Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Chấp nhận kiếp chồng chung vì luôn muốn “gần” anh

07/01/2015 6:30:53 | Kiều Oanh | 1030 lượt xem

Xin chuyên gia tư vấn giúp em, chuyện của em cũng dài lắm,trước kia vì lỡ trao anh đời con gái nên sau này anh nói anh đang ly thân với vợ con, em cũng bất chấp theo anh.

Hai đứa làm công nhân và ở trọ được hai năm thì anh ly hôn và thêm hai năm nữa em muốn ổn định cuộc sống và có con nên bảo anh cưới em,mâu thuẫn bắt đầu xảy ra khi gia đình em không thích anh vì lúc cưới làm rất gấp chỉ trong vòng một tháng và hơi qua loa vì anh không có tiền, mà tiền đều mẹ anh chi trả,chỉ có ba mươi triệu cho cái đám cưới đó mà nhà em lại đòi hỏi đủ thứ.

Nhà anh ở xa,nhà em ở thành phố có điều kiện nên lúc em sanh em ở cữ nhà em,lúc này bắt đầu xung đột,vì trước sanh em đã đưa anh số tiền mà em tính sau sanh sẽ dùng để anh trả nợ và ổn định chỗ làm, (em nói anh trốn nợ tìm việc mới lo con,anh không chịu) ai ngờ anh trả nợ rồi lại nghỉ làm,rồi lúc sanh tuy anh tận tình chăm sóc em nhưng em thấy rất áp lực.

Trước giờ em không thích sống cùng gia đình,nhưng lúc em đang ở cữ anh lại nghỉ làm và sống không ổn định,gia đình em thấy anh bất tài đã ngoài ba mươi còn không biết suy nghĩ,em thì mới hai mươi, nên kêu em ly dị một mình nuôi con.Thật sự em lúc này chỉ là gánh nặng cho anh, em chỉ có thể lo cho con, dù yêu anh nhưng em vẫn viết đơn ly hôn(em cũng thấy mình bất lực rồi) anh cũng kí (sau này anh nói do nhà em coi thường anh nên anh kí dù cũng còn yêu em) và chúng em ly dị.

Em sống vì con,nhưng vẫn lo cho anh,sợ anh làm chuyện nông nổi nên cũng gọi điện động viên mà không gặp,vì em sợ gặp sẽ không quên được anh,và anh có bồ sau đó vài tháng,em cũng buồn nhưng không nói,em biết làm gì hơn?Con em còn nhỏ quá,em biết anh cần có nhu cầu,em thì chẳng phục vụ anh được.Con được gần hai tuổi,em vẫn luôn nhớ về anh,em cũng tìm người khác nhưng em không muốn con em sống khổ,nó đã không cha,mẹ đi lấy chồng thì con ở với ai?

Nhiều lúc nhu cầu của em lại trỗi dậy,nhưng em cũng gắng chịu,em không muốn người khác đụng vào em,em chủ động gặp anh(trước giờ anh không gặp em và con,với lại gia đình em cũng không cho).Chúng em nói chuyện đôi chút rồi cũng ăn ngủ với nhau vài tiếng rồi ai về nhà nấy. Sau đó cô bồ anh nhắn tin cho em nói cô ta mới sanh(gọi là bồ vì nhà anh không chịu cưới cô ấy dù cô ấy là con nhà gia giáo),em rất giận anh,nhưng em nhìn lại bản thân mình,chính em cũng đẩy anh đến với cô ta,anh nói lúc anh có nhu cầu anh tìm đến cô ta và lỡ làm cô ta có thai(cái này chỉ có anh và cô ấy mới biết).

Em không muốn giành anh với cô ta(vì cô ta cũng là con nhà đàng hoàng),em chấp nhận sống chung chồng vì gia đình em không muốn con nhìn cha,em có ở với anh con em sẽ khổ vì anh cũng chỉ làm công,và giờ anh làm cô ấy như vậy thì anh cũng cần có trách nhiệm,với lại giờ em có gia đình em để nương tựa còn cô ấy chỉ dựa vào anh(mẹ cô vì anh không cưới nên kêu cô cùng cháu về với bà mà cô không chịu)

Nhưng điều mà em băn khoăn là anh cũng là người từng trải sao dễ để cô ta có bầu đến vậy,cô kia cũng là cô giáo cũng ba mươi rồi không lẽ không biết suy nghĩ vậy sao?(anh nói cô ấy muốn ràng buộc anh nên để có bầu)Có phải vì anh cố tình để bầu rồi mồi chài cô ta gì đó không được(nhà cô cũng khá)hay anh không có trách nhiệm với đứa nhỏ nên anh muốn buông tay(sẵn có em muốn níu kéo nữa).

Em biết mình có lỗi khi viết đơn nhưng anh cũng kí mà,vậy thưa chuyên gia em nên tin anh không?Em phải làm gì?

Chào em!

