Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Vĩ cầm bên cửa sổ

15/11/2015 4:00:20 | admin | 732 lượt xem

(iBlog.vn) Đôi khi chúng ta thật khó lí giải cảm xúc của mình. Bắt đầu từ cảm xúc bực tức, ghét bỏ… rồi lắm khi lại hóa nhớ nhung… Có những chuyện cần phải bật cười như cách kể hài hước của tác giả câu chuyện, để tất cả nhẹ như tiếng vĩ cầm bên cửa sổ…

Khi gia đình tôi dọn đến chung cư này, tôi không hề nghĩ rằng phòng mình lại ở đối diện với một tên hàng xóm “quái” như thế.

Tôi không phải là người thích xía mũi vào chuyện người khác, đó là lý do tôi chọn vĩ cầm làm đam mê của cuộc đời. Nghe có vẻ không liên quan nhưng chúng hoàn toàn dính líu đến nhau đấy! Khi chơi đàn, tôi chẳng cần bận tâm đến ai. Từ nhỏ tôi đã là kiểu học sinh tiểu học kì quái bị mọi người xa lánh. Đi học luôn thắt bím ngay ngắn, mang tất trắng, đi giày đen, tan trường thì đi học đàn ngay, chăm chỉ cần mẫn, luôn học giỏi, không bạn bè, ra chơi ngồi đọc sách về nhạc lý…v…v…. Ai nói tôi khó gần hay kiêu ngạo, tôi biết hết, nhưng vấn đề là tôi không có nhu cầu muốn kết bạn với ai, tìm hiểu về ai. Tôi chỉ có một nhu cầu tò mò duy nhất, đó là âm nhạc, nhạc lý, đó là vĩ cầm.

Vậy mà từ khi dọn đến đây, có một tên đáng ghét đã khiến tôi phân tâm thật sự.

– Hắn ta lại làm cái gì vậy?

Tôi vừa nhai bim bim, vừa thò ống nhóm qua cái khe rèm cửa. “Hắn” là tên hàng xóm ở ngay đối diện, cũng tầng bảy, nhưng khu A. Chúng tôi cách nhau một khoảng chẳng đủ gần để mà nhảy sang. Nhưng cũng không đủ xa để những tiếng nhạc mà hắn mở hằng tối không nhảy nhót sang đây. Tôi sẽ tạm gọi hắn là tên BÚN ĐẬU nhé! Vì hắn rất hay ăn món này bên bàn học, sát cửa sổ phòng.

45371_333953536711501_1055274680_n

Khi mới dọn đến, tôi vốn tính cách cũ, chỉ chú tâm tập luyện vĩ cầm. Cứ mỗi tối đúng bảy giờ, sau khi học ở trường về và ăn uống, tôi sẽ kéo đàn liên tục cho đến mười một giờ. Vài tuần sau đó, cứ đến giờ tôi luyện đàn, nhà bên kia sẽ mở nhạc. Đúng! Chính là nhà tên BÚN ĐẬU.

BÚN ĐẬU sẽ vừa ăn bún đậu trên bàn, mở toang cửa sổ, bật laptop và một list dài nhạc trẻ được hát lên. Trời ơi tôi ghét nhạc trẻ. Vì thính lực của tôi quá mẫn cảm, nên chỉ một giai điệu lạc quẻ tôi cũng khó chịu. Thế mà, hắn mở hết bài này đến bài khác, suốt thời gian tôi tập đàn.

– Mẹ à, hôm nào mẹ mua bún đậu về cho con ăn nhé!

– Sao con lại thèm món này? Xưa giờ con có ăn gì mấy đâu?

– Dạ tại gần đây con thấy….nhiều người ăn nên…thèm.

Đừng cười nếu tôi nói rằng tôi hay dùng lén ống nhòm du lịch của ba để ngó sang phòng BÚN ĐẬU. Khi bạn ghét ai đó, cảm xúc và hành động của bạn cũng như đang yêu thích họ vậy, luôn quan sát, luôn dõi theo, từng chi tiết từng hành động.

BÚN ĐẬU vì sao không bao giờ ăn cơm với gia đình mà toàn ngồi ăn một mình trong phòng, trên bàn học?

Vì sao hay ăn món bún đậu thế, không ngán à?

Vì sao hôm nay lại dỡ cả khung cửa sổ ra, trèo hẳn lên bàn, ngồi nhìn ra trời đêm suy tư như thế?

