Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Vợ “xấu tệ” nhưng cứ thích mặc quần áo mỏng manh hở hang

08/02/2016 11:00:42 | Kiều Oanh | 446 lượt xem

(iBlog.vn) Tôi ước cho vợ được “mặc sướng” mà quên ước là “mặc đẹp” nên hậu quả là bây giờ tuy mỗi tháng cô ấy chi cả chục triệu mua quần áo vẫn khó thấy đẹp.

h (198)

Đầu tiên xin thứ lỗi nếu có gì không phải khi nói về phụ nữ. Mục đích của tôi là muốn tìm giải pháp nào đó để góp ý hiệu quả và qua đó giúp vợ ăn mặc đẹp hơn

Vợ chồng tôi yêu nhau từ thời sinh viên. Tình yêu lớn lên từ những ngày gian khó, từ chiếc xe đạp cà tàng, từ mảnh áo mưa chia đôi, từ bát canh chỉ toàn nước mỗi cuối tháng. Mong ước của tôi là sau này kiếm được nhiều tiền để cho cô ấy được ăn sung mặc sướng.

Cưới nhau đến nay được 7 năm, mơ ước đó của tôi phần nào thành hiện thực. Vợ tôi từ gái quê ngày nào đã có cuộc sống không khác gì những cô chủ quý phái. Nhưng thật tình tôi chỉ muốn quay trở về ngày xưa để sửa lại điều ước của mình. Tôi ước cho vợ được “mặc sướng” mà quên ước là “mặc đẹp” nên hậu quả là bây giờ tuy mỗi tháng cô ấy chi cả chục triệu mua áo quần vẫn khó thấy đẹp.

Vợ tôi bảo cô ấy chưng diện là để đẹp mặt chồng, để chồng ngắm. Vậy mà không hiểu sao mỗi khi tôi nhẹ nhàng góp ý đều bị cô ấy sưng sỉa mắng mỏ là “mù thời trang, gu thẩm mỹ kém”. Do đó đối với tôi, bị vợ rủ đi mua sắm hoặc được vợ hỏi ý kiến là cả một cực hình.

Vợ mà hỏi “Có đẹp không” thì tôi chỉ được gật chứ không được lắc. Mà gật đầu thì trái lương tâm, sai đạo đức vô cùng. Hơn nữa, tôi cũng sợ người khác sẽ cười cô ấy. Sự thật là tôi đã nghe nhiều người nói sau lưng vợ tôi là “Có tiền mà không biết xài”.

Vợ tôi là người đoan trang, tốt tính. Tiếc là chỉ có tôi mới thấy được điều đó. Với người ngoài, cô ấy đen, béo, lưng dài chân ngắn nên có vẻ thấp hơn chiều cao thực. Ấy vậy mà cô ấy vẫn thu hút được sự chú ý từ mọi người vì rất yêu chuộng các màu hồng tươi, xanh non, vàng chuối, cam rỡ.

Từng màu đơn lẻ vốn đã tương phản với làn da của cô ấy và gây nhức mắt cho người nhìn nhưng cô ấy vẫn muốn hòa quyện phối hợp làm sao cho càng giống kính vạn hoa càng tốt. Nhiều khi tôi nói vui rằng cùng vợ ra ngoài phố, dù đông đến mấy thì hai vợ chồng cũng không bao giờ lạc nhau.

Với tôi, thời trang của vợ là một “vấn nạn” và vấn nạn này nhạy cảm tới mức chỉ cần tôi có chiều hướng đi ngược lại thì vợ sẽ giãy nãy như bị chạm nọc.

Sau màu sắc, kiểu dáng cũng là cả một vấn đề. Tôi rất dị ứng với kiểu thời trang của vợ. Lúc ở nhà thì mặc đồ nghiêm túc như đi làm. Thời trang lúc ra đường thì mỏng manh nhàu nhĩ không khác gì đồ ngủ. Vợ tôi có không biết bao nhiêu cái áo, mỗi cái mỗi kiểu mỗi màu nhưng có một điểm chung là “vải thưa che mắt thánh”. Mỗi khi vợ mặc quần áo đứng trước gương và hỏi tôi “Anh thấy thế nào?” thì tôi chỉ biết trả lời “thấy hết”.

Vợ luôn trách tôi không có mắt thời trang và tự tin là mình đang mặc đẹp nhưng cô ấy quên mất rằng những đàn ông khác ngoài xã hội cũng chỉ có mắt thời trang ngang tôi là cùng.

Sau nhiều đêm trằn trọc suy nghĩ, tôi thấy nếu không lay chuyển được gu thẩm mỹ của vợ thì nên giúp vợ tân trang nhan sắc bằng cách khác. Tôi khuyên vợ nên đi tắm trắng với điều kiện là phải an toàn, vài chục triệu hay trăm triệu tôi đều sẵn sàng chi tiền. Tôi chỉ muốn làm sao để màu da và màu áo quần cô ấy chọn đỡ đối chọi nhau mà thôi.

Không phải lời đề nghị đó của tôi có gì sơ suất không mà vợ tôi dỗi từ đó đến nay. Cô ấy vặn vẹo “Anh chê em đen phải không?”, “Anh chê em xấu phải không?”, “Anh chỉ thích những ai trắng trẻo thôi phải không?”. Nếu tôi mà bảo “không” thì mắc gì tôi phải khuyên vợ đi tắm trắng. Nhưng nếu tôi bảo “có” thì có khi lại làm sứt mẻ hôn nhân. Hình như với phụ nữ, sau chuyện váy vóc thì làn da cũng là một vấn đề nhạy cảm không được phép hỏi đến.

Xin hỏi tôi như thế là có gì sai sót, xúc phạm vợ không? Là do vợ hay do tôi không hiểu phụ nữ? Cũng mong mọi người góp ý đôi điều để tôi có thể giúp vợ đẹp lên mà không làm cô ấy giận. Xin cảm ơn.

Tags:
X