Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Tiền bạc đang chi phối suy nghĩ của em

11/08/2015 12:00:18 | Kiều Oanh | 654 lượt xem

(iBlog.vn) – Khi làm ở nhà hàng, đã có nhiều lời đề nghị mời em đi tiếp đối tác, họ nói chỉ đi cùng ăn uống, họ sẽ trả công.
Em năm nay 24 tuổi, sinh ra trong một gia đình đông anh em. Gia đình em trước đây cũng khá giả, mấy chị em chỉ phải lo học hành cho tốt. Năm 2009 biến cố xảy ra làm kinh tế gia đình đi vào khó khăn, sức khỏe bố mẹ yếu đi rất nhiều. Khi đó em học năm thứ hai Cao đẳng, em đã nghỉ để phụ giúp bố mẹ. Đến nay cuộc sống cũng chỉ gọi tạm ổn, em đã đi thi lại Đại học và đang học năm thứ ba.

Em luôn cố gắng vừa đi học đi làm vì nghĩ rằng đã lớn không muốn bố mẹ thêm gánh nặng.Thời gian đầu em đi dạy gia sư, dạy được ba tháng mà không có lương trong khi họ nói tháng nào trả tháng ấy. Khi em hỏi thì mẹ của học sinh nói trả lúc nào là quyền cô ấy. Em không muốn đôi co nên đã nghỉ.

Em được một người bạn làm ở quán cafe nổi tiếng trên phố nói đang tuyển nhân viên. Lúc đầu em cũng hơi ngại vì từ đó hơi nhạy cảm với người lớn. Bố mẹ biết cũng sẽ không đồng ý. Biết em phân vân nên hôm sau bạn mời em đến uống nước. Ấn tượng đầu tiên của em về quán đó là cách tổ chức rất khoa học và quản lý nhân viên rất quy củ. Và quán chỉ mở đến 22h đóng cửa. Em thấy hợp lý nên đã xin vào làm từ 18h đến 22h, công việc khá nhàn.

Em bên lễ tân, đứng ở cửa chào khách và chỉ họ chỗ ngồi hợp lý. Cuộc sống cứ như vậy thì tốt quá. Em đi làm được bốn tháng thì thỉnh thoảng có mấy vị khách quen ngày nào cũng đến muốn em mang cafe cho họ. Cũng chẳng có gì, trong đó có một người tối nào cũng vậy khi về lại tặng em một bông hồng, em không nhận không được. Quản lý có vẻ không thích khi biết như vậy nên cho em vào làm ghi chép. Từ đó mọi người cứ nói là quản lý để ý em.

Rồi các anh chị nhân viên từ đó cũng để ý em. Nếu quản lý ở đó không sao, nhưng khi nào anh ấy đi có việc thì mấy chị lại sai em đi lau dọn rửa chén. Dần dần em cũng quen nên cứ khi đóng cửa thì em lại ở cùng thu dọn, có hôm khuya 11 rưỡi mới về. Hôm đó cũng vậy, em đang dọn trên tầng hai thì nghe thấy tiếng anh mắng mấy chị bên dưới. Anh cho người lên gọi em xuống và bảo em về. Em đi được một đoạn thì thấy xe anh ở sau. Anh bảo khuya em đi một mình không an toàn. Khi đến ngõ xe anh không vào được nhưng anh vẫn rọi đèn cho em đi. Hôm sau đi làm mọi người tỏ ý không thích em ra mặt. Chỉ có quản lý, bạn em và mấy anh bên pha chế là vẫn binh thường. Làm thêm được ba tháng thì em xin nghỉ vì có quá nhiều va chạm.

9a321ec76033fdd4660d8d0666b27c61d9f01df5
Ảnh minh họa: JupiterImages.

Mệt mỏi chán nản hai tuần sau em lại tranh thủ đi tìm việc, đầu óc em không còn chỗ để nghĩ tới chuyện tình cảm nữa sau mối tình đầu đổ vỡ. Em may mắn xin được làm lễ tân ở nhà hàng lớn. Ngày nghỉ làm tăng ca còn những ngày khác làm ca tối, phù hợp với việc học của em. Nhưng cũng như lần trước, có người muốn chụp ảnh, có người muốn mời đi ăn, người xin số rủ đi uống nước. Em đều từ chối khéo và tự an ủi bản thân vì hoàn cảnh cố gắng làm. Cứ như vậy từng ngày kết thúc em mới thở nhẹ nhàng được.

Em có quen một người hay lui tới nhà hàng. Anh hay mời đối tác ăn ở đây. Anh tỏ ra rất quan tâm đến em. Ngỏ ý muốn giúp đỡ em. Nói chuyện một thời gian biết anh đã có gia đình nên em nói rõ quan điểm và chủ động tránh mặt. Hôm nhà hàng mở tiệc buffet anh được mời. Anh đưa con đi cùng rồi dẫn cháu lại chỗ em và nói: “Con chào dì đi”, em hiểu ẩn ý câu nói đó. Anh nói những gì anh đã muốn là sẽ làm được.

Từ đó, anh luôn gọi điện và nhắn tin khi anh rảnh dù rằng em đã nói em sẽ không nghe, không trả lời tin nhắn. Anh luôn lấy lý do đến ăn để gặp em. Trước mặt nhiều người anh tỏ ra quan tâm thân thiết quá mức dù rằng em tỏ thái độ. Em không hiểu khi anh như vậy mà vợ anh biết sẽ như thế nào, hay anh không hề tôn trọng vợ? Bởi trong nhà hàng nhiều người biết vợ chồng anh là khách quen. Có lẽ em không đủ kiên nhẫn để tiếp tục làm việc trong tâm trạng luôn bất an nên em đã nghỉ và thay số điện thoại.

Giờ đây em mệt mỏi không biết phải làm gì cho hợp lý và được lâu dài để em có thể trang trải học tập. Em bế tắc và hơn một lần em đã nghĩ tới việc thay đổi cách sống, đánh đổi bản thân. Khi làm ở nhà hàng đã có nhiều lời đề nghị muốn mời em đi tiếp đối tác cùng họ, họ nói chỉ đi cùng ăn uống, họ sẽ trả công. Nhưng em không quen và thấy nhiều rủi ro vì không biết uống rượu nên em từ chối. Giờ em lại đang nghĩ về những lời đề nghị đó. Em thực sự rất mệt mỏi. Ở trường còn có thầy luôn tìm cách tiếp cận, em rất ngột ngạt mỗi khi đến trường. Thầy là người có địa vị trong trường vậy nên thầy chưa có hành động nào quá đáng.

Đi học luôn bị nắm bắt lịch, làm việc không được lâu dài, em dường như bế tắc. Em không dám tâm sự với mẹ vì em rất thương bố mẹ, không muốn mọi người lo cho em. Bằng tuổi em có rất nhiều người thành đạt. Em thấy càng vô dụng hơn nếu để bố mẹ lo lắng. Nên khi về thăm bố mẹ, em đều tỏ ra đang sống và học rất tốt để bố mẹ yên tâm (kỳ nào em cũng được học bổng nên bố em rất vui).

Xin mọi người hãy bỏ chút thời gian cho em một lời khuyên và hướng đi đúng đắn. Vì em đang dần có những suy nghĩ không tốt, dường như tiền bạc đang chi phối suy nghĩ của em. Em chân thành cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn đọc hết tâm sự của em.

(Theo Ngoisao.net)

Tags:
X