Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Vợ chồng trẻ con (p4)

11/08/2015 8:09:29 | admin | 4139 lượt xem

(iBlog.vn) – Hà chủ động bắt xe đến nhà Trường mà không để hắn đón. Nàng phải thực sự mạnh mẽ và quyết đoán khi đối mặt với bà Hảo. Nàng muốn dứt khoát sớm để có thể quyết định tương lai của mình.

Bà Hảo đã chuẩn bị một bữa cơm khá tươm tất để đón cô con dâu tương lai. Trường như một đứa trẻ khi nhà có khác, cứ chạy ra chạy vào, quan sát thái độ của mẹ và vợ tương lai. Khác với sự lúng túng của lần gặp đầu tiên, Hà tỏ ra khá tự tin khi đến nhà chồng. Bữa cơm diễn ra khá thân mật. Bà Hảo là giáo viên nghỉ hưu. Chồng bà kinh doanh bất động sản nên để lại cho mẹ con bà một khối tài sản khổng lồ với khoảng bốn chục căn chung cư và hàng trăm ngôi nhà rải khắp thành phố Hà Nội. Từ khi chồng qua đời, bà Hảo cáng đáng công việc kinh doanh. Bà muốn chuyển nhượng hết số nhà đất để gửi tiền tiết kiệm vào ngân hàng an hưởng tuổi già. Bà dự định sau khi con trai ra trường, sẽ mở một công ty nhỏ để con gây dựng sự nghiệp.

Việc con trai đòi cưới vợ khi mới học năm thứ hai nằm ngoài dự tính của bà. Vốn là người nhân hậu, bà thấy tội lỗi khi phải giết chết một mầm sống đang hình thành. Mấy lần gặp Hà, bà cũng cảm nhận thấy nàng không phải là một kẻ đỏng đảnh hay hư hỏng. Sự mạnh mẽ, quyết đoán và có phần khô cứng của Hà làm bà thực sự có cảm tình. Chính vì vậy, dù vẫn có nhiều băn khoăn nhưng bà vẫn chấp nhận để con trai tổ chức đám cưới. Ít ra thì bà cũng sớm có được đứa cháu đích tôn để bồng, để bế.

Vì đã xác định tư tưởng sẵn nên Hà tỏ ra khá thoải mái khi đến nhà người yêu. Nàng ăn uống, trò chuyện với mẹ chồng, gọi mẹ, xưng con một cách tự nhiên. Hành động của nàng làm Trường như mở cờ trong bụng. Sự hòa thuận của mẹ chồng và nàng dâu ngay từ khi chưa kết hôn là một khởi đầu tốt. Hắn không bao giờ nghĩ ngợi nhiều nhưng những gì đang diễn ra trước mắt làm hắn thực sự cảm thấy hạnh phúc.

Sau bữa cơm tối diễn ra khá suôn sẻ, bà Hảo ngồi vào chiếc ghế tựa giữa phòng khách xem ti vi, để mặc vợ chồng Hà lúi húi dưới bếp. Chúng phải làm quen dần với việc nhà. Ít ra cưới vợ cho con cũng giúp bà không phải dọn dẹp nhà cửa vài hôm.

Hà rón rén bước vào phòng khách và ngồi vào chiếc ghế đối diện với bà Hảo. Trường đi sau vợ đầy lo lắng. Không hiểu nàng sẽ nói gì với mẹ

– Dạ! Con muốn thưa chuyện với mẹ.

– Có chuyện gì con cứ nói đi.

– Hôm qua con và anh Trường có về quê. Nhưng vì bà ngoại con già yếu, con cũng chẳng có ai thân thiết. Nên bà con có gửi lời nhờ mẹ lo tổ chức lễ cưới cho chúng con. Bà con không xuống Hà Nội được ạ.

– Thế à! Thế thì tiếc quá! Ngày trọng đại của con mà không có ai thân thiết bên cạnh liệu có ổn không.

– Chỉ cần mẹ thông cảm cho con là được ạ.

– Thế hay để mẹ cho người leen thưa chuyện với cụ trên nhà. Chuyện trọng đại cả đời chứ cũng phải đoàng hoàng chứ con.