Đọc những dòng tâm sự rất dài của em về hôn nhân gia đình mà thấy xót thương cho gia đình của em. Buồn lòng khi mà tình yêu đến với em nó quá vội vàng, chẳng có sự tìm hiểu kỹ càng, chẳng thể có được một hạnh phúc gia đình như mình mong muốn và kết thúc hôn nhân bằng chia tay, ly hôn. Nhưng chuyện tình cảm vợ chồng nói hết thì khó, khi mà bản thân hai người đã có với nhau một đứa con rồi, và cái cảm xúc mong muốn “yêu” của em trỗi dậy và em chỉ muốn dâng hiến hết cho người chồng của mình mà  không phải là một ai khác. Dù rất mâu thuẫn trong bản thân, khi đã ly hôn với chồng rồi nhưng mà tình cảm thì vẫn còn, vẫn muốn níu kéo nhưng sợ một đằng là bố mẹ không cho, một đằng là chồng mình lại có bồ và con riêng bên ngoài rồi.

Tuổi trẻ ai cũng có một thời nông nổi, bồng sột, suy nghĩ chưa được thấu đáo mọi thứ, vì bản thân còn nhỏ tuổi, còn lo sợ nhiều thứ và chưa có được chính kiến của bản thân, trong khi đó, người chồng thì quá nhu nhược, không công ăn việc làm, không phải là chỗ dựa vững chắc cho một gia đình. Nhưng có lẽ cái gì đã xảy ra rồi, hãy xếp nó vào quá khứ, hãy nghĩ nhiều tới tương lai, tới cuộc sống của bản thân mình nhiều hơn là việc li hôn với chồng là lỗi của mình. Sẽ chẳng thể đổ lỗi được cho ai khi hoàn cảnh khách quan lúc đó quy định, chồng bạn thì chấp nhận mà chẳng hề níu kéo tình cảm nơi em.

Lý trí không phải lúc nào chúng ta cũng có thể chế ngự, có những lúc nó trỗi dậy rồi lại dập tắt, có những lúc mong muốn cái này, cái kia nhưng mà chúng ta còn e ngại, còn lo sợ nhiều thứ quá, và cuộc sống của chúng ta nó bị chi phối bởi rất nhiều yếu tố khách quan khiến cho những điều chúng ta muốn tưởng chừng như có thể mà lại là khó xa tầm tay. Trước khi đưa ra một quyết định gì đối với bản thân,em hãy tự hỏi mình anh ấy có thực sự thay đổi đáng tin không? Một người đã từng ly hôn đến 2 lần nhưng vẫn sống thiếu trách nhiệm, có con nhưng lại luôn tìm cách chối bỏ việc làm cha vậy việc níu kéo này có ý nghĩa không? Và khi bản thân em cũng khó có thể vượt qua được ngăn cấm của gia đình bởi em không thể tự lập lo được cho chính bản thân cũng như cho con mình? cuộc sống tương lai sẽ ra sao nếu chồng em không dứt khoát với người mới?. Suy nghĩ níu kéo tình cảm của em có tương đồng với suy nghĩ của chồng mình hay không? Chồng em có mong muốn quay lại với em không, điều đó em còn chưa xác định?

Đừng vội vàng đưa ra những quyết định khi mà bản thân chưa sẵn sàng, và quay lại với nhau chỉ là vấn đề về nhu cầu sinh lý, cho con em “được tiếng” là có bố thì đó chẳng phải là một quyết định hay đâu. Nếu như sau khi hết nhu cầu sinh lý rồi, bản thân em cần nhìn lại thực tại, chồng em thì vẫn không tu chí, không thể là chỗ dựa vững chắc cho gia đình, rồi rơi vào cảnh 1 chồng 2 vợ, em có chịu được không? có chấp nhận không? hay sau đó thì tình cảnh gia đình em vẫn sẽ rơi vào bế tắc, tăm tối và kết cục vẫn là hôn nhân đổ vỡ. Em cũng nhận thấy rằng mình có một hậu phương vững chắc là gia đình, biết rằng nếu dựa vào người đàn ông này cũng sẽ khổ, vậy bạn cần phải sống lý trí hơn, mạnh mẽ hơn, để con bạn luôn tự hào về mình. Hãy yêu và trân trọng bản thân mình, khi đó người khác mới yêu thương được em.

Em lo lắng con mình sẽ ở với ai nếu mình đi bước nữa, tại sao lại có suy nghĩ như vậy, em có thể nhìn rộng ra xung quanh có rất nhiều người đàn ông tốt họ sẽ đến với em bởi tình yêu dành cho em và như vậy họ sẽ biết yêu con của em. Đó mới thực sự là tình cảm chân thành vì vậy hãy sống thật tốt, luôn vui vẻ cới mở, chọn cho mình một công việc phù hợp có thu nhập, tạo cho mình những niềm vui từ những điều nhỏ nhặt nhất, và em sẽ sớm tìm được một nửa phù hợp với bản thân và hoàn cảnh của mình.

Hãy hướng cuộc sống suy nghĩ của bản thân mình tới những điều mới mẻ, hãy cố gắng chấp nhận cho cơ hội bản thân và cho mọi người để quá khứ có thể là đổ vỡ nhưng tương lại là hạnh phúc và niềm vui. Hãy có những lựa chọn sống cho bản thân, quyết định cho tương lai. Tương lai ở phía trước còn nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi em, mạnh dạn từ bỏ và sống thật ý nghĩa em nhé.

Chúc em hạnh phúc!

(Theo: Cuasotinhyeu.vn)

X