Chia sẻ tâm sự trên iblog
Đặt làm trang chủ | | RSS

Nốt ruồi duyên phận

28/04/2015 2:00:11 | admin | 1062 lượt xem

Dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, anh xuất hiện trước nàng vẫn với vẻ chững chạc, đáng tin cậy. Nàng nhìn thẳng vào anh, anh nhìn thẳng vào nàng.

Nàng rõ xinh, trắng trẻo, vóc dáng thướt tha. Các chàng nhìn bóng lưng nàng đều… nhỏ dãi, nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của nàng đều ngẩn ngơ. Nhưng khi nhìn thấy nốt ruồi dưới mắt phải trúng vị trí “sát phu” của nàng thì 10 người có 9 người e ngại mà lảng dần, 1 chàng dũng cảm đưa nàng về ra mắt mẹ, thì mẹ chàng vì bảo vệ tính mạng của con trai mà xua nàng như xua dịch bệnh.

Mẹ nàng khóc lên khóc xuống bắt nàng đi tẩy. Chứng kiến một chị đi tẩy nốt ruồi về bị sưng, nhiễm trùng mà hãi, có chết nàng cũng không đi. Nàng cứ yêu đời, làm việc tốt, vui chơi hưởng thụ cuộc đời đấy, ế thì thôi! Coi như duyên phận… nốt ruồi.

Một hôm…

Nàng bực mình ghê vì cái xe hết xăng. Cũng tại nàng cơ, lúc về thấy kim xăng chỉ quá vạch đỏ rồi nhưng chủ quan, chắc mẩm phóng nhanh cũng kịp về tới nhà. Bây giờ thì biết hậu quả rồi!

Cái đoạn đường này sao tối vậy hả trời? Bình thường phóng vút qua nên chả để ý. Mà con xe này sao hôm nay nặng thế, mỗi sáng dắt nó ra đi làm có thấy nặng thế này đâu?

Tự nhiên thấy rợn rợn người, linh cảm có chuyện chẳng lành. Ứng nghiệm ngay, ngẩng mặt lên đã thấy 2 gã lưu manh đứng chắn trước xe nàng nhe nhởn cười:

– Cô em vất vả quá nhỉ. Để anh dắt xe hộ cho. Đưa luôn cái túi xách với điện thoại anh cầm hộ một thể. Đoạn này buổi tối lắm trộm cướp lắm em ơi!

– Các người tránh xa ra…!

Nàng điên tiết nhưng không giấu nổi vẻ sợ hãi.

Mấy kẻ kia đang muốn tiến lại nắm lấy tay lái xe nàng. Nàng sợ bủn rủn. Đang định bỏ của chạy lấy người thì bỗng ở đâu một ánh đèn xe máy rọi sáng choang, lóa cả mắt.

not-ruoi-duyen
Tình yêu đã gõ cửa và nàng sẵn sàng đón nhận.

– Em yêu của anh hay dỗi quá cơ. Đã bảo đợi anh cùng về mà!

Một anh chàng đỗ xịch xe lại, cười nói, rồi quay ra tiếp tục cười với 2 tên kia:

– Tôi đến đón bà xã của tôi. Đã phiền các anh để ý tới cô ấy rồi. Khi nào có dịp mời các anh uống trà sau nhé.

Mấy tên du côn nghe thấy hai chữ “uống trà”, liền liên tưởng đến cảnh “hầu” đồn công an, mặt xanh lét, cười giả lả chạy mất.

– Cảm ơn anh.

Nàng cúi đầu lí nhí, chả hiểu sao lại vô thức nghiêng mặt để anh khỏi nhìn thấy cái nốt ruồi đặc trưng.

– Đi đâu đêm hôm một mình thế em? Nhà em ở đâu, để anh đưa về nhé!

Không cho nàng kịp phản đối, anh tắt máy xuống xe, dắt cái xe khỏe mạnh đầy xăng của anh đi trước. Nàng cảm động không dứt, lẽo đẽo theo sau, vừa đi vừa chỉ đường cho anh.

Lúc này nàng mới có dịp được nhìn anh kĩ hơn. Cho dù chỉ là nhìn nghiêng thôi nhưng dưới ánh sáng nhàn nhạt của buổi đêm, ánh mắt anh càng thêm sáng, nụ cười anh càng thêm ấm áp… Nàng thấy tim mình không duyên cớ đập rộn ràng.

Trước khi về đến cửa nhà nàng, 2 người cũng vừa kịp hỏi han tên tuổi, lưu lại số điện thoại của nhau. Có cảm giác lâng lâng như vừa xem xong 1 bộ phim Hàn Quốc xâm chiến khắp suy nghĩ của nàng. Lại thêm một SMS chúc ngủ ngon của chàng “hiệp sĩ” khiến nàng sướng âm ỉ.

Từ hôm đó, cuộc sống của nàng bước sang trang mới, phải nói là như thiên đường. Tình yêu gõ cửa và nàng đã mở lớn cửa mời nó vào rồi! Nàng và anh nhắn tin, gọi điện, chát chít suốt ngày không chán. Vẻ hài hước của anh làm nàng cười vui cả ngày. Nàng cũng có thể thoải mái kể cho anh nghe mọi chuyện, đôi khi biến anh thành cái thùng rác khi nàng gặp bức xúc trong cuộc sống, công việc. Càng nói chuyện càng hợp, càng yêu.

Rồi một hôm, anh nói có một quán café mới khai trương, muốn rủ nàng đến nếm thử. Nàng từ chối mà lòng buồn rười rượi. Không như mấy cô nàng vì kiêu kỳ, đỏng đảnh làm dáng, nàng chỉ vì cái nốt ruồi mọc ở đâu không mọc, mọc đúng vị trí chết người ấy mà chưa dám hẹn hò với anh. Chưa khi nào nàng thấy ghét và mong nó biến đi như bây giờ.

Đến lần thứ ba anh mời, thôi thì phó mặc cho duyên phận, nàng gật đầu đáp ứng.

Nàng cố ý trát thật dầy kem che khuyết điểm lên cái nốt ruồi, hy vọng nó càng đỡ bị để ý chừng nào càng tốt. Còn cố ý xõa tóc để che cho cái đồ đáng ghét kia bớt lộ liễu.

Dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, anh xuất hiện trước nàng vẫn với vẻ chững chạc, đáng tin cậy. Nàng nhìn thẳng vào anh, anh nhìn thẳng vào nàng.

Bỗng …

Anh cười rộ lên, đưa tay chạm vào má nàng, vuốt ve cái nốt ruồi “sát phu” của nàng.

Nàng cũng cười phá lên. Ô kìa! Dưới mắt trái anh chẳng phải là một nốt ruồi “sát thê” hay sao!

Hai người cùng nhìn nhau…

Sau này, anh gọi cặp đôi nốt ruồi đó là “nốt ruồi duyên phận”.

Tags:
X