Cái ngày BÚN ĐẬU ngồi hai tiếng đồng trên bàn học ấy, lòng tôi cảm thấy có một gợn thắt rất lạ. Phút chốc đó, tôi kéo sập rèm phòng mình lại, lui cui lén lút nhìn hắn chăm chú rồi tự hỏi hàng ngàn điều.

BÚN ĐẬU ngồi đấy, co chân lên, tay để lên gối, bàn tay lõng thõng, nhạc vẫn chơi trên máy tính và hắn nhìn ra bầu trời tựa như trong lòng là một vực sâu không đáy chất đầy tâm sự. BÚN ĐẬU đang suy nghĩ điều gì? – đây là câu hỏi tôi hỏi chính mình nhiều nhất trong đêm hôm đó. Để rồi tối khi nằm trên giường và trằn trọc, tôi lại có một thắc mắc khác lớn hơn

– BÚN ĐẬU nghĩ gì, sao mình lại quan tâm?

Đã ba tháng từ ngày tôi dọn về đây và đã hai tháng rồi tôi không còn luyện đàn chăm chỉ nữa. Điều duy nhất tôi quan tâm sau khi làm xong bài tập là ngó qua xem BÚN ĐẬU đang làm gì, đã về chưa, đang ăn gì, thậm chí tôi còn cố gắng tìm kiếm trên mạng những bài hắn hay nghe để…nghe theo.

Có một vài hôm, chẳng hiểu đi đâu, BÚN ĐẬU để phòng tối om trống hoác. Tôi nhìn sang trong vô vọng, miệng cứ lẩm bẩm

– Đi đâu chưa về? Giờ này mấy giờ rồi hả? Không làm bài tập à ? Đi chơi quên giờ giấc đúng là kẻ hư hỏng….

Tôi chẳng còn tập trung được vào vĩ cầm nữa.

Nhưng, chỉ cần hôm nào BÚN ĐẬU ngồi bên đấy. Gương mặt được hắt sáng từ bên trái bởi ánh đèn bàn học màu vàng dịu, đầu cúi nhẹ và tay hí hoáy ghi chép khi tiếng nhạc vẫn cứ cất lên du dương, thì tôi bên đây chẳng hiểu sao cứ muốn đứng luyện đàn mãi. Có một ngày, chợt tôi ngẩng đầu lên và thấy BÚN ĐẬU cũng đang ngẩng nhìn sang tôi – đang đứng cầm đàn kéo.

Giây phút đó, cả lồng ngực tôi như bị ép chặt, tim tôi nhảy bổ ra, đầu tôi như vừa một một bàn tay hộ pháp đánh bốp, tôi hoảng hốt đến độ té bật ngửa ra sau dù chẳng vấp váp gì. Một kỉ niệm ê chề !….

Nhưng sau đó, tôi cho phép mình suy tưởng hằng đêm :

– Có thể, BÚN ĐẬU cũng – có – nhìn – sang – đây và biết mình là ai. Biết đâu, hắn ta cố tình mở nhạc là để thu hút sự chú ý của mình nhỉ ? Biết đâu, hắn ta cũng thích tiếng đàn của mình. Biết đâu, hắn ta đã thích mình từ khi mình mới dọn về và hay chơi đàn bên cửa sổ. Biết đâu,…..

Rồi tôi thiếp ngủ với nét mỉm cười lăn tăn trên môi.

– Sao con không tập đàn trong phòng nữa, lên sân thượng gió lớn lắm

– Dạ…con thấy lên đó yên tĩnh và có cảm hứng hơn, tập trung hơn

– Ừ! Nhớ mặc thêm áo nhé!

BÚN ĐẬU đã dọn nhà đi được một tháng rồi.

Và tôi hiểu ra đôi chút vì sao ngày đó cậu hay ngồi bên khung cửa sổ nhìn về xa xăm.

Vì lúc này, tôi cũng vậy, ngồi trên sân thượng bó gối nhìn toàn cảnh, để thấy sao cảnh vật chật đầy mà sao lòng mình trống hoác ….Chẳng hiểu đây gọi là gì, chỉ biết duy nhất một điều: thanh âm của tim đập đều đặn đến chán chường.

Tôi còn chưa được biết tên của cậu ấy!

Tags:
X