Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Vợ yêu khó kiếm, gái điếm dễ tìm, đàn ông không tim, hết tiền gái chạy!

24/08/2017 2:36:49 | Phương Vũ | 103 lượt xem

(iBlog.vn) – Người ta bảo biết lòng phụ nữ khi nghèo khó, rõ lòng đàn ông lúc giàu sang, giờ tôi mới thực sự thấm.

Giữa cả triệu người đâu phải ngẫu nhiên mà gặp nhau rồi yêu nhau, kết hôn. Tất cả giờ đã muộn. Chỉ mong nếu còn cơ hội gặp lại, xin được một lần cúi đầu xin lỗi em.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ngoại tình

Chúng tôi yêu nhau 7 năm mới quyết định về chung một nhà. Tôi và cô ấy đều là dân tỉnh lẻ lên thành phố học rồi quen nhau. Tôi học Bách khoa, cô ấy học Sư phạm.

Tôi còn nhớ cái lần đầu tiên gặp em ở cổng trường Sư phạm. Đó là vào mùa đông, năm đó chúng tôi đang là sinh viên năm 3 Đại học, thằng bạn bảo gái sư phạm xinh lắm, hai đứa nghèo đâu dám có bạn gái, vậy đi ngắm cho đỡ thèm. Nghĩ là làm, hai thằng đạp xe hơn chục cây số từ tận đường Đại Cồ Việt về Xuân Thủy (Cầu Giấy), co ro đứng chờ đến giờ tan học chỉ để ngắm gái.

Cô ấy mặc áo dài trắng, áo khoác ngoài màu xanh dương, mái tóc dài ngang vai, ôm cặp táp nhỏ. Cô ấy có chiếc răng khểnh rất duyên nữa. Lúc cô ấy cười, mọi thứ xung quanh tôi như dừng lại. Đó là lần đầu tiên tôi lạc bước trước một nụ cười. Tôi biết cô ấy không phải là cô gái xinh đẹp nhất, cô ấy còn nhỏ xíu nhưng tôi biết đó là người con gái tôi thương.

Yêu tôi, cô ấy chấp nhận mọi thứ. Ngày lễ, không quà, không hoa, không thiệp, hai đứa đạp xe lang thang vỉa hè dọc đường Láng ăn bánh chuối bánh khoai. Tiền đó chẳng đáng là bao, nhưng hôm tôi trả, hôm cô ấy giành trả. Món quà đầu tiên tôi mua tặng cô ấy là cái áo sơ mi 100.000 đồng ở chợ hàng Xanh. Hôm đó tôi được nhận lương, mãi tới tận sau này khi cuộc sống dư dả, đi siêu thị chẳng cần nghĩ, thì chiếc áo vẫn được gấp gọn gàng trong tủ. Cô ấy chưa một lần đòi hỏi.

Ngày ra trường với tấm bằng giỏi của một ngôi trường tên tuổi, tôi sớm có được công việc như mong muốn. Mức lương khởi điểm không cao nhưng đủ trang trải cuộc sống phần nào. Tôi có tiền gửi về quê cho ba mẹ, có tiền mua cho em vài bộ quần áo đẹp mà không cần suy nghĩ, có quyền mơ về một tương lai của hai đứa.

Tôi đã từng hứa với mình rằng chắc chắn tôi sẽ khiến cô ấy hạnh phúc: có một mái nhà để về, tiêu tiền mà không cần suy nghĩ…

Tôi đã từng hứa với mình rằng tôi phải có trách nhiệm với những năm tháng thanh xuân cô ấy mỏi mòn chờ đợi.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ngoại tình. Kể cả trong giấc mơ, cô ấy là duy nhất.

 

vo-yeu-kho-kiem-gai-diem-de-tim-dan-ong-khong-tim-het-tien-gai-chay

 

Hạnh phúc của vợ chồng son chỉ được năm đầu. Ba năm sau tôi được cất nhắc lên phó phòng, lương tôi đưa hết cho vợ, lậu thì giữ. Công việc với vị trí cao giúp tôi có nhiều cơ hội hơn, tiếp xúc với nhiều dạng người hơn, những cô gái chân dài nóng bỏng vây quanh không thiếu.

Tôi bắt đầu nhìn em với ánh mắt khó chịu. Em quê mùa, người lúc nào cũng toàn mùi sữa, dầu mỡ. Quần áo em lúc nào cũng nhàu nhĩ, nào tôi có tiếc với em gì đâu. Em còn không biết làm vợ, tôi thích những người đàn bà dạn dĩ, chủ động trên dường còn em chỉ đơ như khúc gỗ. Em ngoan như cún, thậm chí tôi quậy nó còn biết cắn người, còn em? Em ngoan hơn cả cún. Tôi say rượu về, mượn rượu chửi mắng em, em chỉ biết khóc. Đúng, em chỉ khóc, và khóc. Người đàn bà dịu dàng ngày nào tôi thương sao giờ bánh bèo, vô dụng như vậy chứ?

Rồi em cũng phát hiện ra tôi có người phụ nữ khác. Trái với vẻ dịu dàng ngày thường, em im lặng đến kì lạ:

– Anh có người khác sao anh không nói với em? Giọng cô ấy nhẹ bẫng.

– Nói thì sao mà không nói thì sao? Có chút men rượu trong người nên tôi sẵng giọng.

– Em đã từng nói: nếu một ngày hai đứa mình chán nhau, thì nhất định phải nói, em sẽ rời đi.

– Cô làm được sao? Cô bỏ đi tôi xem. Tôi chán cô lắm rồi. Tôi mệt mỏi khi phải ở bên người đàn bà suốt ngày chỉ biết bếp núc. Cô biết tôi mệt mỏi thế nào không hả? Cô giúp được gì cho tôi? Cô nói đi…Bao nhiêu khó chịu dồn nén bấy lâu tôi nói hết.

– Hóa ra, em rắc rối như vậy…

Có chút hối hận nhưng rồi tôi tặc lưỡi: “Cô thì làm được gì chứ, không có tôi cô sống thế quái nào được” rồi lên phòng nằm ngủ.

Ngày hôm sau, tôi nhận lịch đi công tác một tuần. Dù sao cũng đánh bài ngửa rồi, lúc trở về tôi sẽ nói chuyện rõ ràng.

Nhưng tôi đã không còn cơ hội ấy nữa. Cô ấy ôm con rời đi. Đi đâu chẳng ai biết. Chỉ một tờ giấy đã kí sẵn chữ kí cùng dòng chữ: “Anh, mẹ con em đi đây”.

Năm năm đã trôi qua, cuộc sống nhiều biến động, công việc không còn thuận lợi như trước. Bao người phụ nữ đến rồi đi, họ chỉ đến bên tôi vì tiền và rời xa khi tôi nhẵn túi. Thậm chí có người đàn bà còn thủ đoạn khiến tôi suýt rơi vào vòng tù tội. Vợ yêu khó kiếm, gái điếm dễ tìm, đàn ông không tim, hết tiền gái chạy! Cô đơn trong tổ ấm ngày xưa của hai đứa, tôi tự hỏi: Đó có phải là cái giá mà tôi phải trả?

Tags:
X