấy những bức ảnh Hân cười tươi trong chiếc váy cưới .. ảnh 2 người đeo nhẫn cưới .. ảnh chọn thiệp cưới .. nụ cười ấy như xé vào lòng Phong .. anh đọc mẩu giấy ngoài vỏ đĩa

” Hân k yêu tôi . Nếu yêu Hân thì hãy đến ngăn cô ấy lại .. Còn nếu ko , tôi sẽ cướp cô ấy đi mãi mãi ” và số điện thoại của Tùng . Phong toan chạy đi .. thì đoạn clíp phát hình Hân đang rưng rưng nước mắt .. ánh mắt ấy như bóp ngẹt trái tim của Phong .. câu ” Em iêu anh ” khiến nước mắt Phong rơi thật vội .. Nó k suy nghĩ gì nữa ..

– 2 người đang ở đâu – Phong gọi điện cho Tùng
Nó chạy như điên . Gọi taxi và ngay lập tức đến …
.
.
.
.

Phong đứng đó .. nhìn Hân . 2 đứa nhìn nhau k nói 1 điều gì rất lâu ..
Tùng tiến lại phía 2 người . Nó cầm hộp nhẫn .. đặt vào tay Phong ..

– Đây là quà cho việc anh có mặt ở đây – Tùng mỉm cười
– Cám ơn – Phong nhìn Tùng biết ơn
Tùng bỏ đi .. cái dáng đi của 1 kẻ bỏ cuộc , từ bỏ t.y của mình dàh tặng cho ng khác
Phong lấy chiếc nhẫn trong hộp ra đứng trước Hân , cô bé đã khóc nhèm hết mắt

– Anh xin lỗi .. anh sẽ bù đắp tất cả khi em là vợ anh , đc ko ?
Phong đeo nhẫn trước sự yên lặng của Hân .. con bé ngước mắt ướt đẫm nhìn anh .. rồi bất ngờ đổ xuống ..
Con bé ngã xuống trước sự bàng hoàng của Phong .. Tiếng Phong gọi tên khiến Tùng giật mình quay lại , anh như k thể làm gì nữa ngoài chạy thật nhanh quay lại .. Phong đang cố gọi để Hân tỉnh nhưng con bé vẫn yên lặng k 1 câu trả lời ..
Tùng kéo Phong ra ngày lập tức bế Hân lên và chạy thật nhanh .. Trong khoảnh khắc ấy Phong như chết lặng .. mất vài giây để nó tỉnh và đuổi theo .
..

28

Ảnh minh họa

Phong và Tùng ngồi ngoài cửa phòng cấp cứu ..
– Ai là .. – Bác sĩ mở cửa bước ra định nói j đó
– Sao rồi bác sĩ – Phong đứng vội dậy
– Anh là Tùng à ? – Bác sĩ hỏi
– Tôi là Tùng – Tùng đứng dậy ngạc nhiên , còn Phong thì k hiểu chuyện j đang xảy ra
– Cô ấy tỉnh rồi , muốn gặp anh .. – Bác sĩ nói
– Cô ấy sao vậy – Tùng hỏi còn Phong im lặng từ lúc đó
– Bị suy nhược thần kinh , cơ thể yếu do k ăn uống đầy đủ , nên nghỉ ngơi k suy nghĩ và đc quan tâm chăm sóc nh hơn , ai là chồng cô ấy – Bác sĩ nhìn cả 2
– Tùng vào đi , đừng để Hân đợi ..- Phong vỗ vai Tùng
– Ừm .. – Tùng khó hiểu
..
Anh bước vào phòng . Hẫn vẫn nhắm mắt , đang truyền nước .. khuôn mặt nhợt nhạt khiến Tùng k đành lòng nhìn .
– Anh đấy à – Hân như nghe thấy tiếng Tùng đến gần
– Ừm , bác sĩ bảo em tìm anh – Tùng cười
– Anh là người xấu tính nhất mà em từng gặp – Hân cười
– Anh xin lỗi .. anh ..
– Anh phải giữ lấy em chứ .. sao lại nhường em đi – Hân đặt tay lên má Tùng
– Anh .. – Tùng đột nhiên cười hắt ra .. hạnh phúc rõ ràng qua nụ cười và ánh mắt đó
– Em yêu anh .. – Hân cười dịu dàng
..

Tùng mở cửa định kêu Phong vào nhưng anh đã đi mất .. Cô y tá đưa cho Tùng hộp nhẫn và 1 tờ giấy nhắn nói chàng trai vừa rồi gửi cho Tùng ..
” Đây là món quà cho anh vì đã làm Hân hạnh phúc trở lại . Hạnh phúc nhé ”
Tùng cười . Đóng cửa lại ..
Nó lại gần Hân .. nắm lấy tay Hân và hôn nhẹ lên chiếc nhẫn ..

***

Hân tỉnh dậy sau 1 ngày ngủ miên man .. Tùng ngủ gục bên cạnh . Tay anh vẫn cầm hộp nhẫn , Hân lấy chiếc nhẫn ra đeo vào ngón tay áp út của Tùng . Nó nắm chặt tay anh .. Mỉm cười khi anh chợt tỉnh giấc ..

– Em ngủ ngon ko – Tùng cười

– Em yêu anh

– … – Tùng ngơ ngác

– Em yêu anh – Hân cười .. nước mắt khẽ rơi

– Hâm ạ , em định nói bao nhiêu lần nữa .. – Tùng cười đặt tay lên má Hân

– Đến khi .. 1 trong 2 đứa chết trước thì câu cuối cùng em vẫn nói vs anh là ” Em yêu anh ”

– Hì .. Anh yêu em

– Hơn bất kì ai chứ ?

– Hơn cả bản thân anh ..

….

Yêu thương luôn ở sau nỗi đau !

Tags:
X