– Không cần đâu mẹ ạ. Hôm qua bà con có chuyển lời, cả anh Trường cũng ở đấy rồi ạ. Bà con cũng dặn dò anh Trường nhiều điều rồi ạ.

– Vâ…âng! – Trường lúng túng khi bị lôi vào cuộc – Thôi cũng chả cần đâu mẹ ạ. Hôm qua bà cũng nói với con rồi ạ.

– Thế thôi vậy. Nhà mình sẽ tổ chức tiệc cưới ở nhà hàng. Nhà chất quá không đủ chỗ. Các con lên danh sách khách mời để mẹ đặt cỗ.

– Với một việc nữa, con muốn xin phép mẹ. Cưới xong, con xin mẹ cho vợ chồng con thuê nhà ở bên cạnh trường con. Con bầu bí mà từ nhà mình sang trường cũng xa, đi lại không tiện lắm.

– Nhà mình cũng có căn chung cư ở gần trường. Nếu cần thì cả nhà chuyển sang đấy ở. Nhà có mỗi ba người lại chia năm sẻ bẩy ra làm gì.

– Con muốn vẫn tiếp tục kinh doanh quần áo mẹ ạ. Con xuống đây, vừa đi học vừa đi làm kiếm tiền. Công việc kinh doanh của con cũng đang tiến triển tốt. Con không muốn lỡ dở các mối làm ăn hiện có mẹ ạ.

– Làm gì thì làm nhưng cũng phải sinh nở xong rồi hãy tính. Chứ bụng mang dạ chửa làm ăn gì cho mệt. Mẹ cũng không cần tiền của con. Việc chi phí học hành của hai đứa mẹ sẽ lo hết. Không cần con phải làm ăn gì cả cho vất vả.

– Con biết ạ. Nhưng con không muốn mang tiếng ăn bám dựa dẫm vào nhà chồng.

– Tiếng tăm quan trọng gì. Không phải suy nghĩ nhiều chuyện ấy. Mọi thứ cứ để mẹ xử lý hết. Lo lắng làm gì cho mệt.

– Nhưng…

– Thôi mẹ mệt rồi. Con lên danh sách khách mời của con rồi đưa mẹ nhé. Mình làm đơn giản thôi. Bên nhà gái không có ai. Bố chồng con thì vừa mất. Chỉ mời những người bạn thân thiết thôi nhé. Độ vài ba mâm thôi.

– Mẹ….

– Mẹ đi nghỉ đây. Con ngủ lại đây mai đi học sớm cùng Trường cũng được.

– Thôi con về bên kia mẹ ạ. Nhưng mẹ cứ suy nghĩ giúp con. Nếu được, mẹ thuê cho con một cái cửa hàng nhỏ. Vợ chồng con làm ăn. Như thế là mẹ đã giúp chúng con nhiều rồi ạ. Chúng con xây dựng gia đình, thành người lớn rồi mẹ cũng để cho chúng con tự lo cuộc sống ạ.

– Không được! Mẹ không muốn để Trường khổ. Từ bé đến giờ nó chưa phải lo lắng làm lụng gì. Chưa gì con đã định hành hạ nó là sao. Nếu muốn làm ăn thì một mình con làm. Để chồng con học hành cho đoàng hoàng. Đến ăn còn chả xong lại còn định làm cái gì nữa.

Bà Hảo bực bội đi về phòng mình. Hà đứng nhìn theo mẹ chồng lòng ngổn ngang lo lắng. Mới ngày đầu đến nhà mẹ chồng đã tạo sóng. Chắc tương lai sẽ không bình yên.

– Ở lại đây hay để anh đưa em về.

– Ở đây làm gì?

– Thế để anh đưa em về. Còn chuyện kia, cứ để anh từ từ nói với mẹ. Em cứ yên tâm. Em muốn thế nào anh sẽ chiều như thế.

Hà nguýt Trường một cái thật dài. Cái bản mặt suốt ngày hềnh hệch của hắn liệu có làm được trò gì nên hồn. Nhưng những lời động viên của hắn cũng làm Hà thấy an lòng hơn nhiều. Ít ra hắn cũng đứng về phía nàng.

X