Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Chị tôi bị nhà bạn trai xỉ vả khi có bầu

16/08/2016 9:58:58 | Kiều Oanh | 168 lượt xem

(iBlog.vn) – “Mẹ chồng tương lai” của chị đến tận nhà trọ để truy lùng, chửi bới, mỉa mai đủ thứ rằng chị chỉ là thứ đu bám theo nhà giàu.

Chị tôi vốn là con gái ở quê, xinh xắn, ưa nhìn nhưng cũng như bao người con gái quê chân ướt chân ráo mới lên thành phố khác, chị vô tư đến mức dễ dãi. Chị có nhiều mối tình, ai cũng đến chớp nhoáng, toàn những tên nhà giàu ăn chơi trác táng. Những ngày chị tôi sống ở phố, lối ăn chơi đua đòi đã thấm vào người, biến chị từ một cô gái thôn quê giản dị thành một thiếu nữ không thể thiếu nổi những món hàng sành điệu – thứ mà chắc chắn gia đình chị không thể chu cấp. Những lúc như thế tôi nghĩ chắc chị phải khó chịu lắm, cứ sợ không sánh bằng bạn bằng bè để rồi bản thân lại tự động tìm đến những “thiếu gia” giàu có, họ biết chị cần họ, họ cứ đùa giỡn chị như một món đồ để khoe với nhau, đưa đi đây đi đó.

Tôi phải thành thật rằng, những lúc thấy một người con gái như vậy, dẫu là chị, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tôn trọng. Trên cương vị một thằng con trai, tôi đã có lúc khinh chị, bĩu môi khi nghĩ đến chị. Tôi từng hả dạ rằng chị rồi sẽ phải nhận hậu quả của một đứa con gái hư hỏng, như một lẽ dĩ nhiên. Cái gì đến rồi cũng phải đến, vì quá cả tin một người đàn ông tồi mà chị đã mang thai. Nếu họ thực sự yêu nhau, tôi sẽ chẳng bao giờ phải buồn đến thế này. Tôi nói chuyện với mẹ, mẹ bảo sao mày lo chuyện bao đồng, trước giờ mày với nó cũng có thân thiết gì đâu, con gái con lứa mà khờ quá thì phải chịu lấy.

Tôi không thể cãi mẹ rằng chị không có lỗi, cũng phải công nhận chúng tôi không là ruột thịt (chỉ là chị em họ) nhưng tại sao tôi cố ngồi đây để viết những điều này mong được tư vấn? Có lẽ là vì khoảnh khắc bất chợt tôi nhìn thấy chị ngồi khóc rấm rứt phía sau hè khi “mẹ chồng tương lai” đến tận nhà trọ để truy lùng, chửi bới chị, mỉa mai đủ thứ rằng chị chỉ là thứ đu bám theo nhà giàu. Nhưng tôi nghĩ chị khóc không phải chỉ vì chuyện đó, bởi từ khi việc mang thai bị lộ, có lẽ những ngày “sống thử” bên “nhà chồng” cũng quen với những điều này rồi. Tôi chỉ mong chị khóc không phải vì mẹ chị, không phải vì nỗi khát khao được sống đơn thân nuôi con dù phải chịu điều tiếng. Họ hàng khăng khăng bắt chị đi đăng ký kết hôn, bên nhà chồng còn chẳng định tổ chức cưới xin cho tử tế, đến ngày đi đăng ký gã chồng tương lai kia cũng chẳng có mặt. Tôi tự hỏi, rồi đây chị tôi sẽ sống ra sao?

Tôi chưa bao giờ dám nói chị không có lỗi nhưng chị đã nhận ra được lỗi lầm của mình và không muốn tiến sâu vào sự ràng buộc nữa thì hà cớ gì mà mọi người lại cứ ngăn cản? Họ có sống thay chị tôi được đâu? Thà làm mẹ đơn thân, tự mình nỗ lực nuôi con có khi lại làm chị trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Được sống tự do trong sự giúp đỡ của người thân ắt sẽ hạnh phúc hơn nhiều so với ở một nơi cứu lấy danh dự nhưng giết hại cả một đời mình. Trên đây chỉ là suy nghĩ của riêng tôi, một thằng con trai không được phép nói nếu không muốn bị mắng là lắm chuyện. Rất mong được nhận sự chia sẻ từ mọi người, khi đang viết những dòng này, tôi đã được nghe rằng ngày mai chị sẽ phải làm giấy đăng ký kết hôn, tôi không thể ngăn nhưng vẫn mong muốn có được những lời khuyên từ mọi người để chị tôi, ít nhất cũng sẽ có thể vui cười và hạnh phúc một chút. Tôi có bi quan quá không?

Tags:
X